Ngày 6 Tháng 5, 2013 | 04:00 PM

Tấm lòng vị tha của người mẹ cô độc

Tấm lòng vị tha của người mẹ cô độc
  MỚI NHẤT

GiadinhNet - Khi con lên 3 tuổi, người chồng không chịu được cảnh cơ cực, bần hàn nên đã bỏ đi. Người mẹ trẻ bao lần khước từ những lời gá nghĩa để tảo tần nuôi con khôn lớn những mong bù đắp thiếu thốn cho con. Vậy mà chỉ trong một lần xô xát ngoài đường, núm ruột duy nhất của bà đã bị sát hại. Mặc dù vậy, bà vẫn xin giảm án cho kẻ sát hại con mình - hành động của bà đã khiến bố của kẻ sát nhân sụp xuống, vái lạy bà ngay tại phiên toà.

Tấm lòng vị tha của người mẹ cô độc 1

Bà Tuân vật vã với nỗi đâu trong hành lang toà án.

Nỗi đau quá lớn

Những giọt nước mắt xót xa và lời nói xin tha tội chết cho bị cáo Đinh Văn Bình của người phụ nữ mang tên Tạ Thị Tuân – mẹ nạn nhân Kim Tiến Toàn tại TAND TP Hà Nội khiến tôi tò mò tìm hiểu. Ngồi phía cuối hàng ghế dành cho thân nhân người bị hại, bà Tuân co mình trong chiếc áo xanh sờn cũ. Trong suốt phiên tòa ngày hôm ấy, bà chỉ khóc. Nỗi đau mất con khiến người đàn bà quê mùa, lam lũ đến từ mảnh đất Phú Thọ gần như kiệt sức.

Bà Tạ Thị Tuân (SN 1961, ở Thụy Vân, Việt Trì, Phú Thọ) xuất thân khốn khó, tuổi thơ là những tháng ngày vật vã mưu sinh, không được học hành. Gần 30 tuổi, bà mới về gá duyên với một người đàn ông quê ở Hải Dương. Năm 1991, bà sinh con trai đặt tên là Kim Tiến Toàn với hy vọng sau này con mình sẽ có cuộc sống tròn đầy, viên mãn, công danh vẹn toàn. Thế nhưng khi Toàn lên 3 tuổi, không chịu nổi cảnh sống bần hàn trong ngôi nhà tranh vách nứa, chồng bà rũ áo ra đi, bặt tin từ đó đến giờ.

Bà Tuân một mình nuôi con, cuộc sống chưa lúc nào thôi khốn khó. Cũng có một vài người đàn ông đánh tiếng muốn về sống cùng bà để san sẻ lo toan nhưng bà đều từ chối. Qua một cuộc hôn nhân lỡ dở, bà như con chim sợ cành cong. Hơn nữa, bà cũng muốn toàn tâm toàn ý để bù đắp những thiếu hụt về tình cảm cho con.

Bà Tuân đưa cánh tay lau những giọt nước mắt lã chã rơi trên gương mặt đã xạm đi theo năm tháng nhớ về đứa con trai: “Toàn là đứa con có hiếu lắm, nhà một mẹ một con nhưng bất cứ việc gì nặng nhọc trong gia đình nó cũng giành làm thay tôi. Toàn là niềm hy vọng tuổi già của tôi”. Do thời gian trước, hai mẹ con có vay mượn một khoản tiền sửa sang lại ngôi nhà để chuẩn bị cho Toàn cưới vợ nên Toàn đã xin mẹ xuống Hà Nội làm thuê để kiếm tiền trả nợ. Bà Tuân không ngờ rằng đó là lần cuối cùng bà nhìn thấy đứa con trai duy nhất.

Buổi tối định mệnh ấy là đêm 1/6/2012, Toàn cùng bạn là Nguyễn Văn Cường (SN 1990, người cùng quê Phú Thọ) rủ nhau tới Triển lãm Vân Hồ xem ca nhạc. Không đủ tiền mua vé, hai người đành ghé vào quán bia gần triển lãm. Sau khi uống hết vài cốc, thấy mọi người lục tục ra về, Toàn rủ bạn vào trong khu triển lãm. Đúng lúc Toàn đang tiến về tòa nhà M1 thì vô tình nhìn thấy nhóm của Đinh Văn Bình (SN 1994, trú ở khu 2, thị trấn Vĩnh Lộc, huyện Vĩnh Lộc, Thanh Hóa) đang chỉ trỏ về phía mình. Toàn và bạn tiến đến căn vặn Bình, hai bên liền xảy ra xô xát. Toàn có lớn tiếng vài câu và tát Bình một cái. Đáp trả, Bình liền rút con dao bấm đâm liên tiếp 4 nhát vào ngực, bụng Toàn. Thấy bạn bị tấn công, Cường hoảng sợ và bỏ chạy. Nhưng Bình tiếp tục đuổi theo và đâm Cường một nhát vào chân. Tuy được người dân đưa đi cấp cứu, nhưng vì vết thương quá nặng, Toàn đã tử vong.

Nỗi chua xót của người mẹ cuối đời cô độc khiến bà gần như không ăn, không ngủ. Bà sợ con cô quạnh nên đêm nào bà cũng ra mộ con, vạ vật ngoài đó đến khuya mới trở về. Căn bệnh đau đầu của bà cũng từ đây mà hình thành, hành hạ bà mỗi ngày. Đi khám, bác sỹ bảo bà bị thần kinh thể nhẹ, mọi chuyện lúc nhớ lúc quên. Dù đã xuống bệnh viện nhìn mặt rồi tự tay tắm rửa, khâm liệm cho con, nhưng bà vẫn nhất định không tin rằng khúc ruột của mình đã mất. Trong tiếng nấc, bà bảo: “Chắc thằng Toàn nó mải chơi chỉ đi loanh quanh đâu đó rồi vài hôm nữa nó sẽ về”. Cả phòng xét xử gần như lặng đi.

Xin giảm hình phạt cho kẻ giết con mình

Những mất mát, những đớn đau, những xót xa, những khắc khổ hằn sâu trên gương mặt đã sạm đen theo năm tháng, có những lúc tiếng khóc của bà gần như nấc, có khi lại như quặn lên thành tiếng nhưng không một chút hận thù trên gương mặt ấy. Đã có lúc, bà Tuân đi như chạy ra khỏi phòng xử án. Khi bước chân líu ríu chạm hành lang, bà tức tưởi như chưa hề được khóc. Tiếng khóc bật ra từ lồng ngực của người đàn bà lam lũ ấy nghe chua xót.

Thế nhưng bất cứ khi nào được phép lên tiếng, chen vào tiếng khóc xé lòng bà vẫn xin giảm hình phạt cho kẻ đã cầm dao sát hại con mình. Ngay cả khi nghe chủ tọa phiên tòa hỏi có yêu cầu gì đối với gia đình hung thủ: “Con tôi vắn số! Người chết thì cũng đã xanh cỏ rồi, người sống làm khổ nhau làm gì thêm nữa. Tôi cũng chả đòi hỏi gì nhiều, chỉ xin Tòa giảm nhẹ hình phạt cho Bình, để có cơ hội làm lại cuộc đời. Mẹ Bình cũng như tôi, một đằng mất con, một đằng phải nuôi con tù tội, nỗi đau nào cũng lớn xót xa cả.…”. Ông Đinh Văn Ninh (bố của Bình), thụp lạy bà Tuân trước hàng trăm cặp mắt của những người tham dự phiên tòa.

Về phía Bình, trước HĐXX, Bình lý giải về tội ác của mình: “Vì bị cáo thấy anh Toàn to khỏe hơn nên mới phải dùng dao để chống cự. Con dao đó là do lúc chiều bị cáo gọt hoa quả rồi đem đút túi quần, khi đi vội quá nên chưa kịp cất...”. Nhận ra sai lầm và nỗi đau mình đem đến cho bà Tuân, Bình cũng luống cuống quay đầu xuống phía bà Tuân nói lời tạ tội.

Xét thấy hành vi của bị cáo là đặc biệt nguy hiểm, có tính chất côn đồ, nhưng do khi phạm tội, bị cáo chưa đủ 18 tuổi nên TAND TP Hà Nội đã tuyên phạt Đinh Văn Bình 16 năm tù.
 

Kết thúc phiên tòa, nhìn bà Tuân lê những bước chân khó nhọc rời phòng xử án, tôi trộm nghĩ rồi những năm tháng còn lại của cuộc đời người mẹ này sẽ cô độc trong ngôi nhà mang hình bóng của Toàn. Giá như những thanh niên mới lớn như Bình bớt đi cái ngông cuồng của tuổi trẻ, thì đâu đến nỗi người chết, kẻ vào tù, đẩy cha mẹ vào cơn bĩ cực.

Mai Ngọc

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC