Ngày 8 Tháng 9, 2015 | 07:00 AM

Lam lũ những phận đời con trẻ ở thiên đường du lịch Sa Pa

GiadinhNet - Đến Sa Pa, trái ngược với hình ảnh của một thiên đường du lịch là những phận đời phụ nữ lam lũ, nhếch nhác, khổ cực. Có nhiều đứa trẻ mới được 20 ngày tuổi, da còn đỏ hỏn đã nằm vắt vẻo trên lưng theo mẹ, theo anh bước ra đời mưu sinh.

 

Vừ A Vinh, một cậu bé 6 tuổi vẫn ôm chặt cậu em mới 2 tháng tuổi ngồi bán hàng ở một góc vỉa hè. Em ngủ ngon cho mẹ kiếm tiền (ảnh nhỏ). Ảnh: Phùng Bình
Vừ A Vinh, một cậu bé 6 tuổi vẫn ôm chặt cậu em mới 2 tháng tuổi ngồi bán hàng ở một góc vỉa hè. Em ngủ ngon cho mẹ kiếm tiền (ảnh nhỏ). Ảnh: Phùng Bình

 

Hết xin tiền mua gạo sang xin tiền mua sách

Chiếc xe ô tô chở khách du lịch vừa dừng lại ở ngã ba Xuân Viên, thị trấn Sa Pa, huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai trong vài giây đã có hàng chục đứa trẻ người Mông bủa vây, tay giơ lên mời mọc: “Mua cái, mua đi, mua đi cô ơi, chú ơi”…

Những vị khách ở vùng xuôi trở nên thích thú, người cầm máy ảnh chụp, người hỏi han những đứa trẻ bán cái này làm gì, cái kia làm gì. “Chụp ảnh phải trả tiền, mua đi rồi cho chụp ảnh”, tiếng một đứa trẻ tóc tai bù xù vang lên. Còn những vị khách cũng trở nên khó chịu vì sự bám riết của chúng: “Không mua nhé, cho 5.000 rồi không theo nữa nhé”. Tuy nhiên, thấy đứa này được cho tiền, những đứa khác lại chạy đến, chúng lại mời mọc tiếp: Mua đi, mua cái, cho cháu tiền mua gạo, cho cháu tiền mua sách, mua bút đi học với…

Cách đó không xa, rất nhiều tấm biển cảnh báo du khách đến Sa Pa thì không chụp ảnh, không cho tiền, đồng thời có cả số điện thoại nóng của Chủ tịch huyện, Công an huyện để du khách tiện liên lạc khi cần thiết. Nhưng có lẽ, nhìn những đứa trẻ tóc tai bù xù, những bộ quần áo đã cũ kĩ, bẩn thỉu và xộc xệch, cùng với gương mặt thơ dại nhọc nhằn ấy, khó người cầm lòng được.

Ngồi ở khu vực Nhà thờ Đá, Giàng A Chờ, vừa bước sang tuổi thứ 7 nhưng em đã có 4 năm “kinh nghiệm” bán hàng mưu sinh ở mảnh đất này. Em bảo, từ khi mới hơn 3 tuổi, em đã theo mẹ, cầm trên tay những cái “tùng teng” bằng vải, những chiếc vòng bạc hình thù cũ kĩ rồi cứ thế, gặp khách là em đưa ra: “Mua cái”. Ngày đó, em nói tiếng Kinh chưa rõ, nên em chỉ nói được vài ba câu ngắn gọn mà mẹ bày cho em. Gặp khách thì “mua cái”, khách hỏi thì cái này “10 nghìn”, cái kia “20 nghìn”…

Giàng A Chờ ở tận xã Hầu Thào (cách Sa Pa 8km) mỗi lần ra đây, Chờ phải đi bộ cả nửa ngày đường. “Đường từ bản ra đây khó đi lắm. Hôm nào mưa không về được thì em ngủ lại ở đây luôn, ăn cái gì cũng được. Ngủ thì kiếm đoạn nào ít gió rồi ngủ thôi. Không sợ gì đâu, không ai đuổi đi cả”, Chờ nói và nở nụ cười rất tươi.

Cũng như nhiều đứa trẻ người Mông khác lên đây bán đồ lưu niệm cho du khách, Chờ là một cậu bé rất lém lỉnh. Khi tôi có nhã ý chụp ảnh, Chờ bảo “mua cái này đi rồi chụp ảnh, không mua không cho chụp ảnh đâu”. Khi hỏi, sao lại thế, Chờ bảo: “Không biết”. Nhìn Chờ và những đứa trẻ người Mông mưu sinh ở “thiên đường du lịch này”, nhiều người lại liên tưởng đến những cỗ máy đòi tiền không cảm xúc. Đưa du khách từ cảm giác yêu mến đến rầu lòng, thương cảm, đau xót.

Hỏi ra thì được biết, nhiều trẻ vẫn đi học nhưng khi vào hè hoặc những ngày nghỉ, chúng đi kiếm thêm tiền. Có những đứa trẻ, việc học chúng chả quan tâm lắm, nên thích học thì đi, không thích học lại nghỉ lên Sa Pa kiếm tiền.

20 ngày tuổi cũng lăn lóc theo mẹ ra chợ bán hàng

11giờ đêm, khi sương lạnh đã phủ lấp Sa Pa thì Vừ A Vinh, một cậu bé 6 tuổi vẫn ôm chặt cậu em mới 2 tháng tuổi ngồi bán hàng ở một góc vỉa hè. Nhìn em, nhiều người thương cảm đến hỏi han đôi ba câu, mua vài ba thứ làm móc chìa khóa.

Vinh bảo, mẹ cũng đi bán hàng rồi. Tối đến, mẹ lại trải tấm nilon, bày những mặt hàng ra bảo Vinh “cái này 10, cái này 20, cái kia 30 nghìn”. Với bản tính thật thà của người Mông, Vinh cứ bảo giá tiền, còn ai cầm lên như thế nào, cho dù có bước đi mà không trả tiền thì Vinh cũng chẳng lưu tâm. Một vài du khách tỏ ra thích thú với cậu bé nhỏ nhắn này, dừng lại trò chuyện, hỏi han rồi mua “ủng hộ” cho hai anh em. Nhưng có người lại tỏ ra “cảnh giác” - “chả khác gì ở Hà Nội. Bố mẹ nó giả vờ, đặt hai anh em nó ở đây để người khác tỏ ra thương xót mà mua thôi. Tốt nhất là không mua”, xong câu nói, người đàn bà quay ngoắt đi.

Tôi lần hỏi chị Hương, một chủ cửa hàng bán đồ lưu niệm gần đó, thì được biết những đứa trẻ này thật thà và “học khôn” từ người này một tí, người kia một tí chứ không khôn lỏi kiểu lừa lọc đâu. “Bố mẹ chúng ở tận trong Bản Khoang. Thằng em theo thằng anh ra ngồi bán góc này từ khi chưa đầy tháng tuổi. Mẹ chúng cũng ngồi bán cây cối, hoa quả ở góc phố nhà thờ. Chả biết mỗi ngày kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng chúng có thể ngồi như một nhiệm vụ, bán được gì thì bán, đến giờ lại về nhà”.

Cái từ “học khôn” của chị Hương có lẽ đúng với những đứa trẻ người Mông trên vùng đất Sa Pa này. Bởi từ miệng chúng, chỉ toàn là những từ ngữ  “tiền, cho tiền, xin tiền” và “money, money, money”. Thấy tiền là mắt chúng sáng lên. Ngày xưa, những đứa trẻ bán hàng hoặc xin tiền để “mua gạo”, giờ đây, chúng đã biết xin tiền “để mua sách vở”.

Cuối con đường du lịch ở bản Cát Cát, mỗi khi gặp khách du lịch nào, bé Thào Thị Khâu, 8 tuổi lại chạy đến, giơ hai tay: Cô chú ơi, cháu đi học nhưng không có tiền mua sách vở, cô chú cho cháu ít tiền đi. Giọng em lí nhí nhưng du khách cũng đủ nghe. Nhiều người thương, cho 10 nghìn, 5 nghìn đồng… “Thế chứ ngày nào nhiều nó cũng kiếm được mấy trăm nghìn đấy”, anh Hoàng, một người bán hàng lưu niệm nói như thế.

Mã A Hải, một cậu học trò người Mông đang học lớp 10 tranh thủ những ngày hè kiếm tiền bằng cách chạy xe ôm. Em thường chở khách ở đoạn đường đi xuống bản Cát Cát. Mỗi lượt xuống, em lấy khách 10 nghìn đồng, mỗi lượt lên, em lấy giá gấp đôi. “Ngày nhiều nhất em kiếm được là 700 nghìn đồng,   còn thường là 200, 300  nghìn đồng. Tiền này em mua sách vở, mua thẻ điện thoại để gọi điện. Em có người yêu rồi, người yêu em cũng học cùng lớp, nhưng ở khác bản. Em bảo cưới, nhưng thầy cô bảo lấy sớm sẽ khổ nên em lại thôi. Chạy xe ôm như thế này kiếm tiền nhiều hơn làm nương rẫy”, Hải nói rất hồn nhiên, rồi cười lên khềnh khệch.

Sa Pa về đêm lạnh thấu xương. Khi đồng hồ đã chỉ sang ngày mới, những đứa trẻ vẫn thẫn thờ đi theo những du khách dạo phố đêm như một cái bóng: Mua đi, mua cái... Còn ở một vài góc khuất dưới hiên nhà, nhiều đứa trẻ vài ba tháng tuổi khác lại ngủ ngon trong vòng tay của mẹ chúng - những phận đời mưu sinh ở thiên đường du lịch.

Phùng Bình/Báo Gia đình & Xã hội

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC