Ngày 3 Tháng 8, 2016 | 12:56 PM

Người phụ nữ bị bạo hành, còn phải chứng kiến chồng giở trò đồi bại với cháu ruột

  MỚI NHẤT

Cảm giác hàng trăm lần bị chồng say rượu đánh bầm da thịt, hàng chục lần bị chồng đuổi, phải ôm con ra phía sau chuồng bò trải bạt nằm... vẫn không tủi nhục bằng lần phải chứng kiến chồng mình ra sức khống chế, giở trò đồi bại với chính cháu gái của mình".

Đó là lời tâm sự nhói lòng của chị Hoàng Thị Nguyệt (SN 1978, ngụ xã Yên Khê, huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An) người đàn bà đã từng nuốt nước mắt, muối mặt đứng ra tố cáo hành vi đồi bại của người chồng bất nhân.

Bé gái ngồi giữa (áo trắng) vẫn còn bị ám ảnh về hành vi đồi bại của người chú.
Bé gái ngồi giữa (áo trắng) vẫn còn bị ám ảnh về hành vi đồi bại của người chú.

Cuộc hôn nhân sóng gió

12 năm trước, chị Nguyệt và chồng là Vi Thanh Tùng (SN 1974) đến với nhau qua sự mai mối, sắp đặt của hai bên gia đình. Ngày ấy, vì mải vật lộn với cuộc sống mưu sinh, chăm sóc cha mẹ già yếu nên chị Nguyệt không để ý đến chuyện lập gia đình. Ngoảnh đi ngoảnh lại thì chị đã gần bước sang tuổi 30. Nhìn những người bạn cùng trang lứa trong bản đã yên bề gia thất, thậm chí con cái đã biết làm việc nhà giúp cha mẹ thì chị mới giật mình. Gia đình hối thúc, chị cũng muốn kiếm một tấm chồng để ổn định cuộc sống. Bao nhiêu đám mai mối tìm đến nhưng chị chỉ ưng mỗi Tùng. Với chị Nguyệt, đó là duyên số.

Thời gian đầu, Tùng tỏ ra là người chồng tốt, sống có trách nhiệm. Ngày vẫn hai buổi cùng vợ lên rẫy tỉa ngô, trồng sắn, khi rảnh rỗi vẫn đi phụ hồ trong các công trình xây dựng gần nhà kiếm thêm thu nhập. Thế nhưng, khi con gái đầu lòng chào đời, đau ốm liên tục, chị Nguyệt chẳng làm được gì ngoài việc chăm sóc con tại bệnh viện. Đồng tiền vất vả kiếm được cũng theo những trận ốm của con mà đội nón ra đi. Gia đình lâm vào cảnh túng quẫn khiến Tùng chán nản, sinh tật rượu chè, vũ phu.

“Những lúc say, tâm tính chồng tôi thay đổi hẳn, thường xuyên chửi mắng, đánh đập vợ con. Tôi không nhớ rõ đã bao nhiêu năm phải gánh chịu những trận đòn thấu xương thịt của chồng. Đánh chán, anh chửi mẹ con tôi là “đồ ăn hại” rồi đuổi ra khỏi nhà trong đêm tối. Mẹ con tôi không biết đi đâu, không dám làm phiền ai nên đành ra cạnh chuồng bò trải bạt nằm. Dù phải trốn chui trốn lủi nhưng tôi vẫn không dám ngủ vì sợ không may anh ta ra lại bắt gặp", chị Nguyệt nhớ lại.

Chân dung người đàn bà bất hạnh, vị tha.
Chân dung người đàn bà bất hạnh, vị tha.

Sau nhiều năm gánh tủi nhục, cố gắng khuyên bảo chồng bất thành, chị Nguyệt gạt nước mắt, gửi con về nhà bố mẹ đẻ rồi vào miền Nam làm thuê, quyết định sống ly thân với Tùng. Vợ bỏ đi, gia đình tan vỡ, Tùng càng đổ đốn hơn. Năm 2010, Tùng bị kết án 3 năm tù về tội trộm cắp tài sản.

Ra tù, Tùng điện thoại mong muốn hàn gắn lại tình cảm để gia đình đoàn tụ. Tùng không quên hứa hẹn sẽ sửa đổi tính nết và từ bỏ rượu chè. Nghĩ trong thời gian ở tù đã giúp chồng tu tỉnh, biết nhận ra lỗi lầm của mình mà làm lại từ đầu nên chị Nguyệt trở về, hàn gắn tình cảm. Nào ngờ, Tùng vẫn chứng nào tật nấy, men rượu đã ăn sâu vào máu thịt khiến gã không thể dứt ra. Mang thai đứa con thứ 2 mà chị lúc nào cũng phải canh cánh lo sợ. Vì sợ ảnh hưởng đến cái thai trong bụng nên cứ thấy chồng say là chị lại dắt con gái đầu chạy trốn đến khi chồng tỉnh rượu mới dám về nhà.

Nghĩ đến con cái, chị Nguyệt cố gắng sống nhẫn nhục. Chỉ đến khi chứng kiến chồng giở trò đồi bại với cháu gái mình, chị mới bắt đầu bừng tỉnh, quyết định tố cáo người chồng mất hết nhân tính.

Tố cáo chồng giở trò đồi bại với cháu gái

Trưa ngày 7/12/2014 vừa đi làm về tới nhà, chị Nguyệt chết lặng khi thấy chồng mình đang khống chế, giở trò đồi bại với cháu Ngân Thị Mai (9 tuổi, cháu ruột, gọi chị Nguyệt bằng dì), để mặc cháu Mai gào khóc, chống cự. Chị ôm đầu la hét khiến Tùng giật mình, buông cháu bé ra.

Sau nửa tháng sống trong câm nín, tủi nhục, chị Nguyệt quyết định tố cáo hành vi bất nhân của chồng. Với hành vi “hiếp dâm trẻ em”, Vi Thanh Tùng phải gánh nhận mức án 18 năm tù giam.

Bị cáo Tùng ngày xét xử.
Bị cáo Tùng ngày xét xử.

Gần hai năm kể từ ngày chồng ngồi tù, căn nhà nhỏ chỉ còn ba mẹ con chị Nguyệt sống thui thủi. Có lẽ đây là quảng thời gian bình yên nhất của cuộc đời khi chị không còn phải sống trong cảm giác lo lắng, tìm cách ôm con chạy trốn mỗi khi người chồng say rượu. Hàng ngày, chị gửi cô con gái nhỏ mới gần 2 tuổi nhờ ông bà trông chừng để đi làm thuê. Ai thuê cuốc đất, phụ hồ chị cũng nhận làm để kiếm thêm thu nhập, trang trải cuộc sống.

Hỏi chị vì sao mãi tận nửa tháng sau mới tố cáo hành vi của chồng, chị Nguyệt gạt nước mắt: “Dù chồng tôi có thế nào đi chăng nữa cũng là cha của hai đứa con tôi. Mới đầu, tôi định dấu kín chuyện vì sợ sau này các con tôi lớn lên sẽ bị ám ảnh bởi là con của một kẻ bất nhân, từng ngồi tù ra tội. Sợ chúng sẽ không thể lớn lên bình thường như những đứa trẻ khác khi có một người cha như vậy. Nhưng rồi nghĩ lại, nếu không tố cáo chồng thì tôi lại là người mang tội, tạo cơ hội cho chồng trượt dài trong tội lỗi. Chỉ mong sau lần ngồi tù này anh ta sẽ thật sự thức tỉnh. Mẹ con tôi vẫn luôn mở rộng cửa để đón chờ chồng, cha trở về".

Từ ngày Tùng bị bắt đi đến bây giờ, cả gia đình mới được gặp nhau trong phiên tòa xét xử, những giây phút đoàn tụ ngắn ngủi ấy, họ chỉ biết nhìn nhau. Từ đó đến nay, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, chị cũng chưa đưa con đi thăm chồng.

Chia tay người đàn bà bất hạnh, ngước nhìn lại vẫn thấy chị tất tả chuẩn bị cho công việc buổi chiều.“Cố gắng làm thuê, dành dụm chút tiền để đưa hai đứa con vào trại thăm chồng, chắc anh ấy cũng đang mong lắm. Vào còn động viên chồng cải tạo tốt, sớm trở về với vợ con", lời người đàn bà vị tha còn vang vọng.

* Tên nhân vật trong bài viết đã được thay đổi

Theo Trí thức trẻ

Bài viết thuộc chuyên mục Pháp luật

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC