Ngày 2 Tháng 5, 2013 | 03:47 PM

Quảng Xương, Thanh Hóa:

Kết cục cay đắng của gia đình một phu vàng

Kết cục cay đắng của gia đình một phu vàng
  MỚI NHẤT

GiadinhNet - Hai vợ chồng cùng đứa con gái 5 tuổi mang trong mình căn bệnh thế kỷ, chuyện đau lòng không ngờ này đã xảy ra từ những tháng ngày chồng chị P làm phu đào vàng tại Sơn La.

Hoàn cảnh khó khăn cùng với án “tử” treo lơ lửng trên đầu khiến họ chới với…
 
Kết cục cay đắng của gia đình một phu vàng 1

Vợ chồng anh T và hai con.  Ảnh: N.H

 
Thoát kiếp đi ở,  vướng kiếp phu vàng

Vợ chồng anh Nguyễn Sỹ T (SN 1974, ở xã Quảng Phong, huyện Quảng Xương, Thanh Hóa) là trường hợp có hoàn cảnh bi đát nhất nhì tại địa phương. Công ăn việc làm không ổn định, sức khỏe ngày càng sa sút cùng với sự xa lánh của mọi người, khiến đôi vợ chồng trẻ nhiều lúc bế tắc hoàn toàn. Họ từng bảo, nhiều lúc chỉ mong sao chết cho đỡ khổ, nhưng vì con cái họ lại cố gắng gượng từng ngày, mong sao kiếm bát cơm, bát cháo để con không phải chịu cảnh mồ côi.
 
Khuôn mặt hốc hác, thâm quầng vì những đêm dài thức trắng chờ khách chạy xe ôm, anh T vẫn rầu rầu kể lại câu chuyện đời mình. Anh kể: “Do hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, nhà lại đông anh em, năm tôi 7 tuổi bố mẹ cho tôi đi ở thuê tại Quảng Ninh. Ở đó tuy vất vả nhưng tôi vẫn cam chịu, điều tệ hại nhất là tôi thường xuyên bị họ đánh, chửi. Sau 6 năm ở thuê với bao nhiêu khổ cực, cay đắng, tôi đã bỏ về quê.
 
Cái nghèo, cái đói từ bao đời nay cứ vây bám, đẩy gia đình tôi vào cảnh cùng cực. Không thể cam chịu số phận, năm 1993 tôi theo người anh em bắt đầu lang thang tại các bãi vàng ở Sơn La. Thời gian đầu tôi đi bán kem, bán hàng tạp hóa… Một thời gian sau tôi cũng như bao người khác, với ước mơ đổi đời, chấp nhận đưa chân vào các bãi đãi vàng, dù biết đầy nguy hiểm, ăn cơm trần gian, làm việc dưới địa phủ.
 
Cuộc sống giàu sang đâu không thấy, từ sáng sớm đến tối mịt, tôi nai lưng ra làm nhưng tiền chủ yếu rơi vào túi các ông chủ. Ở đó chúng tôi bị ràng buộc bởi rất nhiều luật rừng, hễ làm sai, trái điều gì là bị những trận đòn không nương tay. Đến bây giờ tôi cũng không biết mình bị HIV từ lúc nào, lây qua đường nào. Khi ở bãi vàng tôi có hút thuốc phiện, nhưng không nghiện. Sau đó về quê, một vài lần tôi dại dột chích choác, nhưng cũng không dùng bơm tiêm chung. Nghe bác sỹ bảo tôi bị HIV cách đây khoảng 5 năm.
 
Năm 1997 tôi về quê lấy vợ. Hạnh phúc bắt đầu chớm nở sau bao giông bão cuộc đời. Năm 2000 tôi giải nghệ về với vợ con, vì thực ra đi làm như thế nhưng có giúp gì được vợ con đâu, bởi ngày công thấp, mọi chi phí lại đắt đỏ…”.

Chị Dương Thị P (SN 1978), vợ anh T chán nản cho biết: “Cuộc sống tuy vất vả nhưng có chồng, con bên cạnh tôi cảm thấy an ủi rất nhiều. Năm 2011 tôi bị ốm nặng, đi khám mới biết mình mắc HIV. Cầm kết quả xét nghiệm trên tay tôi suy sụp hoàn toàn. Điều tôi lo sợ nhất cũng đã đến, trong 4 đứa con, đứa con gái thứ 3 (5 tuổi) đã bị lây HIV từ bố mẹ. Do sức khỏe yếu, lại không có tiền bồi dưỡng, cháu nó thường xuyên ốm đau, phận làm bố mẹ đã không lo được chu đáo cho con, lại khiến con bị bệnh tật thế này, đau xót quá chú ơi!  Lẽ ra cháu nó đi học mẫu giáo từ năm ngoái, nhưng do yếu quá, năm nay cháu mới đi học. Nhà không có tiền để cháu ở lại bán trú, hơn nữa cũng tránh nghi ngại cho các phụ huynh khác, ngày 4 lần vợ chồng tôi thay phiên nhau đưa, đón con. Hằng đêm thao thức không ngủ, cảm giác tội lỗi với những đứa con bé bỏng trĩu nặng. Thằng con trai đầu 15 tuổi, đang học lớp 8 thì bỏ, bởi cháu không chịu được những lời bàn tán, dị nghị của bạn bè. Nó đi bán tăm trong Nam, mong sao phụ giúp được bố mẹ phần nào…”.
 
Cần lắm những tấm lòng

Ngôi nhà 3 gian lợp bằng những tấm bờ rô xi măng - đó là kết quả từ những buổi sớm tranh thủ đóng từng viên gạch của anh T, cùng với sự giúp đỡ của bà con. Vật dụng trong nhà anh T không có gì đáng giá, ngoài chiếc ti vi cũ.
 
Anh T cho biết thêm: “Khi tôi rời bãi vàng về nhà làm ruộng, đan rổ rá, đi làm cửu vạn trên thành phố… con cái thỉnh thoảng cũng được bữa cơm thịt hay hộp sữa tươi. Nhưng khi phát hiện bệnh, tâm lý nặng nề, sức khỏe sa sút, phải đi truyền máu cả tháng trời. Kinh tế đã không có, là lao động chính trong nhà giờ nằm một chỗ, gia đình càng túng quẫn hơn. Năm 2011, được quỹ Tình thương cho vay 3 triệu đồng, tôi mua chiếc xe máy cũ chạy xe ôm. Ngày gặp khách thì trừ tiền xăng, ăn trưa, còn lại mang về nhà được một ít, ngày vắng khách thì chẳng ăn thua”.

Chị P nghẹn ngào nói, khi vợ chồng chị cưới nhau, nội, ngoại đều nghèo nên vợ chồng chị chỉ có hai bàn tay trắng. Trước kia khỏe mạnh, đi làm thuê, phụ giúp được chồng chút ít. Từ ngày biết tin bị bệnh, bà con ngại không ai thuê nữa, gạo chạy từng bữa, cay đắng, tủi nhục vô cùng. Năm 2011, cả hai vợ chồng ốm liệt giường, tưởng không qua được, may nhờ lòng hảo tâm của bà con, quyên góp được mấy triệu, vợ chồng mới vượt qua được.
 
Hiện cả nhà đang điều trị ARV, cùng chính sách hỗ trợ của Nhà nước, sức khỏe có phần cải thiện hơn, bà con cũng hiểu, chia sẻ, gần gũi hơn. “Đó là nguồn động viên rất lớn đối với vợ chồng tôi. Điều day dứt nhất là 4 đứa con, thằng đầu 15 tuổi, đứa con út mới gần 3 tuổi, không biết tương lai của chúng rồi đây sẽ như thế nào, khi sức khỏe của bố mẹ ngày càng yếu”, chị P thổ lộ.

Tương lai của vợ chồng anh T còn mịt mùng phía trước, anh chị rất mong có được sự giúp đỡ của những tấm lòng hảo tâm, để vượt qua thời khắc gian khó này. Mọi sự giúp đỡ, sẻ chia với gia đình anh T, độc giả có thể gửi trực tiếp về Báo Gia đình & Xã hội, 138A Giảng Võ, Hà Nội hoặc qua tài khoản sau: Tên tài khoản - Báo Gia đình & Xã hội. Số tài khoản: 102010001362871, Ngân hàng TMCP Công thương, chi nhánh Ba Đình, Hà Nội. Chúng tôi sẽ chuyển sự chia sẻ của độc giả tới gia đình anh T trong thời gian nhanh nhất.
 
Ngọc Hưng

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC