Ngày 1 Tháng 5, 2015 | 01:58 PM

Nhật ký hơn 80 giờ kinh hoàng của cặp đôi người Việt trong động đất Nepal

  MỚI NHẤT

May mắn sống sót và có thể tìm được đường để trở về nhà, nhưng những gì Việt Tú và Tất Luật đã trải qua suốt hơn 80 giờ trong động đất Nepal sẽ là những kỉ niệm đầy ám ảnh không bao giờ quên trong cuộc đời.

Từ lúc bắt đấu lên kế hoạch cho chuyến leo núi 14 ngày, cả 4 đứa trong đoàn chúng tôi đã chuẩn bị tất cả mọi thứ sẵn sàng. Riêng tôi, vốn đã muốn được nhảy bungy ngay từ khi học cấp 3 nên trong đoàn, có lẽ tôi luôn là đứa háo hức hơn cả. Cách Kathmandu hơn 100km dọc theo sông Koshi, cách biên giới Tây Tạng chưa đầy 10km, Nepal có một cầu nhảy bungy 160m tuyệt đẹp và gần như cao nhất thế giới. Cũng vì mê bungy mà 2 đứa tôi nhất định phải đến Nepal cho bằng được trước 2 ngày để dành hơn nửa ngày thứ 7 cho chuyến đi đến sông Koshi.

KATHMANDU– Những thời khắc trong lành trước cơn động đất dữ dội

5 giờ rưỡi sáng, anh chàng hướng dẫn viên - Prem đón chúng tôi đưa ra địa điểm tập trung của công ty du lịch Last Resort. Do cả 2 đều đinh ninh chuyến đi chỉ tốn chưa đầy 10 giờ nên chúng tôi bỏ lại tất cả mọi tư trang, hành lý quan trọng tại khách sạn. Xe đưa chúng tôi đi từ trung tâm Kathmandu cùng một nhóm thanh niên đủ quốc tịch, Đan Mạch, Israel, Ấn Độ, Trung Quốc, Pháp, Phần Lan và nhiều nữa. Chúng tôi hăm hở đi giữa một Kathmandu tờ mờ sáng còn bình yên ngái ngủ. Cửa tiệm vẫn chưa mở cửa. Những ngôi đền cổ vẫn nằm tịch mịch, bình an. Người vẫn thưa thớt. Chó hoang nằm khắp nơi, từ hiên nhà đến đường lộ. Trong buổi sáng Kathmandu bình dị, tôi thấy con đường dài 4 tiếng đồng hồ bỗng nhẹ tênh và thiếp đi.

 

Cùng những đứa háo hức đi đầu tiên, hai đứa tôi đi ra giữa cầu. Luật bảo tôi đến gần chỉ thấy đẹp, không gì đáng sợ, chắc sẽ là một trải nghiệm cảm giác mạnh khó quên. Tôi đứng chờ nhóm hướng dẫn viên, giơ điện thoại chụp lấy khung cảnh 2 bên bở trước khi chuẩn bị nhảy.

Cảnh nhìn từ giữa câu sắt đi đến Last resort

Giữa 2 bờ vực thẳm

Chưa đầy 30 giây sau, tôi bỗng cảm giác dưới chân cầu lắc nhẹ rồi rung lên bần bật. Do trên cầu cũng đông người, tôi thầm rủa hay là lại có đứa nào chơi dại rung cầu hù doạ mọi người. Nhưng chỉ tích tắc sau đó, cây cầu rung lên càng dữ dội, không gian tràn ngập từng tiếng thét lên đầy thất thanh. Ngay lúc ấy, Luật bình tĩnh đến bất ngờ, anh hét lên với tôi và mọi người: "Ngồi thấp xuống, bám chặt dây hành lang cây cầu" - Anh lo cầu rung lắc quá mạnh sẽ đánh bật mọi người xuống vực thẳm và nếu cầu đứt thì vẫn có thể bám trụ được. Chúng tôi không chần chừ lấy một giây phút nào mà thực hiện ngay!

Tích tắc sau, trong lúc tất cả còn đang hoang mang không biết có phải vừa rồi là do gió mạnh gây ra hay không thì ngay trước mắt tôi, từ trên vách núi, từng tảng đá khổng lồ lăn liên tục xuống lòng sông, mang theo tất cả mọi thứ trên đường và cuốn theo bụi bay mù mịt. Chiếc cầu nơi tôi đang đứng đột nhiên trở thành tâm điểm của đá lở từ cả 2 phía bờ vực. Cả 2 đứa tôi hạ thấp người chạy nhanh về phía đầu cầu. Mọi người tán loạn, la hét. Đến lúc chúng tôi vào đến bờ, tôi nhận ra tất cả những gương mặt hăm hở chuẩn bị trải nghiệm cảm giác mạnh vừa rồi, vậy mà chỉ chưa đầy 2 phút sau đều có chung một biểu hiện: hoảng sợ!

 

 

Toàn bộ nhà cửa tại đây đều bị sập đổ.

Luật chạy đi tìm nước. Ngồi lại, tôi nhìn những cây lúa mì chung quanh mới chợt nhận ra hình như mình vẫn chưa ăn gì suốt từ tối qua. Tôi bẻ lấy cây lúa mì còn non, bóp ra từng hạt trắng dẻo màu sữa, nhấm lấy từng hạt. “Ít nhất cũng sẽ có lúa mà ăn” - Tôi nghĩ. Chắc không ai ngờ, giữa cơn hoảng loạn đáng sợ của 200 người, giữa 2 bờ vực thẳm thì hạt lúa mì sắp chín vẫn dẻo và thơm lừng!

Cùng ngồi trên khoảng đất ấm bình yên thơm thơm mùi lúa, mọi người chúng tôi nắm tay nhau chờ đợi từng đợt dư chấn cách 5 phút một lần. Hoảng loạn dần dịu đi, chỉ còn chừa lại một thứ: chấp nhận. Còn tôi, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu duy nhất: “Dù sao thì mình vẫn sống!"

Sống sót kì diệu sau động đất, trở về tâm chấn

Cũng như tôi, dấu hiệu rõ nhất của sự chấp nhận hoàn cảnh là mọi người bắt tay vào dựng lều ngủ qua đêm. Vài người chia nhau đi tìm cây đóng cọc và tìm vải bạt làm nóc. Luật hăng hái đi cùng một vài thanh niên người Ấn và Nepal. Tôi thì kiếm dây để buộc lều. Chúng tôi tận dụng tất cả mọi thứ có thể dùng được, dây diện, dây nylon cũ, xé vải màn, dây thừng. Mãi chú tâm căng lều, trải bạt, cuốc đất, cắm cọc, đến một lúc sau tôi mới nhận ra, gần 200 người đang ngồi rải rác, nằm la liệt trên bãi đất, ngoại trừ gần một nửa là người già, phụ nữ trung niên và trẻ em, thì chỉ có hơn 10 người chúng tôi là đang làm việc. Các bạn nam nữ cao to, xinh đẹp hoặc nằm tắm nắng, hoặc đọc tiểu thuyết, hoặc chìm vào suy nghĩ riêng. Nhưng mỗi khi chúng tôi dựng xong một căn lều, thì các bạn lại dọn ngay vào nằm.

Trong lúc Luật và 3 thanh niên người Ấn hì hục đóng cọc, còn tôi loay hoay buộc dây, một nhóm thanh niên Israel khoảng 6, 7 người lại nhảy vào. Bọn con trai thì phụ trải được vài tấm bạt, còn bọn con gái ngồi… bàn, phân tích và góp ý: “Ê, ê, tụi bay lấy cây đó ngắn quá. Kiếm cây khác đi mày. Đóng vậy sai rồi, đóng sâu vô.”

 

Những tấm lều được chúng tôi dựng lên một cách tạm bợ để trú trong cơn dư chấn.

 

Nhật ký của Turine Tran

 

Ngày 24/04/2015, một cặp đôi người Việt là Nguyễn Tất Luật, sinh năm 1982 cùng bạn là Trần Ngọc Việt Tú, sinh năm 1984 đã đến Nepal du lịch và gặp phải trận động đất lớn nhất sau 81 năm tại quốc gia này. May mắn sống sót, nhưng những gì Việt Tú và Tất Luật đã trải qua trong hơn 80 giờ dài như một thế kỷ ấy sẽ là những kỉ niệm đầy ám ảnh không bao giờ quên trong cuộc đời. Cho tới chiều qua (30/4), Việt Tú và Tất Luật sau khi trải qua gần 5 ngày kinh hoàng, cuối cùng cả hai đã an toàn đón chuyến bay rời khỏi Nepal để đến Kuala Lumpur. Bài viết này được Việt Tú thực hiện trong thời gian chờ đợi đằng đẵng và gửi về cho chúng tôi.

 

Theo Kênh 14/Trí thức trẻ

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC