Ngày 9 Tháng 1, 2015 | 09:21 AM

Thâm cung bí sử (71 - 8): Không còn lối nào khác

Thâm cung bí sử (71 - 8): Không còn lối nào khác

GiadinhNet - Từng ngày tôi mong Tuấn được ra tù sớm. Nếu anh ra tù, nhất định tôi sẽ kể hết với anh mọi chuyện. Tôi sẽ thú tội nhưng không xin anh tha thứ mà xin được chia tay anh, vì tôi có còn xứng đáng với anh nữa đâu.

Nhưng cả mong ước nhỏ nhoi và đau khổ ấy của tôi cũng không thực hiện được. Tôi đã có thai, chuyện này làm đảo lộn tất cả. Một sinh linh đã hình thành và đang lớn dần lên trong bụng tôi. Tôi không đủ gan để quyết định phá bỏ cái thai vì sợ bị quả báo. Biết chuyện này, Thùy đã gặp mẹ tôi, đặt vấn đề xin cưới tôi. Tôi không đồng ý. “Cho dù đàn ông trên thế gian này chết hết cả thì con cũng không lấy thằng ấy. Con không yêu nó chỉ thấy ghét thì lấy làm sao được. Không cưới xin gì hết”. Tôi nói với mẹ tôi như vậy. Mẹ tôi nguýt dài: “Bụng đã lùm lùm ra rồi còn làm cao. Không cưới thì ai làm bố đứa bé trong bụng?”. “Đẻ thì con sẽ nuôi con một mình, không cần có bố”. “Thế thì đẹp mặt lắm. Cả làng, cả xã sẽ cười vào mặt mày là đứa chửa hoang. Rồi mỗi ngày đi ra đường, mày phải đeo mo cau vào mặt”. Lấy một cán bộ tỉnh chẳng danh giá bằng vạn lần thằng tù sao con”.

Quả thật tôi đang trong tình thế không được lựa chọn giải pháp thứ hai. Tôi chỉ có một lựa chọn thôi, đó là phải lên xe hoa với Thùy. Dù sao tôi cũng phải nói thật với Tuấn về chuyện tôi bắt buộc phải lấy chồng. Nhưng đối mặt với anh, tôi biết nói như thế nào. Tôi sợ phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen và rất sáng của anh. Chỉ còn cách viết thư thôi. Tôi thức trắng đêm vừa khóc vừa viết thư:

“Anh muôn vàn thương yêu của em!

Trước khi viết thư này cho anh, em đã khóc rất nhiều. Giờ thì hai mắt em ráo hoảnh. Em không còn nước mắt để khóc nữa. Hai đứa mình đã yêu nhau thật lòng, đã sống hết mình vì nhau. Vì yêu em, anh đã hy sinh tất cả. Đó là một sự hy sinh cao thượng mà suốt đời này em không bao giờ được quên. Lẽ ra em phải là của anh, mãi mãi là của anh. Đó là tình yêu. Đó cũng là đạo lý làm người. Em biết vậy mà không làm được như vậy. Đó là tội của em, một tội mà em không thể tự tha thứ cho mình. Giờ em không còn xứng đáng với anh nữa. Em đã trở thành một đứa con gái nhơ bẩn, không xứng đáng với tình yêu cao cả của anh, dù chỉ 1%. Vì mất cảnh giác mà em đã gặp tai nạn, trở thành kẻ phản bội - phản bội tình yêu của anh, phản bội sự hy sinh của anh.

Anh yêu thương của em! Cho phép em được gọi anh một lần nữa bằng 5 tiếng tha thiết này. Tình thế bắt buộc em phải lên xe hoa, mặc dù em không hề yêu hắn, không một chút tình yêu nào. Em mắc nợ anh nhiều lắm. Hẹn kiếp sau em sẽ làm trâu, làm ngựa để trả món nợ này. Còn bây giờ thì em xin anh hãy quên em đi.

Em hôn anh lần cuối cùng”.

(Còn nữa)

Khánh Hoàng

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC