Ngày 23 Tháng 8, 2015 | 01:41 PM

Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh

Bụ bẫm, tinh nghịch và lúc nào cũng cười đùa vui vẻ hồn nhiên, cô bé “chim cánh cụt” Nguyễn Hoài Thương khiến ai gặp cũng muốn ôm, nắm đôi tay, đôi chân cụt ngủn tròn trịa của em.

Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh

Nguyễn Hoài Thương (7 tuổi, ấp Cây Sộp, xã Tân An Hội, huyện Củ Chi, TP HCM) là con gái thứ hai của vợ chồng anh Nguyễn Văn Lợi và chị Trần Thị Cẩm Giang. Em sinh ra đã không có chân tay do di chứng của chất độc da cam. Trong ảnh: Bé Hoài Thương bị dị tật cả hai tay lẫn hai chân tự đút cơm ăn, uống nước và cười tươi như hoa.

Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Giây phút nhìn thấy con, thay vì hạnh phúc, chị Giang đã gào khóc và nghĩ đến chuyện quyên sinh cùng với đứa con gái bất hạnh. Cả hai vợ chồng chị đều làm công nhân, sống trong căn nhà gỗ tạm bợ, rách nát, chỉ lo cho đứa con gái đầu ăn học thôi đã chật vật hụt trước, thiếu sau. Trong ảnh: Năm nay vào lớp 2, Hoài Thương mướt mồ hôi tập viết với cánh tay giả. Nhưng không sao, được đi học là niềm vui của cô bé.
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Thương chào đời, gia đình nhỏ đã khó lại càng khó. Chị Giang phải nghỉ luôn ở nhà trông con, rồi cực chẳng đã chị phải bồng bế con gái đi khắp nơi bán vé số. Trong ảnh: Sau khi cẩn thận xếp hết sách vở vào hộc bàn, Thương tự dùng đôi tay “cánh cụt” của mình để đu vào ghế ngồi.
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Thế nhưng nghèo mặc nghèo, tuần nào chị Giang cũng ôm con lên xe buýt vượt mấy chục cây số đi tập vật lý trị liệu ở quận 3. Bao công khó của hai mẹ con đã giúp Thương có thể cầm bút viết như các bạn bình thường. Trong ảnh: Đôi chân giả để tập đi trở thành trò giải trí của Thương giữa những giờ tập luyện vất vả.
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Bốn tuổi, em đã tự làm được tất cả mọi việc: từ ăn uống, đánh răng, thay quần áo, soạn sách vở, đồ dùng. Ba mẹ chế một cái bàn gỗ bốn bánh để em trượt qua trượt lại trong nhà trên sàn gạch bông. Đi đâu mẹ cũng mang theo để khi xuống xe Thương có thể tự trượt được. Nhưng Thương vẫn ao ước được đi lại. Trong ảnh: Tập đi với đôi chân giả rất đau đớn, nhưng Thương chịu đựng được tất cả. Ngày nào cô bé cũng phải tập luyện theo thời biểu rất nghiêm ngặt của mẹ: sáng đi học, chiều tập đi từ 14h đến 16h30, tối học bài.
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
“Nhưng đâu đã lo được tiền để làm tiếp. Từ khi con đi học, tôi cũng nghỉ hẳn bán vé số để đưa đón, chỉ tranh thủ mua mít về bán bên vệ đường kiếm chút đồng lời” - chị Giang cho biết. Trong ảnh: Bé Hoài Thương "tám chuyện" với “hội bạn thân” trong giờ ra chơi.
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Năm nay Thương cũng vào lớp 2 như các bạn và được chế một cái tay giả có đục lỗ tròn để đặt vừa cây viết. Những ngày đầu tiên của lớp 2 là những ngày cô bé vất vả viết những bài chính tả, làm những phép tính đầu tiên bằng cánh tay giả. Cô giáo bảo Thương tiếp thu tốt nhưng vì viết khó khăn nên thường chậm hơn các bạn. Vì vậy Thương phải nỗ lực nhiều hơn các bạn cùng lớp
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Kỳ nghỉ hè vừa rồi, Hội Nạn nhân chất độc da cam hỗ trợ chi phí lắp chân nên hai mẹ con tha nhau ra tận Hà Nội để tìm chỗ đúc chân giả và tập cho Thương bước đi. Thương thích đi lắm và rất chăm chỉ tập luyện nhưng vẫn không khỏi nhăn nhó vì đau đớn khi mẹ gắn đôi chân giả
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Ai gặp Thương cũng “yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên” bởi vẻ nhí nhảnh, tươi rói của cô nhóc.
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Đây là cái máy tính được một nhà hảo tâm tặng. Bố mẹ chẳng biết dùng nhưng cô bé biết mở cả Google để tìm video học cách làm kem vì em rất thích ăn kem.
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
“Chim cánh cụt” rất thích ngồi xem ba chăm sóc chú chim bìm bịp nhỏ. Thỉnh thoảng còn vui vẻ đùa giỡn, nói chuyện với chú chim.
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Bữa ăn nào Thương cũng ngồi “ôm nồi” giành phần xới cơm cho cả nhà.
Em vẫn cười dù cuộc đời bất hạnh
Nụ cười sảng khoái của cô bé giờ tan học. Ở trường có bạn có bè rất vui.

Theo Vũ Thủy
Tuổi Trẻ

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC