Ngày 5 Tháng 6, 2015 | 11:17 AM

Cảm phục nữ sinh viên làm ôsin lấy tiền từ thiện

GiadinhNet - Bố mẹ mất trong một tai nạn hy hữu khi anh chị em Hân chưa ai bước qua tuổi thứ 10. Tuổi thơ của những đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ lớn lên nhờ gánh hàng rong của bà ngoại. Phương châm sống: “Trước khi nghĩ tới những điều lớn lao, thì hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt” đã giúp Hân có những việc làm đẹp đẽ, thấm đượm tình người.

 

Hình ảnh cô sinh viên Trịnh Thị Hân bên những đứa trẻ vùng cao trong một chuyến đi tình nguyện. Ảnh: X.Thắng
Hình ảnh cô sinh viên Trịnh Thị Hân bên những đứa trẻ vùng cao trong một chuyến đi tình nguyện. Ảnh: X.Thắng

 

Tuổi thơ dưới gánh hàng rong của bà

Mạnh mẽ, cá tính, gương mặt khả ái với nụ cười luôn nở trên môi, đấy là cảm nhận đầu tiên của chúng tôi về cô gái trẻ Trịnh Thị Hân (SN 1990, quê ở xã Vân Trung, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang – hiện là sinh viên Trường Đại học FPT). Nhưng ít ai biết rằng, phía sau gương mặt rạng ngời ấy là cả một tuổi thơ đầy nước mắt và đau thương.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó, tuổi thơ của anh chị em Hân là những tháng ngày đói quay đói quắt. Tuy vậy, trong ngôi nhà nhỏ của gia đình nằm nép mình dưới chân núi chẳng bao giờ ngớt đi tiếng cười.

Năm 1992, trong một trận mưa lớn, cha mẹ Hân hớt hải lao vào khu nhà kho để vận chuyển thóc, cùng nhiều đồ đạc ngập nước ra bên ngoài. Lúc đó, đất đá từ trên ngọn núi phía sau nhà bị sạn lở ập xuống. Cả khu nhà kho của gia đình Hân bị nhấn chìm trong đống đổ nát và dòng nước đục ngầu. Tai nạn đó đã vĩnh viễn cướp đi mạng sống của cha mẹ Hân.

Cha mẹ mất đi khi Hân mới tròn 18 tháng tuổi. Mãi sau này lớn lên, khi được nghe bà ngoại kể chuyện, nước mắt Hân cứ giàn giụa, một miền đau kí ức bỗng ùa về làm tim cô gái trẻ nhói đau. Thiếu vắng tình thương yêu của cả cha lẫn mẹ, Hân cùng các anh chị sống cùng bà ngoại, còn cô em út thì được người bác ruột mang về nuôi dưỡng.

Mặc dù tuổi đã cao, nhưng bà Nguyễn Thị Hị (bà ngoại Hân) hàng ngày vẫn chạy chợ với gánh hàng rong trên chiếc lưng còng để kiếm tiền nuôi các cháu. Năm Hân lên lớp 10, người bà mà chị em cô vô cùng kính trọng, biết ơn mắc bạo bệnh rồi đột ngột qua đời. Trong ngôi nhà cũ kĩ, lạnh lẽo dưới chân núi, chị em Hân bắt đầu cuộc sống tự lập từ đó.

Giấc mơ thiện nguyện

Hân cùng nhóm bạn của mình vẫn đi phát cơm nắm muối vừng cho người vô gia cư ở Hà Nội.

Hân cùng nhóm bạn của mình vẫn đi phát cơm nắm muối vừng cho người vô gia cư ở Hà Nội.

 

Hân cho biết: “Từ lúc còn khá nhỏ, em đã có ước mơ, sau này lớn lên, giàu có sẽ xây dựng một khu nhà dành cho những hoàn cảnh khó khăn, không nơi nương tựa trú ngụ”. Năm 2011 khi bước chân vào giảng đường đại học, ước mơ làm thiện nguyện của Hân lớn dần lên. Để thực hiện giấc mơ của mình, Hân bắt đầu tìm kiếm những công việc làm thêm như: Quét dọn bên trong tòa nhà, nhân viên quán café, thậm chí là rửa bát thuê tại các cửa hàng ăn uống. Số tiền kiếm được, Hân dành tất cả cho việc cứu giúp những hoàn cảnh khó khăn.

Mùa đông năm 2014, sau khi thấy hình ảnh những em bé trên cao nguyên đá Đồng Văn (Hà Giang) trong cái rét căm căm vẫn chỉ độc một manh áo cộc trên người, lòng Hân nhói đau. Hân bắt đầu vào các diễn đàn mạng kêu gọi quyên góp quần áo ấm, ủng nhựa và sách vở cho các em nhỏ vùng cao. Chỉ sau đó vài ngày, Hân cùng một vài người bạn đã quyên góp được gần 10 bao tải quần áo lẫn đồ dùng cá nhân. Một cuộc hành trình thiện nguyện lên mảnh đất địa đầu Tổ quốc được Hân thực hiện. Giây phút được tự tay khoác những chiếc áo ấm lên người trẻ em vùng cao đang co ro trong cái lạnh đầu mùa, nhìn nụ cười rạng ngời của các em khiến Hân cảm thấy nghẹn ngào, hạnh phúc trào dâng.

Ngày qua ngày, trên những tuyến phố Hà Nội tấp nập người qua lại, bên cạnh những tòa nhà cao ốc chọc trời, Hân bắt gặp nhiều cảnh đời éo le, không nơi nương tựa. Bỏ qua những mặc cảm về bản thân, ngoài giờ lên lớp, Hân còn xin đi làm ôsin để lấy tiền từ thiện. Từ những số tiền ít ỏi kiếm được hàng tháng, Hân mua gạo về nấu cơm, làm muối vừng, một tuần hai buổi tối đi phát cho người vô gia cư trên đường phố Hà Nội.

Có những hôm trời mưa xối xả, Hân vẫn không quên việc mình cần phải làm. Về đêm, khi những tuyến phố Hà Nội lên đèn, người qua lại vắng vẻ, chỉ còn lại hình ảnh những người vô gia cư không nhà, không cửa nằm co ro, vạ vật bên lề đường, Hân nhẹ nhàng tới bên cạnh đặt những gói cơm muối vừng. Làm từ thiện nhiều năm, tiếp xúc với rất nhiều mảnh đời bất hạnh, Hân tự nhận thấy bản thân mình vẫn còn may mắn. Dự định sau này khi có nhiều mạnh thường quân ủng hộ việc làm trên, Hân sẽ cùng một nhóm bạn mở quán cơm 5.000 đồng dành cho những hoàn cảnh khó khăn cần giúp đỡ.

Xuân Thắng/Báo Gia đình & Xã hội

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC