Ngày 27 Tháng 9, 2013 | 01:19 PM

Tổ ấm 13m2 của cặp vợ chồng bại liệt

Tổ ấm 13m2 của cặp vợ chồng bại liệt

GiadinhNet - Mặc dù vợ hơn chồng 7 tuổi, cả hai đều bị tật nguyền, phải di chuyển bằng xe lăn nhưng trong túp lều dựng tạm bên bờ ao của họ không lúc nào ngớt tiếng cười hạnh phúc.

Tổ ấm 13m2 của cặp vợ chồng bại liệt 1
Túp lều cũng là quán nước mưu sinh của vợ chồng chị Thương.
 Ảnh: K.C
 
Tình yêu sét đánh

Gần chục năm nay, người dân xung quanh xã Tả Thanh Oai, huyện Thanh Trì, Hà Nội không còn xa lạ với hình ảnh một đôi nam nữ ngồi chung một chiếc xe lăn rong ruổi trên đường. Đó là anh Dương Văn Minh (SN 1983) quê ở huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang và chị Nguyễn Thị Thương (SN 1976) ở xã Vĩnh Quỳnh, huyện Thanh Trì, Hà Nội.

Anh Minh không may bị liệt từ nhỏ sau một trận ốm li bì. Gia đình đã chạy chữa khắp nơi, bán hết mọi thứ trong nhà kể cả con bò để cày ruộng, nhưng bệnh vẫn không khỏi. Nhà 5 anh chị em, bố mẹ chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng, nên học hết lớp 7 anh Minh phải bỏ học giữa chừng…

Cuộc sống cứ thế trôi đi, đến tuổi trưởng thành anh cũng thầm khát khao có được một mái ấm gia đình. Ước mơ tưởng chừng như không bao giờ có được đã thành sự thật khi anh gặp chị Nguyễn Thị Thương…

Cũng giống như anh Minh, chị Thương bị bại liệt sau một trận sốt. Tuổi thơ của chị trôi đi trong sự tự ti, mặc cảm. Nhà cũng có 5 anh chị em, bố mẹ làm ruộng nên không có điều kiện cho chị đi học. Khi biết nhận thức, bắt gặp ánh mắt lo lắng của bố mẹ, sự thương hại của mọi người xung quanh chị tự nhủ phải thật kiên cường, tập đi lại bằng nạng, tự làm những việc cá nhân, giúp bố mẹ việc vặt trong nhà.

Năm 2005, chị Thương xin đi học nghề tại Trung tâm dạy nghề khuyết tật Quỳnh Hoa,  nơi anh Minh cũng đăng ký học. Ngay buổi gặp ban đầu, anh Minh đã thấy cảm mến sâu sắc người con gái hơn tuổi mình. Rồi tiếng gọi tình yêu chân thành của chàng trai kém mình 7 tuổi đã làm trái tim chị Thương rung động. Nói về đôi bạn trẻ, bà Đoàn Thị Hoa, Giám đốc Trung tâm cho biết: “Thương và Minh sức khỏe tuy yếu, đi lại khó khăn nhưng rất cần cù, chăm chỉ, sống chan hòa nên được mọi người trong Trung tâm quý mến”.

Hàng ngày, chị Thương và anh Minh cùng nhau gấp giấy cuộn tạo ra những sản phẩm con thú đồ chơi, những tấm thiệp xinh xinh để kiếm những đồng tiền ít ỏi tự nuôi sống bản thân và dành dụm cho tương lai. Khi tình yêu của hai người đang độ chín thì gặp sự phản đối của gia đình. Anh chị  cũng không nhớ đã về quê nhau bao lần để thuyết phục bố mẹ hai bên. Và rồi tình yêu chân thành của đôi trẻ đã khiến hai bên gia đình chấp thuận.
 
Tiếng cười ngập tràn trong túp lều

Túp lều nhỏ tách khỏi làng, xây tạm bợ, mái lợp prô xi măng và phủ vài mảnh chăn đã cũ. Nắng, mưa, gió, bão đều “ghé thăm”. Bên trong là  những vật dụng đơn sơ xin lại của người ta. Nước sinh hoạt, chỗ tắm, vệ sinh không có. Trước cửa lều dựng vài thanh tre và căng mảnh bạt làm nơi bán hàng nước. Nhìn tổ ấm ấy, tôi không khỏi ái ngại cho hai số phận của hai người, rồi đây họ sẽ sống ra sao?

Đáp lại sự ái ngại của tôi là nụ cười hạnh phúc của đôi bạn. “Bọn em yêu nhau gần chục năm, ngần ấy năm chỉ mơ ước được bên nhau, giờ mới thành sự thật. Túp lều thế này bọn em cũng không dám mơ, không phải của bọn em đâu, bố mẹ thầu ao cá, nên bọn em mới có chỗ ở. Như thế này là tốt lắm rồi, chỉ cần được ở bên nhau khó khăn mấy chúng em cũng vượt qua”, anh Minh nói.

Từ khi có túp lều, vợ chồng anh Minh bàn nhau mở quán nước để kiếm thêm thu nhập. Hàng ngày, anh Minh phải dò dẫm mãi mới dọn được bộ bàn ghế nhựa để bán nước. Còn chị Thương cũng thật khó khăn khi vừa để rổ trứng trên đùi vừa lăn những vòng xe chậm chạp ra chợ bán. Bộ bàn ghế nhựa mỏng manh, vài chai nước giải khát, hai thúng trứng đặt dưới gầm giường là cả gia tài mà anh chị dành dụm để lập nghiệp.

Chị Thương cho biết, ngày bán hàng được nhiều nhất cũng chỉ vài chục trứng, còn những ngày mưa thì chị không đi chợ bán trứng được. Quán nước của anh chị, khách vào ra đa số là người quen, những người đi làm đồng tạt qua xin tí lửa, hay những công nhân rửa xe rác tranh thủ ngồi nghỉ ngơi. Khách của hàng nước anh chị thật đặc biệt, họ tự túc phục vụ vì họ thông cảm cho ông chủ với đôi chân đi lại khó khăn.

Bà Nguyễn Thị Thanh, mẹ của chị Thương nghẹn ngào cho biết: “Ban đầu hai đứa yêu nhau ai cũng ái ngại, cả hai cùng khuyết tật ở chân, tự đi lại còn khó thì làm sao mà nuôi nổi nhau. Nhưng chúng vẫn quyết tâm đến với nhau. Vì điều kiện hai bên gia đình xa, lại nghèo, đến đám cưới cũng không có, thôi thì chúng đến với nhau vì tình, vì nghĩa ai cũng cảm thông”.

Rời tổ ấm của đôi vợ chồng trẻ khi buổi chiều thu sắp tắt cũng là lúc anh chị tranh thủ nấu bữa cơm tối. Người chồng với đôi chân gập vào nhau đang cố với lên bếp luộc rau, người vợ tập tễnh đi lại, tay trái bị liệt cử động yếu ớt đong gạo nấu cơm. Tất cả sinh hoạt đều gói gọn trong túp lều rộng chừng 13m2, nhưng tiếng cười nói vẫn không ngớt. Chứng kiến cảnh tượng ấy mà khóe mắt tôi cay cay. Tôi giật mình nhận ra giữa cuộc sống bộn bề này, vẫn còn tồn tại “một túp lều tranh hai trái tim vàng”.
 
Kiều Chang

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC