Ngày 8 Tháng 6, 2013 | 10:01 AM

Say rượu, chồng tè vào đầu vợ

Say rượu, chồng tè vào đầu vợ

Anh cặp hết gái trẻ lại ăn nằm với bà già gấp đôi tuổi vợ. Tối nào cũng be bét rượu chè, đái cả vào đầu vợ mà bố mẹ tôi không cho ly hôn.

Tôi và anh quen nhau phải vất vả lắm mới được kết hôn. Kẻ Bắc người Nam, tôi quen với kinh doanh còn anh thì dân đồng ruộng, tôi có đạo còn anh thì không. Tôi sống hiện đại quá, còn anh vốn sẵn khô cằn. Lúc quen biết nhau, ai cũng can ngăn nhưng vì là mối tình đầu nên mãnh liệt lắm.

Rồi chúng tôi lấy nhau. Cuộc sống ở thuê ở mướn, thiếu thốn đủ về nhưng tôi cạn nghĩ, cứ nghĩ rằng chỉ cần yêu thương nhau thì ăn cơm với muối cũng hài lòng. Nhưng không, từ ngày bắt đầu sống chung là cuộc sống của tôi chỉ toàn là nước mắt. Tôi chưa từng cảm nhận được một ngày yêu thương. Nhưng vì nghĩ mình ở xa, lại sĩ diện nên tôi che giấu tất cả, để mọi người, nhất là ba mẹ tôi vui lòng.

Chúng tôi làm đám cưới mà trong lòng tôi lại không hề muốn. Tôi cố gắng tìm trên mạng những điều tốt đẹp để cải thiện anh, để hôn nhân được hạnh phúc nhưng bản chất mà, nào có dễ thay đổi được đâu. Anh gia trưởng, độc đoán lắm, chẳng chịu làm gì do được nuông chiều từ bé, con trai một, cháu đích tôn. Anh chửi cả cha mẹ, ông bà...

Tôi vay vốn thuê nhà kinh doanh, làm ăn cũng tốt nhưng làm bao nhiêu hết bấy nhiêu. Nghĩ anh còn trẻ, ham chơi nên tôi cố nhịn. Cả ngày tôi chỉ ở nhà nên bạn bè dần mất hết. Hơn một năm sau ngày cưới, tôi có thai. Không ngờ anh cũng như những lần trước ép tôi phá đi. Nhưng bác sĩ bảo, lần này nữa khả năng vô sinh sẽ cao nên tôi để lại. Suốt 4 tháng ốm nghén tôi phải tự lết đi truyền nước, anh không một lời hỏi han.

Anh còn trả đũa bằng cách cặp hết cô này, ăn nằm cô khác, toàn gái quán cafe, uốn tóc, massage... Rồi khi tôi đi đẻ, điện thoại anh không liên lạc được, mãi 2 ngày sau anh mới có mặt nhưng chỉ như người bạn ghé thăm rồi lại thấy lén lút nhắn tin điện thoại. Tôi chán lắm nhưng đành kệ.

Sau khi sinh một tháng, mình tôi phải chật vật đủ thứ, từ chăm con, nhà cửa, cơm nước, lấy hàng, đến bán và dọn hàng, có khi mấy ngày liền không được ăn cơm. Con thì càng ngày càng gầy, khó nuôi, khó ăn, khó ngủ. Có khi quần áo mốc sạch, chén bát đầy giòi nhưng anh không bao giờ động tay. Chăm con mọn rồi bú đêm, mấy khi tôi được ngủ, vậy mà anh luôn là người được ngủ trưa. Tối nào anh cũng be bét rượu chè, có khi say quá đái cả vào đầu vợ mà sáng ra cứ chối đây đẩy. Vậy mà tôi góp ý lại chửi.

Anh vẫn chứng nào tật nấy, cặp hết người này người kia, thậm chí có khi còn cặp với bà gấp đôi tuổi vợ để có tiền vui chơi. Hay có khi là trẻ chưa đủ 18 tuổi. Biết bao nhiêu lần tôi muốn bỏ nhưng ba mẹ cứ đòi sống, đòi chết bảo: "Dòng họ nội ngoại bao nhiêu đời nay không có ai bỏ ai, đừng có chơi trội để cha mẹ mang nhục"...

Rồi có khoảng thời gian tôi bị ung thư nhưng giai đoạn đầu, đi bệnh viện hơn nửa năm mà anh không hề hay biết, tủ lạnh mất điện 1 tháng anh không hay, bóng đèn hỏng 2 tháng rồi anh cũng kệ. Tôi nằm viện, một tay truyền nước, tay kia đút cháo cho con. Chưa bao giờ anh làm điều gì cho con, dù chỉ là đút một thìa cháo vào miệng khi vợ bệnh nằm liệt giường. Giờ chúng tôi vẫn đang ở thuê, nợ nần chồng chất. Anh ta quá ích kỷ, gia trưởng, độc đoán, ba mẹ lại không cho ly hôn. Tôi phải làm sao?
 
Theo Phan
Ngôi sao

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC