Thứ Sáu, 18/05/2007 11:26 (GMT+7)

Quốc Trung: "Tôi đâu có oán giận Thanh Lam"

"Tiếc người cũ thì không, tôi chẳng đến nỗi dở hơi thế đâu. Tôi cũng chẳng có tiêu chuẩn cụ thể nào cho người đàn bà mà mình định chung sống. Suy nghĩ về một gia đình mới với những ổn định ư? Nói là không thì không đúng nhưng càng ngày tôi càng cảm giác vừa ngại vừa sợ vừa xa dần", Quốc Trung bộc lộ.

- Khoảng thời gian quá dài sau một sự đổ vỡ không êm ả, dường như anh vẫn chưa thực sự tìm được người đàn bà cho mình để có một gia đình mới?

- Thực ra thì mọi người hay suy diễn nhưng chuyện rất đơn giản. Tình yêu thời tuổi trẻ thiên về bản năng, yêu và tin chắc mình có thể sống với cô gái mà mình yêu cả đời nhưng càng thêm tuổi càng ngại hơn. Nhiều người hỏi có phải tôi tiếc thương quá khứ?

Tiếc người cũ thì không, tôi chẳng đến nỗi dở hơi thế đâu. Tôi cũng chẳng có tiêu chuẩn cụ thể nào cho người đàn bà mà mình định chung sống. Suy nghĩ về một gia đình mới với những ổn định ư? Nói là không thì không đúng nhưng càng ngày tôi càng cảm giác vừa ngại vừa sợ vừa xa dần.

- Anh sẽ công khai với những người phụ nữ yêu anh sau Lam rằng anh sẽ không kết hôn với họ chứ?

- Quan hệ tình cảm mà đặt trước giới hạn đó thì rất chán và không có sự tôn trọng. Thực ra tôi không thể hiện mình là người chỉ cần có tình cảm mà không cần gì nữa. Nhưng có quan hệ không thể đi xa hơn thì bằng cách này cách khác cũng cho người phụ nữ biết điều đó. Và đó cũng là sự đau khổ dằn vặt cho chính tôi chứ không sung sướng như mọi người tưởng tượng đâu.

- Một người đàn ông làm nghệ thuật - có vẻ như nguyên điều đó đã bao hàm sự không thể rõ ràng ranh giới giữa lý trí và cảm xúc. Và một người như anh?

- Cũng thế cả thôi. Người ta có thể biết được mình làm gì trong công việc nhưng khó mà bắt đầu, khó mà kiểm soát được cuộc sống, gia đình - tình yêu. Tôi sống với hai đứa bé con tôi mãi, rồi như trở thành thói quen, sống một mình lại thích.

Tôi biết có những người phụ nữ yêu tôi thật lòng, có nhiều tình cảm với tôi thì bao giờ cũng hướng đến chuyện hôn nhân. Có trường hợp thì tôi trả lời, có trường hợp tôi phải lẩn tránh. Cũng có thể là do tôi yêu chưa đủ đến mức độ sẵn sàng hy sinh tất cả mọi thứ. Nhưng cũng có người phụ nữ tôi rất yêu, dù vậy để dẫn đến một gia đình lại quá nhiều vật cản nên tôi không dám đánh đổi.

- Vậy thì người đàn ông lý trí và cảm xúc Quốc Trung - người đàn ông yêu nhiều mà trước hôn nhân thì luôn ngập ngừng, suy tính... đã lựa chọn Thanh Lam ngày xưa vì sao?

Quốc Trung và con gái.

- Nói là lựa chọn thì không đúng vì lựa chọn thì phải có nhiều người, rồi "giữa đám đông chọn lấy một người". Tôi và Lam gắn kết qua công việc rồi yêu nhau 6-7 năm, gắn kết tương đối sâu. Với Thanh Lam, thực ra tôi chưa bao giờ có cảm giác không nắm bắt được người đàn bà ấy. Trong suốt quãng thời gian chung sống tôi đã luôn cảm thấy mình đi đúng hướng và cuộc sống rất êm đẹp.

Khi ấy trẻ và có thể cả hai cùng cảm thấy không thể thiếu được nhau, không thể rời nhau. Để rồi sau này tôi mới hiểu cuộc sống không chỉ có bản năng mà cần sự hiểu biết và rất nhiều yếu tố khác nữa. Dù khi nhận ra điều đó thì người đàn bà ấy đã không còn là của mình.

- Cho đến khi anh đứng trước một sự đổ vỡ mà mình không phải là người được quyền chủ động, khi Thanh Lam quyết định ra khỏi cuộc sống của anh?

- Tất nhiên là sau khi chia tay thì tôi bị sốc và cảm giác đó cũng kéo dài tương đối. Không chỉ sốc cho chính bản thân mình, nó để lại hậu quả lâu dài vì mình sống với hai đứa con. Một gia đình vắng bóng một người đàn bà là sự thiếu cân bằng hiển hiện. Có thể nói, tôi và hai con tôi khi mất Lam là vấp vào một khoảng chống chếnh không chỉ được đo bằng thời gian và cảm giác.

- Nên mãi đến tận sau này, dường như mọi người nhận thấy anh đã không tha thứ cho Thanh Lam điều đó?

- Không, tôi đâu có oán giận Thanh Lam. Mà có gì để tha thứ? Người ta phải làm gì sai thì mình mới cho mình quyền lựa chọn tha thứ hay không chứ? Nhưng tôi đã tự nhận cái sai đó về mình và thấy dễ dàng hơn. Tôi không dằn vặt theo kiểu tại sao người ta lại làm thế. Tôi cho rằng người đàn bà mình yêu ra đi thì lỗi đó là của mình.

- Anh biết không, với tâm thế của đàn bà trước sự bình thản và cách lựa chọn cuộc sống độc thân đến tận bây giờ của anh, sẽ còn hơn là một trách cứ đấy?

- Quan điểm của tôi là nếu mình không bình thản để hiểu thì mình sẽ dễ rơi vào trạng thái thù ghét, bức xúc. Tôi sẽ không đặt mình vào địa vị người ta vì đơn giản là họ không thể suy nghĩ giống mình. Mà càng cố gắng tránh thù ghét bao nhiêu thì mình càng dễ sống bấy nhiêu.

- Rồi thì bỗng ầm ĩ đồn đại quan hệ anh với Hồng Nhung? Mối quan hệ này thậm chí đã làm tổn thương tình bạn từ thuở thiếu thời của Lam và Nhung?

- Để thanh minh thì tôi không có nhu cầu. Nói thẳng ra ở khía cạnh đàn ông, Hồng Nhung không phải là "tuýp" người tôi thích. Càng không phải là người để tôi cần mà gây dựng sự nghiệp hay tiếng tăm. Có thể ngược lại Nhung cũng không cần tôi như một người đàn ông. Nhưng đúng vào thời điểm đó, nghĩa là khoảng 1 năm sau khi chia tay Lam thì tôi bắt đầu làm việc với Nhung.

Công bằng mà nói đó là một công việc cho tôi hứng thú. Mâu thuẫn giữa hai cô thì tôi không biết. Và nếu có mâu thuẫn thì chắc chắn không phải do tôi. Còn sự kết hợp làm việc thì do tôi tự do thì người ta muốn cộng tác với tôi. Và thực lòng tôi biết ơn Nhung vì khi đang buồn chán thì lời đề nghị của Nhung cho tôi cảm hứng sáng tạo rất nhiều.

- Quay trở lại chuyện đổ vỡ, anh có nghĩ sự phản bội của đàn bà thường dễ được tha thứ hơn đàn ông không? Bởi lẽ nói như W. Shakespeare thì "nhẹ dạ đích thực tên mi là đàn bà"?

- Mỗi phái đều tự tìm cho mình một sự biện hộ. Tôi có thể nhân danh đàn ông mà nói rằng sự phản bội của đàn ông mang tính chất ham của lạ hoặc chỉ là sex nhất thời chứ anh ta không bao giờ bỏ gia đình. Đàn bà thì đã phản bội là không đủ tỉnh táo để giữ gia đình. Nhưng đó cũng chỉ là một sự biện hộ. Còn sự phản bội nào cũng có bản chất giống nhau và chỉ được tha thứ khi điều đó không phải là thói quen hay bản chất.

- Quốc Trung bây giờ cảm giác về Thanh Lam có khác với Quốc Trung ngày xưa không?

- Thực ra thì vẫn thế, tôi có thể nói là một trong những người biế t rõ nhất về khả năng của Thanh Lam. Biết rõ cô ấy có gì mạnh và yếu. Còn trong cuộc sống thì nhu cầu tình cảm thay đổi theo thời gian rất nhiều. Thời trẻ tôi luôn luôn tìm cách hấp dẫn được các cô gái, để cô này thích mình cô kia thích mình, còn bây giờ với tôi quan trọng là mình có cảm thấy thích cô ấy hay không, và điều đó quan trọng hơn là được cô ấy thích.

- Nhưng này ông bố rất yêu con, nếu các con anh xin anh một yêu cầu, đó là bố Trung và mẹ Lam về chung sống với nhau?

- Thực ra thì không hòa hợp được, có nhiều khi có thể sống với nhau đến già để giữ gìn gia đình cho những đứa trẻ con. Nhưng với tôi thì nếu cuộc sống không vui vẻ thực sự thì khó mà có thể kéo dài sự chung sống được bao lâu. Tôi cũng đã mệt mỏi, càng nhiều tham vọng càng mệt mỏi. Đàn ông ai chẳng vậy, đàn ông độc thân hai con như tôi thì càng mệt mỏi hơn.

- Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện này.

Theo Thái Hòa

Thế Giới Nghệ Sĩ

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 99/GP-BC ngày 15/3/2007 của Cục Báo chí, Bộ VHTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net.vn
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Hà Nội: +84 4 3974 8899 Ext: 3739
TP.HCM: +84 8 7307 7979 Ext: 82149
Email: giadinh@admicro.vn
Mobile: 0909 707 866 (Ms. Hằng)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms. Nguyễn Thị Thơm)
Add: Tầng 5 & tầng 11, số 25-27 Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội
én bạc | gia đình | giải trí | tài chính