Ngày 28 Tháng 10, 2014 | 02:00 PM

Tủi thân vì yêu phải chàng họ… "keo"

  MỚI NHẤT

Bốn năm yêu nhau nhưng chưa bao giờ anh tặng tôi được một món quà ra hồn, cho dù đó là sinh nhật, ngày 8/3 hay 20/10 đi nữa.

Tôi và anh yêu nhau đến nay cũng được gần 4 năm. Hai đứa quen nhau trong một buổi sinh nhật của đứa bạn thân, mà anh chính là anh họ của nó. Ban đầu chúng tôi nói chuyện hợp gu về sở thích, quan điểm sống nên dễ gần gũi và tình yên bắt đầu từ đấy.

Yêu 4 năm, anh chưa tặng tôi một món quà ra hồn

Yêu 4 năm, anh chưa tặng tôi một món quà ra hồn

Bấy nhiêu thời gian yêu nhau nhưng chưa bao giờ anh tặng tôi được một món quà ra hồn, cho dù đó là sinh nhật, ngày 8/3 hay 20/10 đi nữa. Mới yêu thì tôi nghĩ do còn là sinh viên không có tiền nhiều, khi đó tôi chỉ cần anh đưa đi chơi quanh quanh đâu đó, hay chỉ một bông hồng là đủ rồi.

Thế nhưng ngày cả khi ra trường đi làm, có tiền hơn nữa lương của anh cũng không quá tệ, đâu đến nỗi phải thiếu thốn quá vậy mà những ngày sinh nhật tôi, ngày dành riêng cho phụ nữ anh cũng chưa bao giờ mua tôi một món quà đúng nghĩa.

Nếu có cũng chỉ là thứ gì đó bé xíu như cái cặp tóc, cái lơ…cho đỡ ngại thôi. Trong khi đó đến sinh nhật anh là tôi tặng anh thứ này, thứ kia. Sinh nhật anh vào tháng 9, tôi mua tặng anh một chiếc áo sơ mi. Anh mặc rất đẹp, rất ưng ý vậy mà anh chẳng nói với tôi dù chỉ là một lời cảm ơn sáo rỗng. Kỷ niệm những ngày lễ đã thế, ngay cả khi đi chơi với nhau anh cũng đắn đo, tính toán.

Yêu nhau lâu như vậy mà chưa bao giờ anh đưa tôi đi ăn ở một nhà hàng tầm cỡ nào hết. Nếu có đi ra ngoài chơi cùng nhau thì anh chỉ dẫn tôi vào quán cơm bình dân ăn theo suất vài chục ngàn là hết, ăn xong là ra ngoài trà đá vỉa hè, mặc cho bụi và nắng.

Tôi còn nhớ ngày 8/3 vừa rồi anh rủ tôi đi ăn chè đến khi bắt đầu ngồi vào quán anh có điện thoại của bạn thế là anh hẹn họ ra đó ăn luôn. Vậy mà đến lúc chuẩn bị tính tiền thanh toán anh cứ ngồi lỳ ra đấy và mắt chăm chăm vào cái điện thoại để bấm bấm, hay chơi điện tử gì đấy. Xấu mặt nên tôi đành phải rút ví ra để trả tiền cho cả ba người.

Đến lúc xong xuôi rồi anh mới lại lên giọng kêu “để anh thanh toán cho” thật nực cười hết mức. Năm nay cũng thế 20/10 đang đến rất gần nhưng đã cả tuần nay chẳng thấy anh gọi điện hay hỏi han gì cả. Tôi dám chắc rằng lại sợ tôi gợi ý đi chơi hoặc quà cáp nên nặn mất tăm đây.

Đợi khi qua ngày này rồi mới liên lạc rồi lại kêu là do bận quá nên quên cho xong đây mà. Thực tình nhiều lúc tôi cũng nghĩ ngợi lung tung không biết anh yêu tôi chân thành hay chỉ là chỗ để anh đi chơi bời cho vui thôi.

Theo Kim Ngân
Báo Đất Việt

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC