Ngày 30 Tháng 6, 2013 | 04:10 PM

Chuyện ít biết phía sau việc tử hình bằng thuốc độc trên thế giới:

Quái chiêu trốn thi hành án và những pha thoát chết hi hữu

Quái chiêu trốn thi hành án và những pha thoát chết hi hữu

GiadinhNet - Ttử hình bằng tiêm thuốc độc - hình thức thi hành án này đang được áp dụng tại hơn 30 quốc gia trên thế giới như là một hình thức chấm dứt cuộc sống mang tính nhân đạo dành cho kẻ tử tù.

Quái chiêu trốn thi hành án và những pha thoát chết hi hữu 1

Tử tù Coey lúc còn sống.

 
Đây là một biện pháp hành quyết khá mới mẻ, nhưng lịch sử 3 thập niên của nó cũng đã kịp ghi nhận nhiều câu chuyện bi hài.
 
“Chơi ú tim với thần chết”

Năm 1982, Hoa Kỳ trở thành quốc gia đầu tiên trên thế giới áp dụng biện pháp tử hình bằng tiêm thuốc độc. Dù vẫn duy trì đồng thời hai hình thức hành quyết trước đó là ghế điện và hơi ngạt nhưng tiêm thuốc độc sau khi xuất hiện đã được ưa chuộng hơn. Năm 1997, Trung Quốc là nước thứ hai quy định hình thức tử hình tù nhân bằng tiêm thuốc độc. Đến nay, hàng loạt các nước như Guatelama, Philipine, Đài Loan, Thái Lan… cũng áp dụng biện pháp trên. Cái chết êm dịu này được giới xã hội đen gọi bằng tiếng lóng: “tiêm chủng”.

Được đánh giá là nhân đạo nhất trong lịch sử các phương thức hành hình của nhân loại, nhưng “tiêm chủng” rốt cục vẫn buộc những kẻ thủ ác phải đền tội bằng chính mạng sống của mình. Thế nên thật dễ hiểu khi các tay anh chị bắt đầu tìm sơ hở của “tiêm chủng” để “lách” khi phải đối mặt. Do các quy định về tử hình bằng tiêm thuốc độc đều vô cùng chặt chẽ nên cơ may thoát chết của những kẻ tử tù là vô cùng nhỏ. Để lập được kỳ tích đó, chúng phải dùng đến những phương cách khó tưởng tượng nhất, từ đó mà lưu truyền những câu chuyện thật như đùa.

Năm 2007, tử tù Darryl Durr ở bang Ohio (Mỹ) trước ngày phải vào phòng “tiêm chủng” đã bất ngờ tuyên bố mình bị dị ứng với thuốc độc dùng để tử hình. Sau những ca tử hình bằng thuốc độc đầu tiên, người ta phát hiện ra rằng có một số trường hợp tử tù gặp biến chứng với các loại thuốc độc dẫn đến việc họ phải chịu đựng những cơn đau đớn dữ dội trước khi chết. Do đó, vào năm 2006, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã ra một phán quyết cho phép tử tù có quyền khiếu nại nếu thấy mình có thể phải chịu các tác dụng phụ không mong muốn này nếu thi hành án. Darryl Durr và luật sư của hắn đã tận dụng triệt để cơ hội này để tìm cơ hội thoát khỏi “mũi tiêm tử thần”.

Theo trình tự, tử tù sẽ lần lượt được tiêm 3 mũi. Sau khi nghiên cứu kỹ 3 loại thuốc ứng với 3 mũi tiêm này, Darryl Durr cho biết mình bị dị ứng với loại thuốc của mũi tiêm thứ nhất. Luật sư của hắn viện dẫn tới 800 trang hồ sơ bệnh án của thân chủ trong thời gian chờ thi hành án (từ năm 1988) để chứng minh rằng, Darryl Durr sẽ phải chịu một cái chết đau đớn khôn tả nếu bị tử hình bằng 3 mũi thuốc độc theo quy trình. Điều này trái với quy định của luật pháp Mỹ, bởi “tiêm chủng” được đề ra với mục đích ban cho phạm nhân cái chết nhẹ nhàng, không đau đớn. Trước thực tế này, chính quyền bang Ohio đã buộc phải hoãn thi hành án vô thời hạn với tên tử tù ranh mãnh và khá… may mắn này.

Sau vụ việc của Darryl Durr, các nhà hành pháp Hoa Kỳ lập tức đặt hàng giới nghiên cứu thêm vài loại thuốc dự phòng khác để tránh tái diễn trường hợp “dị ứng” tương tự. Thế nhưng họ không ngờ rằng, kẻ ma mãnh tiếp theo lại sử dụng một “vũ khí” không ngờ khác để trốn thần chết. Khi nhận được thông báo chuẩn bị đến lượt phải bước vào phòng “tiêm chủng”, tử tù Richard Cooey lập tức khiếu nại lên tòa án liên bang Mỹ và yêu cầu miễn thi hành án với mình vì hắn… quá béo. Thoạt đầu, điều này có vẻ như rất nực cười, nhưng khi kiểm tra lại, giới chức Mỹ mới thực sự tá hỏa. Tên này nặng tới 267 pound (tương đương 121 kg) nên ngay cả khi tìm được tĩnh mạch thì với khối lượng cơ thể đồ sộ ấy, các mũi tiêm - nhất là mũi gây mê đầu tiên - có thể sẽ không đủ để đem đến cho hắn ta một cái chết nhẹ nhàng. Điều oái oăm là luật pháp Mỹ không chỉ quy định đích danh loại thuốc cho từng mũi tiêm mà còn quy định cả liều lượng của chúng. Nắm được sơ hở này, Richard Cooey và luật sư của mình biết chắc người ta sẽ không thể tùy tiện tăng liều lượng thuốc lên với hắn được.

Chưa hết, viên luật sư còn viện dẫn bằng chứng cho thấy trong thời gian thi hành án (từ năm 1986), thân chủ của mình liên tục phải uống thuốc điều trị chứng đau nửa đầu. Có bằng chứng khoa học cho thấy, loại thuốc này đã tích tụ một phần nhất định trong cơ thể của Richard Cooey, và tệ hơn, nó có thể trung hòa loại thuốc độc được quy định dùng để tử hình y. Chính các giám thị trại giam cũng xác nhận rằng, trong thời gian ở trại, tên này đã từng một lần định hiến máu nhân đạo và một lần định cắt tay tự vẫn. Nhưng cả hai việc đó đều không thành công do các tĩnh mạch đã lặn đâu mất dưới đám mỡ trên cơ thể phì nộn của hắn. Đến nước này thì tòa tối cao Hoa Kỳ cũng không còn cách nào khác. Richard Cooey được tuyên giảm án xuống còn chung thân.

Quái chiêu trốn thi hành án và những pha thoát chết hi hữu 2

Một phòng tiêm thuốc độc ở Mỹ.

Thoát chết hi hữu

Trái với những tên tử tù tìm trăm phương nghìn kế để trốn tránh cái chết, có những phạm nhân đã may mắn được sống mà chẳng phải dụng đến mưu mẹo gì. Năm 2003, ông Willie Jerome Manning, 44 tuổi, bị tòa án bang Mississippi (Hoa Kỳ) buộc tội đã giết một cặp vợ chồng và ăn trộm xe hơi của họ. Cảnh sát thu thập được ở hiện trường một vài sợi tóc rất giống với mẫu tóc của Manning. Đồng thời, hung khí gây án được xác định là một khẩu súng cùng loại với khẩu mà người đàn ông này đang tàng trữ không có giấy phép. Dù thừa nhận mình có đi ngang qua hiện trường vào thời điểm xảy ra vụ án nhưng Manning khẳng định không liên quan gì. Bất chấp mọi lời kêu oan của ông, án tử hình vẫn được tuyên. Bang Mississippi chỉ áp dụng hình thức hành hình bằng tiêm thuốc độc nên Mannning sẽ phải giã từ cõi đời bằng 3 mũi tiêm.

Năm 2010, người đàn ông gốc Phi này được thông báo chuẩn bị thi hành án. Trong nỗ lực cuối cùng chứng minh sự vô tội của thân chủ, luật sư của ông đã đệ đơn yêu cầu tòa án tối cao cho xét nghiệm, so sánh ADN mẫu tóc của Manning với mẫu tóc thu được ở hiện trường năm xưa. Đề nghị này được chấp thuận. Và thật bất ngờ, 2 mẫu tóc đó không phải là của một người. Cục điều tra Liên bang Mỹ FBI và Bộ Tư pháp Hoa Kỳ cũng phát hiện ra rằng, giám định viên FBI chịu trách nhiệm điều tra vụ của Manning đã sai lầm khi vội vàng khẳng định các chứng cứ kết tội ông, kể cả sự trùng hợp về mẫu súng. Trước khi phải bước vào phòng tiêm thuốc độc ít ngày, tử tù Manning chính thức được tuyên vô tội, trả tự do. Thủ phạm thật sự của vụ án bị bắt giữ sau đó nhờ cơ sở dữ liệu ADN của cảnh sát.

Ông Manning không phải là trường hợp hy hữu thoát chết nhờ sự thay đổi quyết định của các cơ quan thi hành pháp luật. Tháng 9/2011, tử tù Warren Hill cũng may mắn được đình chỉ án tử hình chỉ 30 phút trước khi vào phòng “tiêm chủng” nhờ việc bản thân là người thiểu năng trí tuệ. Theo luật Mỹ, những người như vậy sẽ không bị tử hình. Thế nhưng, phải nhờ đến sự lên tiếng phản đối quyết liệt của cựu tổng thống Mỹ Jimmy Carter, của Liên minh châu Âu EU và rất nhiều người biểu tình bên ngoài nhà tù, Warren Hill mới được tha chết vào phút chót. Lý giải cho quyết định hành hình trước đó, các nhà hành pháp nói rằng, người đàn ông này tuy bị thiểu năng trí tuệ nhưng lại có chỉ số IQ đạt mức 70 - ngang với một người bình thường. Ở trong tù, ông ta cũng tỏ ra khá “sáng dạ” nên sẽ không được hưởng sự khoan hồng dành cho người khuyết tật theo luật định.

Một tù nhân khác tại Guatelama thì thoát chết một cách thần kỳ. 3 lần tổ chức hành hình anh ta thì cả 3 lần các kỹ thuật viên đều làm vỡ các ống thuốc độc khi chuẩn bị. Rồi chẳng biết run rủi thế nào, sau lần thứ 3 may mắn ấy, tên của tử tù này trong danh sách lại được đánh dấu là “đã tử hình”. Vậy là người đàn ông may mắn này cứ ở mãi trong tù cho đến tận khi gia đình đòi được nhận di cốt, các giám thị nhà tù mới tá hỏa đi tìm. Theo hồ sơ, anh ta đã thi hành án, nhưng phần “xử lý xác chết” lại không thấy ghi chép gì. Phải mất một thời gian sau, họ mới phát hiện ra tử tù này vẫn đang bị biệt giam. Giận dữ vì người thân của mình bị “bỏ quên”, thân nhân tử tù đã khiếu kiện cả ban lãnh đạo nhà tù lên tòa tối cao. Phạm nhân này cũng lên tiếng phàn nàn rằng, sự tắc trách của những người thi hành án đã khiến anh ta bị khủng hoảng tâm lý nặng nề do suốt những năm qua lúc nào cũng nơm nớp chờ thời khắc bị gọi “đi tiêm”. Rốt cuộc, tòa án tối cao nước này đã hạ mức án cho anh này xuống còn chung thân. Đây quả là một sự việc hi hữu có một không hai trên thế giới.

Kỳ tới: Bí mật gây tranh cãi phía sau “phòng tiễn biệt”

Lưới trời lồng lộng

Mặc dù bày trò thoát được việc thi hành án tử hình bằng thuốc độc nhưng hai phạm nhân Darryl Durr và Richard Cooey kể trên rồi cũng có một kết cục chẳng ra gì. Chỉ vài năm sau khi “thoát chết”, Darryl Durr đã đánh chết một tù nhân khác ở bang New York khi đến đây thi đấu bóng rổ theo chương trình giao hữu giữa các tù nhân hai bang. Do biết rõ hắn đã từng “né” thành công hình thức tử hình tiêm thuốc độc, các thẩm phán New York đã tuyên tử hình bằng hình thức dùng hơi ngạt đối với tên này. Công lý được thực thi và kẻ ác đã phải đền tội. Trong khi đó, Richard Cooey chết năm 2006 do hàng tá thứ bệnh như huyết áp cao, tim mạch, tiểu đường... Đây là những bệnh do cơ thể y quá béo-điều đã giúp tử tù này dùng để “làm trò” với cơ quan chức năng để tránh án tử bằng hình thức tiêm thuốc độc.

Trần Thanh (Tổng hợp)

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC