Thứ Ba, 01/12/2009 14:30 (GMT+7)

Phi Nhung: Chỉ sợ bị phân biệt là con lai

Sinh ra không biết mặt bố, mới 8 tuổi mẹ lại từ giã cõi đời, một mình Phi Nhung lăn lộn đủ thứ nghề nuôi 6 đứa em cùng mẹ khác cha. Đến giờ, ở cái tuổi mà đáng lẽ đã yên bề gia thất, được hưởng hạnh phúc làm mẹ nhưng chị vẫn cứ thui thủi một mình.

 
- Lâu lâu mới có dịp hát cho khán giả ở các tỉnh phía Bắc, mọi người đón nhận chị thế nào? 

- Đi diễn ở đâu tôi cũng được sự ưu ái và nhiều tràng vỗ tay của mọi người nhưng tôi không cảm thấy vui vì chỉ trình diễn các ca khúc cũ. Tôi muốn mỗi lần về nước lại có bài hát mới, lạ dành cho khán giả. Nói thực khi thể hiện lại những ca khúc đã quá quen thuộc, tôi buồn lắm. Thế nhưng, biết sao được khi đa số người nghe lại chỉ yêu cầu tôi hát chúng.

Tôi cũng đang hoàn thành nốt CD đầu tiên phát hành tại Việt Nam như một món quà dành cho những người luôn yêu mến giọng hát của tôi trong từng ấy năm. Thị trường âm nhạc trong nước bây giờ rất sôi động, khán giả lại khó tính nên tôi phải suy nghĩ thật kỹ để chọn lựa những gì đặc biệt nhất cho quê nhà. Nếu khán giả kiều bào cho tôi một thương hiệu thì khán giả trong nước lại là một sức ép lớn bắt tôi sáng tạo, tìm tòi, lao động nhiều hơn để vừa lòng họ. Làm bất cứ cái gì tôi cũng chắc chắn sẽ thành công và lần ra CD này, khán giả sẽ càng thương tôi nhiều hơn. Tuy nhiên, tôi gặp khá nhiều khó khăn trong việc tìm các sáng tác mới ưng ý của các nhạc sĩ Việt.
 
Phi Nhung giữa đường phố Hà Nội

- Nếu chỉ nghe giọng hát chất chứa đầy nỗi niềm, ai cũng đoán chị là người mềm yếu. Vậy chị lấy sức mạnh ở đâu để vượt qua khoảng thời gian cực khổ thời thơ ấu và trở thành giọng ca hải ngoại được yêu thích như bây giờ?

- Tôi rất nam tính. Nếu không có sự mạnh mẽ thì làm sao tôi có được ngày hôm nay. Mẹ mất từ khi tôi mới lên 8 nên tôi phải đi làm nuôi 6 đứa em cùng mẹ khác cha ăn học. Để làm được điều đó tôi buộc bản thân dần dần trở nên cứng rắn. Nhưng bây giờ, thực sự tôi cũng thấy hơi mệt mỏi. Tuy nhiên, còn chút hơi thở nào tôi vẫn cố gắng mang lại niềm vui cho mọi người. Kể cả đến khi tôi chết thì cái tên Phi Nhung vẫn đọng trong lòng khán giả. 

Lúc sống, nếu có tiền người ta có thể xây bao nhiêu lâu đài tùy thích nhưng khi chết thì chỉ nằm trong một ngôi mộ thôi. Vì vậy, trong lúc còn sống mình phải làm tốt những việc mình có khả năng. Tôi nghĩ thế nên cứ làm việc theo những gì mình cho là đúng.

- Nhưng cũng phải đến thời điểm chị nghĩ đến hạnh phúc cho riêng mình chứ?

- Tôi nghĩ kiếp sau tôi sẽ được là chính mình, sống sung sướng và hạnh phúc, còn kiếp này tôi làm cho mọi người nhiều hơn. Ông trời dường như đã sắp đặt cho tôi số phận như thế rồi, tôi đành chấp nhận. Tôi đi hát, dành tiền làm từ thiện giúp đỡ những bà con đang hàng ngày đối mặt với cuộc sống thiếu thốn. Còn chuyện chồng con của bản thân, tôi nghĩ nên dành cho kiếp sau, kiếp này tôi không cần một người đàn ông ở bên cạnh. Nói vậy thôi chứ lúc cái duyên đưa đẩy, gặp người phù hợp tôi cũng không thể tránh được. Bây giờ, tôi chỉ mong những người xung quanh hiểu tấm lòng của tôi dành cho họ.

Chị nói, lúc chị hạnh phúc nhất là nhìn thấy nụ cười của mọi người khi nghe mình hát.

- Chị tin vào duyên số ông Trời sắp đặt nhưng người ta vẫn nói, mỗi người đều có thể tự thay đổi số phận của mình, chị thấy sao?

- Tôi không ham bói toán, mê tín dị đoan, cũng không phải con nhà Phật nhưng tôi tin vào số phận. Mẹ sinh tôi ở trong chùa nên từ bé tôi hay vào đây để tâm hồn mình được thanh tịnh. Tôi không làm theo lời người khác, tôi chỉ làm theo những gì mình nghĩ và trái tim mình mách bảo. 

- Chị nói gì nếu có người cho rằng chị là người phụ nữ đa đoan?

- Người con gái nào theo nghiệp cầm ca cũng đều đa đoan hết, có chăng họ cố tình giấu, không cho mọi người biết thôi. 

- Nhưng trong làng giải trí không hiếm những nữ ca sĩ vừa có sự nghiệp thành công, lại có gia đình hạnh phúc đó thôi?

- Cái đó là giả tạo, người ca sĩ hết mình vì khán giả thì cuộc đời họ chỉ có nỗi khổ chứ không hề sung sướng. Nếu bạn đi hỏi 10 người thì 9 người sẽ thật lòng nói với bạn câu này. Nhưng tôi vẫn chấp nhận điều đó để mang lại niềm vui cho người khác. 

- Từng hai lần yêu và chung sống như vợ chồng, bây giờ tình yêu với chị có ý nghĩa như thế nào?

- Cả hai người đàn ông không ai phụ bạc tôi cả mà chỉ vì tôi yêu nghề quá nên người ta bỏ tôi. Chắc kiếp trước tôi mắc nợ và làm khổ nhiều người quá nên kiếp này tôi phải chịu cảnh cô đơn.

- Có thể sống không chồng nhưng một đứa con vẫn là nỗi khao khát của không ít người phụ nữ, chị thì sao?

- Con thì tôi có nhiều lắm vì tôi có cả một trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi ở Bình Phước. Tôi thành lập nơi này được gần một năm cùng với người bạn thân là một sư cô trong chùa. Sư cô có trách nhiệm chăm sóc và nuôi dạy còn tôi đi hát đế kiếm tiền nuôi bọn trẻ. 
 
Chị rất tin vào duyên số ông Trời đã định cho mình.

- Chị lành tính nhưng lại hoạt động trong làng giải trí vốn đã có quá nhiều xô bồ. Khi đối mặt với những cạm bẫy của nghề, chị xử lý thế nào?

- Chẳng ai có thể lừa được tôi, trừ khi tôi cho họ lừa. Cũng có nhiều người lừa gạt tôi lắm nhưng tôi nghĩ, người đi lừa mới tội nghiệp vì họ phải suy nghĩ, làm sao có thể lừa được Phi Nhung, chứ tôi thì không sao. Cái bụng tôi không xấu nên tôi không quan tâm đến chuyện người ta nói gì về mình. Tôi muốn sống thật thoải mái.

- Mỗi lần hát các ca khúc buồn, đôi mắt chị luôn đong đầy nước. Những giọt nước mắt ấy chị dành cho khán giả hay chính bản thân mình? 

- Tôi là người rất dễ rơi nước mắt trước những số phận giống mình. Có lẽ cho đến khi chết tôi mới không rơi nước mắt nữa. Khi đứng trên sân khấu nhập tâm vào một ca khúc tự dưng nước mắt tôi cứ chực trào ra. Tôi khóc cho những nỗi niềm ẩn sâu bên trong mỗi người khán giả đang ngồi dưới chứ tôi không khóc cho tâm sự của chính mình. Nếu người ta cho rằng tôi đang hát và khóc cho bản thân thì chưa đúng, họ chưa hiểu tôi mà thôi.

- Không chỉ ca hát, chị còn tấu hài, đóng phim. Chị cảm thấy mình hợp với lĩnh vực nào nhất?

- Làm bất cứ việc gì tôi cũng đều tự tin nên nghề nào tôi cũng thấy mình hợp. Mấy tháng trước tôi có sang Trung Quốc đóng phim Trạng sư Trần Mộng Cát. Mới đầu tôi thấy mình đúng là đang leo lên lưng cọp vì diễn viên thoại bằng tiếng Trung mà tôi lại nói bằng tiếng Việt. Tôi mắc cỡ vì không hiểu họ nói gì. Nhưng rồi, tôi quen dần và nhập vai tốt hơn.

- Nếu có lời mời chị đóng phim ở Việt Nam thì sao?

- Tôi luôn sẵn sàng nếu như có đạo diễn nào đưa ra lời mời nhưng tôi chỉ sợ người ta phân biệt tôi là con lai. Tôi sinh ra ở Việt Nam, người thân cũng ở đây, chỉ có mặt cha đẻ là tôi không biết. Nhiều lúc tôi muốn tìm cha để xem ông là người như thế nào nhưng đến giờ kết quả vẫn chỉ là số 0. Tôi không hận cha, chỉ thương mẹ thôi. Vì mẹ, tôi nuôi cả 6 đứa em, cũng vì mẹ mà tôi hát nhạc quê hương, dòng nhạc mẹ thích nghe nhất khi còn sống. Có thể nói, mẹ là người có ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc đời tôi.

Theo Ngôi Sao

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 79/GP-TTĐT ngày 20/4/2011 của Cục quản lý phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử, Bộ TTVTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net.vn
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Hà Nội: +84 4 3974 8899 Ext: 3739
TP.HCM: +84 8 7307 7979 Ext: 82149
Email: giadinh@admicro.vn
Mobile: 0909 707 866 (Ms. Hằng)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms. Nguyễn Thị Thơm)
Add: Tầng 5 & tầng 11, số 25-27 Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội
én bạc | gia đình | giải trí | tài chính