Ngày 1 Tháng 6, 2017 | 08:41 AM

Ký ức tuổi thơ...

  MỚI NHẤT

GiadinhNet - Trong hành trang mỗi đời người, có một quãng thời gian in đậm vào ký ức: Đó là tuổi học trò, là tuổi thơ.

Tuổi thơ tháng 6 là một “miền xanh thẳm” như tên một tác phẩm văn học viết cho thiếu nhi khá nổi tiếng. Cái miền xanh, miền hạ nhớ ấy cứ rạo rực trong lòng với màu hoa phượng vĩ tưng bừng: “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng/ Em chở mùa hè của tôi đi đâu” (Lời bài hát Phượng hồng). Và rộn ràng với điệp khúc của tiếng ve: “Chia tay – Chia tay” khi mùa hè đến với những dòng lưu bút màu mực tím bao thương nhớ tuổi học trò.

Ký ức tuổi thơ gắn với bao kỷ niệm sân trường dưới tán bàng rộng xanh mướt đã diễn ra và lưu giữ những trò chơi rồng rắn của các cô, các cậu “chúng tớ, chúng mình”. Là nơi những tâm tình thủ thỉ, dúi cho nhau củ khoai nướng nóng hổi, nóng hổi cả nụ cười xuýt xoa trong cái se lạnh mùa đông. Nơi ấy có bác lao công già cần mẫn gõ nhịp tiếng trống trường đến hẹn lại lên như khóm hoa mười giờ đến giờ là nở trước cửa lớp học. Nơi ấy có cánh cổng trường như trang sách mở ra, đóng lại – Cánh cổng khép bao nỗi niềm và mở ra bao ước vọng…

Ôi cái tuổi thơ luôn ngước nhìn lên vòm trời xanh lộng gió bất chợt gặp một sắc cầu vồng bắc sau cơn mưa rào tháng 6 sao mà lung linh đến thế? Và cánh diều chao liệng réo rắt tiếng sáo nâng bỗng cả người mình lên khi ta bất chợt nhận ra: “Mùa hạ chín, da trời còn xanh vỏ”. Và khu vườn của bà, của mẹ bấy giờ “quả chín rơi trong nỗi nhớ la đà”. Nhớ sao dòng sông quê mến yêu, cái bến sông có bao nhiệu bậc. Chị ta đã từng ra bến sông giặt áo, giặt bao tâm tình bao lượn sóng tâm tư. Nhưng luôn dõi mắt đến đám học trò đang bơi lội tung tăng theo viền sông, mép sóng. Chị cứ sợ hụt hẫng mà tuổi thơ chúng tôi thì quá trong trẻo vô tư lỡ chao chân vũng xoáy. Ký ức tuổi thơ cứ ăm ắp mà đầy: Đường làng thì đầy rơm đường thơm mùa gặt; Mưa thì mưa đầy bóng mây chợt rào chợt tạnh; Đêm thì trăng đầy không khuyết chỉ rằm... Tất cả đều tinh khôi như mới thấy lần đầu…

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã từng mong mỏi: “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”. Con tàu ấy chạy trên đường ray của ký ức. Hai đường ray dài tít tắp song song với bao hồi ức của ngày và đêm, của ấm và lạnh, của buồn và vui… Nhưng sân ga thì bao giờ cũng rộn ràng náo nức để đón về và tiễn đi những mới mẻ. Bởi, tuổi thơ có cũ bao giờ? Con tàu ấy mở ra bao ô cửa. Có khoang tàu riêng dành cho bạn bè, thầy cô. Có khoang tàu riêng dành cho mẹ cha, anh chị em ta. Mỗi ngăn ký ức đều chứa đựng và sẻ chia, đều yêu thương và trao gửi. Những thôn xóm ruộng đồng với những cây rơm: “Đầu đội chiếc nồi đất – Xương sống cọc tre vườn” . Những cánh võng ru hời tuổi thơ của bà gợi cho ta niềm băn khoăn nghẹn thắt: “Lưng bà võng xuống – Biết mắc vào đâu”. Ký ức tuổi thơ về với vòng tay rộng mở yêu thương âu yếm của mẹ như nhà thơ Chế Lan Viên đã từng chiêm nghiệm: “Con dù lớn vẫn là con của mẹ - Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con” . Theo con cả bao kỷ niệm tươi xanh – Cả bao ước vọng bời bời...

Nguyễn Ngọc Phú

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC