Thứ Năm, 17/05/2012 10:45 (GMT+7)

Tôi bị bồ gọi điện cho vợ

"Tôi kể chuyện của mình, để ông nào có ý định tòm tem biết đường toan tính, vì chẳng phải ai cũng có được một bà vợ tuyệt vời như tôi".

Anh Nguyễn Quang Minh - nhân vật trong bài (ảnh được làm mờ theo yêu cầu của nhân vật).

Tôi là dân công trình, đi nhiều hơn ở nhà. Đàn ông lang bạt kì hồ, đắm say chút hương lạ là lẽ thường tình. Vợ tôi cũng nghĩ thế! Cô ấy thường nói với bạn bè rằng: mắt không thấy, tim không đau.
 
Lần ấy, tôi phải đóng đô ở Đồng bằng Sông Cửu Long gần hai năm. Con gái miền sông nước rắn rỏi, khỏe mạnh, dịu dàng, duyên dáng, giọng ngọt như mía lùi, một dạ hai thưa khiến tôi thực lòng mến.

Rồi tôi chính thức “già nhân ngãi, non vợ chồng” với Hiền – cô gái miền Tây lỡ thì làm nấu ăn ở chỗ chúng tôi.

Suốt hai năm ấy, tôi đôi ba tháng bay về Hà Nội một lần thăm vợ, thăm con, hàng tháng đều đặn chuyển ¾ lương về tài khoản vợ, còn lại thời gian, tiền bạc, tôi dành cho Hiền.

Phải nói Hiền yêu chiều tôi hết mực, chăm tôi như mẹ chăm con khiến mấy lão cùng đội phải ghen tỵ ra mặt.

Đến lúc sắp hoàn thiện công trình, nhận ra thái độ bồn chồn, sợ hãi của Hiền, tôi mới giật mình. Nhiều lần Hiền hỏi tôi chuyện bỏ vợ, nhiều lần Hiền nài nỉ tôi cho cô ấy một đứa con, nhiều lần Hiền bảo tôi đi công trình nào, cô ấy sẽ xin đi theo đó…

Hiền không chỉ yêu tôi thật lòng, mà còn muốn bấu víu tôi làm điểm tựa cho cuộc sống.

Tôi có bạc bẽo không? Tôi nghĩ là không. Bởi ngay từ lúc Hiền muốn đến với tôi, tôi đã bảo rằng tôi chỉ coi đây là một cuộc tình qua đường. Hiền đã chấp nhận. Tôi không thể để Hiền bấu víu cả đời với mình, tôi không thể cho Hiền một đứa con bởi như thế tôi sẽ bị ràng buộc; tôi càng chẳng bao giờ có tư tưởng bỏ vợ.

Hiền cuối cùng đã hiểu không thể tác động từ phía tôi. Cô ấy chuyển hướng sang vợ tôi.

Lần về nhà, tôi đứng người khi vợ tôi, trong lúc xếp quần áo cho tôi đã lôi trong valy ra một cái bao cao su. Tôi đã lầm rầm nguyền rủa sao mình đen thế, đoảng thế. Vợ tôi sau chút biến sắc ban đầu trở lại thái độ bình thường ngay, cô ấy cười cười trêu tôi: “Chồng chu đáo thế!?”.

Lần về tiếp theo của tôi, vợ tôi không cười cười nữa. Cô ấy nghiêm mặt bảo tôi: “Em ghét nhất những người đã ăn vụng lại không biết chùi mép”. Lúc đầu tôi tưởng cô ấy định ám chỉ ai, nhưng khi nhìn thấy vết son môi trên vai chiếc áo vừa thay ra thì tôi đã hiểu.

Hiền đã làm những việc ấy. Cô ấy muốn vợ tôi biết, muốn vợ tôi ghen, muốn vợ tôi bỏ chồng. Điều cô ấy không ngờ là vợ tôi, gần như, chẳng quan tâm đến những “ám hiệu” Hiền để lại.

Thế là Hiền mạnh tay hơn. Hiền nhắn tin cho vợ tôi, lúc nài nỉ, lúc khích bác, lúc chọc tức, gửi cả tin nhắn hình có mặt tôi. Thi thoảng, lúc chúng tôi vui đùa trò chuyện hoặc đang ăn cơm, Hiền mở máy gọi số vợ tôi rồi cứ để vậy để vợ nghe thấy giọng tôi.

Vợ tôi đột ngột xuất hiện ở công trường.

Vợ tôi gặp Hiền, cô ấy bảo tôi đi cùng nhưng ngồi ở xa. Hiền, dù bất ngờ trước sự xuất hiện của vợ tôi, nhưng có lẽ cũng mở cờ trong bụng.

Hiền thao thao về sự chung đụng của chúng tôi, không phải ngày một ngày hai mà là hai năm qua. Hiền khẳng định như đinh đóng cột rằng nếu vợ tôi không đồng ý li dị thì sẽ phải chia chồng cả đời thôi vì không có Hiền, tôi cũng sẽ có người khác, ở nơi khác tôi đến. Còn nếu là Hiền, Hiền sẽ theo tôi đến chân trời góc biển…

Vợ tôi thản nhiên nghe Hiền nói. Sau, cô ấy bảo Hiền: “Chị chẳng ngại chia chồng. Lấy chồng đi công trình chị đã xác định chuyện đó. Nếu chồng chị đồng ý, em có thể theo anh ấy đến chân trời góc biển”.

Tôi đưa vợ về Hà Nội rồi quay trở lại. Tôi cảm ơn Hiền về tình cảm em dành cho tôi, nhưng tôi không chấp nhận được những việc em làm.

Vợ tôi, đã tha thứ cho tôi, để giữ cho hai đứa con được có bố có mẹ, nhưng cô ấy chắc chắn tổn thương nhiều. Bây giờ, tôi đã về Hà Nội làm việc, nhưng mỗi lần tôi phải đi xa, dù chỉ ít ngày, tôi cũng cảm thấy không thoải mái với vợ.

Nên tôi muốn nhắc đến các ông chồng, nếu muốn giữ ấm gia đình, thì tốt nhất đừng đi ăn vụng. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, mà thời nay, nhiều khi do người trong cuộc tự đẩy ra lắm.

Chỉ cần gặp bà vợ cứng nhắc một chút, ghen tuông một chút, cộng với cô bồ thích đánh thẳng “đồn địch” như bồ tôi đã từng, thì đời các ông sẽ xuống dốc không hãm phanh đấy!
 
Theo Bee

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 99/GP-BC ngày 15/3/2007 của Cục Báo chí, Bộ VHTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net.vn
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Hà Nội: +84 4 3974 8899 Ext: 3739
TP.HCM: +84 8 7307 7979 Ext: 82149
Email: giadinh@admicro.vn
Mobile: 0909 707 866 (Ms. Hằng)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms. Nguyễn Thị Thơm)
Add: Tầng 5 & tầng 11, số 25-27 Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội
én bạc | gia đình | giải trí | tài chính