Cô gái bán hoa công khai danh sách khách hàng

Ngày 12 Tháng 6, 2013 | 04:56 PM

Cô gái bán hoa công khai danh sách khách hàng

Dân cư mạng đang xôn xao thông tin một cô gái bán hoa có tên là Trúc Mai công khai danh sách kèm số điện thoại những “khách hàng” đã cùng cô hoan lạc một thời. Đường link thông tin này đang được loan đi với tốc độ chóng mặt trên các trang mạng.

Danh sách “khách hàng” mà cô gái này công bố dài dằng dặc, có tên và số điện thoại của các “khách hàng” thuộc nhiều tỉnh thành trong cả nước. Xin được trích nguyên văn nội dung mà cô gái này đã đăng tải như sau:
 
Cô gái bán hoa công khai danh sách khách hàng 1

Hình ảnh cô gái công khai trên mạng

Quên đi chuỗi ngày cực nhọc đắng cay!

Em viết ra nhưng dòng này không có ý trách số phận mình hẩm hiu mà chỉ muốn trả lại những gì đã mang đến cho mình những tủi nhục. Trả lại cho các chị, mẹ và những người vợ đã trót tin yêu người đàn ông bên cạnh mình.

Trúc Mai là tên mà khách vẫn hay gọi và kèm theo pass là “Bạn anh mập”. Không hiểu tại sao tôi có cái tên này nhưng thực sự tôi rất thích vì ít ra nó cũng cho tôi được sự thanh thản khi có 1 niềm tin mãnh liệt là chẳng ai biết đến số phận thật của mình.
 
Cô gái bán hoa công khai danh sách khách hàng 2

Lời ngỏ của cô gái dành cho khách hàng

Tôi có 1 người mẹ hơn 40 tuổi, sức khỏe yếu lắm! Mẹ sinh được có mình tôi, vì không hiểu tại sao những lần mẹ mang thai đều bị hỏng, cũng chính vì điều này mà bố đã bỏ mẹ con tôi mà đi. Đi xa lắm!

Tôi lớn lên trong sự thiếu thốn cả tình cảm nhưng vật chất lại có thừa. Suốt những năm học PTTH, tôi còn chẳng thèm quan tâm đến những bạn bè cùng trang lứa mà lại có sở thích kết bạn với những người đáng tuổi bố mình. Cũng chính vì cái sở thích oái oăm đó mà nó đưa tôi đến với quãng đời khổ sở và nhục nhã về sau.
  
Tôi tự tin vì thấy mình cũng xinh đẹp như bao cô gái khác và càng nổi bật hơn bởi cách biết trang điểm và ăn chơi. Cũng chính vì điều kiện được tiếp xúc với người lớn khi còn nhỏ nó đã giúp tôi có được cái vị thế nổi bật hơn người, khôn khéo hơn người. Và cũng chính vì lợi thế đó mà có ngày tôi đã phải tiếp khác đến cả chục vị khách. 12 người 1 ngày đó là con số khá ấn tượng với tôi. Có lẽ có nằm mơ tôi cũng ko bao giờ có thể tưởng tượng ra nổi mình phải cố gắng thế nào để có được ký lục đó và cũng ko biết bao giờ tôi mới có thể xô đổ được nó.

Hôm nay là ngày sinh nhật và cũng là sự kiện trọng đại mà tôi phát hiện ra rằng mình ko còn trẻ nữa để tiếp tục công việc này. 26 tuổi, 1 con số khá TO để có thể bước tiếp trên con đường trải “nhung lụa” ở các nhà nghỉ và khách sạn xa hoa.

Tôi nghĩ mình nên dừng lại! Mà thực sự tôi đã phải chấp nhận dừng lại. Thực sự bây giờ tôi cũng ko biết phải bắt đầu từ đâu và làm gì chỉ biết viết ra nhưng dòng này cho nhẹ bớt đi và cũng có ý trả lại tất cả những gì cuộc sống mang đến cho mình.

Tôi mượn blog này và sẽ liệt kê ra đây tất cả những tên và số điện thoại của những người đã cùng tôi “chinh chiến”. Và cầu chúc cho các anh, các chú được yên bề gia thất và cũng mong muốn gợi lại những ký ức xa xưa về một người con gái đã từng miệt mài “phục vụ” mọi người.

Tôi ko có ý muốn trả thù mà chỉ trả lại cho hết, cho sạch nợ vì đơn giản nếu các anh không gọi thì tôi đâu có dịp gặp gỡ và thu thập bản danh sách khổng lồ này. Và cũng hy vọng trong 1 lúc lơ đãng nào đó mọi người còn nhắc đến tên Trúc Mai có đuôi số …69 thân thương này.

Thú thực là vừa up lên lại vừa lo. Lo vì không biết những người cần biết có thể biết mình không và lo cho những người không biết lại biết đến mình. Lo quá!

Chắc sẽ up từ từ chứ không phải một lát mà hết lên được.

Và một loạt tên, số điện thoại khách hàng được liệt kê với câu cuối là: “Tạm thời thế đã mai em úp tiếp”.

Kỳ Anh

 

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC