Ngày 4 Tháng 9, 2015 | 08:00 AM

Tôi đã ly dị vợ vì hỗn láo với mẹ chồng

GiadinhNet – Khi tôi gọi điện mẹ tôi, bà đã khóc vì cảm thấy “nhục nhã” và buồn vì đã có một cô con dâu hỗn láo. Tôi có yêu cầu vợ xin lỗi mẹ tôi nhưng cô ấy kiên quyết không.

Tôi kết hôn khi đã 33 tuổi, cái tuổi mà đàn ông được coi là chín chắn và trưởng thành. Tuy nhiên, giờ đây sau 2 năm cưới vợ, tôi thấy phải chăng mình đã quá vội vàng kết hôn để rồi nhanh chóng đổ vỡ.

Vợ tôi kém tôi 6 tuổi, làm nhân viên bưu điện, công việc cũng khá nhàn với thu nhập đủ tiêu. Chúng tôi quen nhau ở một lớp tiếng Anh buổi tối. Cô ấy khá xinh, tính tình cởi mở, rất tự tin. Sau 6 tháng hẹn hò, chúng tôi làm đám cưới. Tôi cứ ngỡ là lấy được một người vợ ngoan hiền, xinh đẹp và sẽ phụng dưỡng bố mẹ chu đáo. Ai ngờ về chung sống, cô ấy mới bộc lộ tính tình ương bướng, khó bảo khiến tôi nhiều lần “lao đao”.

Khi tôi viết những dòng tâm sự này, nhiều người có thể nói tôi rằng tôi là người đàn ông khó tính. Tuy nhiên, có ở trong hoàn cảnh của tôi, mọi người mới có thể thông cảm được.

Cách đây 7 tháng, vợ tôi chuẩn bị sinh. Vì nhà vợ ở Tuyên Quang, bố mẹ tôi ở Bắc Ninh nên tôi đã gọi điện cho mẹ tôi ra trông nom cô ấy. Vì mang thai tháng cuối, cô ấy xin nghỉ làm ở nhà chờ sinh. Tuy nhiên, vợ tôi luôn lấy cớ mệt để nằm nằm trong phòng điều hòa xem phim, lướt facebook,… mặc kệ mẹ chồng vừa dọn dẹp nhà cửa, vừa nấu nướng.

Chiều tối nào, tôi đi làm về, mẹ tôi nấu ăn xong cũng lên gác gọi con dâu xuống nhà ăn cơm, nhiều lúc cô ấy mệt quá, kêu buồn nôn nên không xuống ăn cơm, mẹ tôi lại lọ mọ bưng cả mâm cơm lên phòng. Khi nào cô ấy ăn xong bà lại lên thu dọn bát đũa. Ngay cả quần áo lót cô ấy thay ra, mẹ tôi cũng giặt tay cho. Tôi hiểu, bà làm tất cả vì thương con trai và cũng vì đứa cháu sắp chào đời.

Những ngày cô ấy ở trong viện rồi ở cữ, cũng chỉ một mình mẹ tôi cơm bưng nước rót, nhiều đêm con khóc, bà cũng vào tận phòng bế con cho vợ tôi ngủ. Vậy mà có bữa bạn cô ấy đến chơi, hỏi thăm sức khỏe mẹ con cô ấy rồi bảo “mẹ chồng chịu khó chăm con dâu quá” thì cô ấy bảo “tao chẳng thích, bà ấy thương gì mẹ con tao đâu. Khác máu tanh lòng mày ạ”. Tôi đi đến cửa phòng nghe thấy mà nóng hết cả tai, tuy nhiên nghĩ vợ vừa đẻ xong, tôi quay ra phòng khách, coi như không nghe thấy gì.

con dâu hỗn láo với mẹ chồng

Đỉnh điểm là một buổi tối đi làm về, tôi thấy mẹ tôi đang nói chuyện với vợ tôi. Bà bảo giờ con trai tôi đã được 6 tháng, bà muốn về quê chơi ít ngày và nhân tiện giỗ bố chồng (tức ông nội tôi). Vợ tôi có nói là cô ấy mấy hôm nay mệt, bé nhà tôi thì đang ốm, mẹ tôi mà về chứng tỏ bà có yêu thương gì con cháu đâu. Mẹ tôi nghe thấy thế mới nói: “Mẹ vì con vì cháu mẹ mới ra đây chứ ở đây có sung sướng gì đâu”. Ai ngờ vợ tôi nghe vậy sửng cồ lên đáp trả: “Con trai bà bảo bà ra chứ tôi không gọi bà ra”.

Nghe thấy con dâu gọi mình bằng "bà", mẹ tôi nổi đóa “Cô gọi tôi là bà sao? Cái đồ con dâu mất dạy. Tôi thật hối hận vì đã đi hỏi cô cho con trai tôi”. Nói rồi bà giận dữ thu dọn đồ đạc, thuê xe ôm ra bến xe mặc tôi chạy theo mẹ giải thích để bà đỡ tủi thân.

Sau khi xảy ra chuyện này, tôi có ngồi nói chuyện với vợ và hỏi cô ấy: “Khi em nói mẹ như thế em có nghĩ gì không? Anh thấy em hồ đồ và phủ nhận mọi việc làm tốt của mẹ. Em phải hiểu, mẹ là người sinh ra anh, nuôi nấng anh thì anh mới lấy được em”. Cô ấy im lặng rồi bảo tôi không hiểu nỗi vất vả của phụ nữ sau khi sinh con lại ở cùng mẹ chồng, cô ấy nói rằng mình không có lỗi nên sẽ không gọi xin lỗi mẹ tôi.

Về phần mẹ tôi, khi tôi gọi điện cho bà, mẹ tôi đã khóc vì cảm thấy “nhục nhã” và buồn vì đã có một cô con dâu hỗn láo.

Gần một tháng trôi qua, tôi cũng đã trao đổi hết mọi chuyện và yêu cầu vợ xin lỗi mẹ tôi nhưng cô ấy vẫn quyết không xin lỗi. Dù rất buồn vì vợ, thương con còn quá nhỏ nhưng tôi đã quyết định viết đơn ly hôn. Trước khi ký đơn tôi chỉ nói: “Tôi không thể bỏ bố mẹ tôi được và tôi cũng không chấp nhận một người vợ hỗn láo với bố mẹ mình như vậy”. Tôi dự định khi nào Tòa có giấy gọi mời lên xử thì mới thông báo cho bố mẹ tôi biết vì tôi không muốn ông bà phải nghĩ nhiều. Vợ tôi giành phần nuôi con nên tôi sẽ chu cấp cho cháu hàng tháng. Thật sự là tôi đã suy nghĩ rất nhiều mới có quyết định đau lòng này bởi tôi không còn cách nào khác…

Minh Minh (minhvan…@gmail.com)

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC