Ngày 12 Tháng 2, 2010 | 02:15 PM

Chuyện về người phụ nữ viết cổ tích giữa đời thường

Chuyện về người phụ nữ viết cổ tích giữa đời thường

Những ngày đầu năm 2010, cuốn lịch bàn mang tên “Một ngày của Nhân” đã được phát hành để dành tặng cho “chú lính chì dũng cảm” Phùng Thiện Nhân.

 
12 tháng trong cuốn lịch là 12 tấm ảnh chụp các hoạt động sinh hoạt của Thiện Nhân trong một ngày: Tới trường, học tập, giờ ăn trưa, chơi với bạn, chơi công viên, đánh răng, đi ngủ…
 

Nụ cười yêu đời của bé Thiện Nhân.

 
Nhìn khuôn mặt lém lỉnh, ánh mắt tự tin, nụ cười yêu đời của cậu bé 3 tuổi trong những bức ảnh ấy, nhiều người nghĩ rằng, chỉ có điều kỳ diệu như chuyện cổ tích mới khiến một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi ở vườn hoang, bị động vật gặm mất một chân và bộ phận sinh dục có thể sống khỏe mạnh, hòa nhập cộng đồng nhanh đến thế.

Nhưng nếu dõi theo từng bước đi của Thiện Nhân từ khi được tìm thấy trong khu vườn hoang đến ngày hôm nay mới thấy, người làm nên điều kỳ diệu cho cuộc sống của cậu bé lại chính là một người phụ nữ bình thường, với tấm lòng nhân hậu và giàu tình thương của người mẹ đã đón Nhân về với tổ ấm của gia đình mình. Đó là chị Trần Mai Anh.

Khi đọc thông tin trên báo về trường hợp của cháu bé Thiện Nhân, chị Mai Anh đã cùng một vài người bạn vào Quảng Nam thăm cháu. Chứng kiến cảnh cháu lết chân tay bò khắp nhà để tìm thức ăn, mặt mũi lem luốc, niềm khao khát được làm người mẹ chăm lo cho cháu đã khiến chị có một quyết định nhẹ tênh không cần nghĩ ngợi, đó là nhận bé Nhân về nuôi dưỡng.
 
Mẹ chồng, mẹ đẻ và đặc biệt là chồng chị - anh Phùng Quang Nghinh cũng đã ủng hộ chị. Anh Nghinh chính là người đưa Thiện Nhân ra khỏi ngôi nhà nghèo khó, ra khỏi khu vườn mà cậu bé đã trải qua sự đau đớn về thể xác và tinh thần để đến với một tổ ấm mới luôn ngập tràn tình yêu thương của ông bà, bố mẹ và anh em trong gia đình. Hơn thế, hai năm qua, họ đã và đang dồn sức bù đắp để giữ tròn đầy cho thân thể cháu.
 
Bé Thiện Nhân trong vòng tay bố Nghinh và mẹ Mai Anh tại lầnphẫu thuật đầu tiên ở Mỹ.

Chỉ từ năm 2008-2009, Thiện Nhân đã được mẹ Mai Anh và bố Nghinh đưa đến 13 bệnh viện, trong đó có 8 bệnh viện ở Việt Nam, 3 bệnh viện ở Thái Lan và 2 bệnh viện ở Mỹ để kiếm tìm một địa chỉ có khả năng chữa được tổng thể bệnh của Nhân (xương khớp, tiết niệu, trị bệnh và tâm lý) bằng bất cứ giá nào.

Nhờ những liên hệ từ bạn bè, từ những người quan tâm đến Thiện Nhân trên khắp thế giới, cậu bé đã được đưa sang Mỹ tìm hướng điều trị. Để đến được với nước Mỹ trong hành trình chữa bệnh này quả là một câu chuyện dài nhiều nỗi đau và biết bao sự yêu thương.

Bay chuyến bay Hà Nội - Taipei- Seatle - Boston để đến Bệnh viện New Hamsphire phẫu thuật đường tiết niệu. Bay chuyến bay Boston - Chicago để điều trị chân. Sau chuyến đi ấy trở về, Thiện Nhân đã có thể đi tiểu được và lắp chân giả.
 
Mỗi chuyến bay đưa con ra nước ngoài chữa bệnh là mỗi lần mẹ Mai Anh và gia đình hy vọng cậu bé sẽ được phẫu thuật để đến trường vào năm 6 tuổi giống như bạn bè cùng trang lứa. Nhưng mới đây, cái kết quả xét nghiệm không ai muốn đã về tới gia đình Nhân: Không có dấu hiệu hoạt động của cả hai tinh hoàn. Vậy là, "chú lính chì" sẽ phải chờ đến năm 9 tuổi mới phẫu thuật và cấy ghép được. Sự chờ đợi và hy vọng lại bắt đầu...
 
Dang tay che chở cho một đứa trẻ bị bỏ rơi đã là cao cả. Ôm đứa trẻ tật nguyền vào lòng, nâng niu và làm hết sức mình, mang cả gia sản của mình ra để chữa trị cho bé được lành lặn… Tình yêu mà mẹ Mai Anh dành cho “chú lính chì” thật không gì đo đếm được.
 
Thiện Nhân trong lòng anh trai.
 
Đáng khâm phục hơn là NGƯỜI PHỤ NỮ BÉ NHỎ ấy không phải là một thương gia hay có một cuộc sống giàu có, lại cũng không phải là vì hiếm muộn mà nhận con nuôi. Chị và chồng mình chỉ là những phóng viên, biên tập viên bình thường. Trước khi có bé Phùng Thiện Nhân, mẹ Mai Anh (biên tập viên tạp chí Heritage) và bố Phùng Quang Nghinh (BTV Đài Tiếng nói Việt Nam) đã có 2 cậu con trai kháu khỉnh.
 
Chăm một đứa con nhỏ đã vất vả, chăm 3 đứa trẻ, lại là 3 con trai sàn sàn tuổi nhau, nỗi vất vả, mệt nhọc tăng lên gấp nhiều lần. Vậy mà bạn bè và những người thân, gần gũi với Mai Anh chưa một lần thấy chị kêu ca mệt nhọc vì có một đứa con tật nguyền như Thiện Nhân.
 
Nhìn cách mà Mai Anh chuẩn bị cho bé Phùng Thiện Nhân tới trường mỗi ngày, những người bạn biết chị từ ngày nhỉnh hơn “Chú lính chì” chút xíu lại nhớ tới hình ảnh cô bé Mai Anh nhỏ nhất lớp đứng khóc ngậm ngùi thương cây bàng nơi góc sân trường vừa bị đổ ngã sau cơn mưa hơn 20 năm trước.
 
Để rồi nghiệm ra rằng, trong cuộc đời này, vẫn có những con người giàu lòng nhân ái, vẫn có những con người sống với nhau không vô cảm, sống mà luôn hướng tới chữ THIỆN, chữ NHÂN.
 
Theo Tin tức

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC