Thứ Bảy, 09/01/2010 11:05 (GMT+7)

Hoa hậu Hà Kiều Anh: Những vinh quang và sóng gió cuộc đời

Án ngữ một vị trí khá đắc địa tại khu biệt thự Lan Anh, quận 2, TP.HCM, khu vực mặt tiền của ngôi nhà cựu hoa hậu Hà Kiều Anh, một trong những căn nhà của những người nổi tiếng có kiến trúc thú vị vẫn đang ngổn ngang bởi thợ sửa chữa.

 
Nữ chủ nhân của ngôi nhà tiếp chuyện chúng tôi khá cởi mở và thoải mái nhưng câu chuyện cứ liên tục bị ngắt quãng bởi cuộc trao đổi với thợ đèn, thợ nước, cỏ cây cho đến những cuộc điện thoại của bạn bè chị. Hà Kiều Anh khoe chị đang gấp rút sửa sang lại nhà cửa để kịp đón năm mới. Mấy năm trở lại đây, việc chăm chút cho mái ấm của mình, tự tay chăm sóc con, nấu một bữa ăn ngon cho người thân, bạn bè là thú vui ưa thích của chị sau những bận rộn của công việc kinh doanh và đóng phim. Với Hà Kiều Anh bây giờ, sự nổi tiếng và nghệ thuật không còn là giấc mơ phải đạt đến bằng mọi giá như cái thời bồng bột của tuổi trẻ nữa.

Thời niên thiếu và những giấc mơ đa chiều

Hà Kiều Anh bảo hạnh phúc vốn chẳng phải thứ bất biến nếu không muốn nói là rất mong manh. Có thể hôm nay mình có tất cả nhưng chỉ sau một đêm, thậm chí sau một vài giờ, tất cả đã vụt mất khỏi tầm tay. Nguyên nhân vì mình chủ quan cũng có, vì những chuyện tận đẩu tận đâu đưa đến, ngoài bản thể và mình không thể chủ động được cũng nhiều. Chị cũng ngộ ra một điều rằng: hạnh phúc rất đáng quý, có được hạnh phúc đã là may mắn nhưng giữ được nó càng không dễ. Hạnh phúc cũng giống như cái cây, cần được chăm chút cẩn thận mới “mạnh khoẻ”, bền lâu... Tuy nhiên, phải mất một thời gian khá dài, qua nhiều sóng gió, thăng trầm của cuộc đời, nhiều năm gần đây, chị mới thấy thật sự “thấm” đến tận cùng cái chân lý tưởng chừng rất đơn giản và xưa như trái đất ấy để vận dụng một cách thường xuyên vào cuộc sống hàng ngày của mình.

Sinh trưởng trong một gia đình không lấy gì làm khá giả ngoài Bắc. Mới 6, 7, cô bé Kiều (tên thân mật của Hà Kiều Anh theo cách gọi của người trong gia đình) đã đảm đang khá nhiều việc, từ nấu ăn, trông em đến phụ mẹ coi sóc nhà cửa. Lớn hơn một chút thì xách làn đi chợ mua thức ăn cho cả nhà, một mình đạp chiếc xe cọc cạch tới trường... Nhớ lại thời thơ ấu, Hà Kiều Anh nửa đùa nửa thật rằng: Hình như cha mẹ chị cưng con trai hơn thì phải. Thế nhưng chị không hề oán trách. Ngược lại, Hà Kiều Anh còn cho rằng chính nhờ những năm tháng khó khăn ấy mà chị rèn luyện được cho mình tính độc lập, đủ bản lĩnh để vượt qua mọi va vấp khi đã trưởng thành. Hơn thế, chị lại may mắn có được một người cha dượng dạy thanh nhạc. Cũng nhờ ông, chị được làm quen với cây đàn piano rất sớm. Nhà lúc nào cũng đông ca sĩ, nhạc sĩ đến học, đến chơi. Phím đàn và những câu chuyện của các anh, các chị, cô chú trong giới nghệ sĩ cứ đưa chị dần đến giấc mơ nghệ thuật. Tuy nhiên, tất cả vẫn còn rất mơ hồ cho đến ngày diễn viên Lý Hùng xuất hiện. Anh đến để học nhạc nhưng là diễn viên Kiều ngưỡng mộ ngay từ khi mới xem bộ phim Phạm Công Cúc Hoa lần đầu. Cô ao ước một ngày cũng thành diễn viên nổi tiếng, giống anh.

Kiều cũng rất mê kịch. Cô không nhớ đã bao lần mình nấp sau cánh gà say mê theo dõi các anh, chị, cô, chú diễn viên. Thế nhưng, ước mơ chỉ dừng ở đấy. Cả cha mẹ Kiều đều không mấy mặn mà với việc cô con gái gắn bó với nghệ thuật, đặc biệt là cha dượng. Là người trong cuộc, ông hiểu hơn ai hết sự phức tạp trong thế giới của những người hoạt động về lĩnh vực này...

Lớn hơn một chút, Kiều lại ước mình trở thành một siêu mẫu nổi tiếng, được tự tin sải bước trên sàn catwalk với các bộ trang phục lộng lẫy trước sự ngưỡng mộ của những người xung quanh. Tất cả chỉ thay đổi năm Kiều bước sang tuổi 17. Khi đấy, vẫn đang theo học cấp III nhưng nghe tin có cuộc thi hoa hậu tổ chức, cô lẳng lặng đăng ký dự thi. Sợ cha mẹ phản đối, cô giấu biệt. Chỉ đến khi vào vòng trong, cần phải có kinh phí, trang phục, cô mới cho mẹ biết. Bà không ủng hộ con gái lắm nhưng cũng đành chiều con một lần. Hà Kiều Anh kể rằng đầu tiên chị chỉ tính đi thi cho biết, cho vui. Thế nên, ngay khi bước vào vòng thứ hai, dù một chuyên gia trang điểm nổi tiếng thời ấy đã bảo thẳng với cô rằng anh thương em lắm nên mới nói thật, em không đạt danh hiệu gì đâu, đừng có thi cho phí công... cô vẫn tặc lưỡi. Kệ. Không một chút lo lắng, Kiều Anh vẫn hồn nhiên bước ra sân khấu với suy nghĩ vô danh tiểu tốt như mình, không đạt danh hiệu gì cũng chả ai biết đấy là đâu. Vậy mà cô lại là người chiến thắng...

Vinh quang và sóng gió

17 tuổi, lọ lem thành hoa hậu. Đây cũng là lần đầu tiên, cuộc thi hoa hậu được tổ chức trên quy mô toàn quốc. Phương tiện truyền thông đổ xô vào khai thác. Tất nhiên, người đạt giải trở thành trung tâm chú ý của dư luận. Choáng ngợp, hãnh diện, tự hào thấy mừng mà cũng thấy lo đấy. Mừng bỗng nhiên... thành hoa hậu. Lo vì nghĩa vụ từ chiếc vương miện, lời mời nhiều, những cuộc đi về triền miên mà hoa hậu thì vẫn phải học, vẫn phải thi tốt nghiệp. Bình thường, học kém một chút chả mấy ai để ý. Làm hoa hậu mà bị điểm kém là cả vấn đề. Vậy nên, mùa thi, có đêm đi diễn đến 12 giờ đêm, sáng sớm hôm sau vẫn phải bấm bụng dậy “gạo” bài.

Còn tình yêu, còn sự săn đón ư? Có đấy, song cũng không hẳn giống những gì mà thiên hạ vẫn hay nghĩ. Kiều Anh con nhà giáo, từ nhỏ sống theo nền nếp giáo dục gia đình nên làm gì cũng chú ý giới hạn nhất định. Cô lại tin con người ta đến được với nhau còn phải hợp duyên số. Nói ra e có ít người tin nhưng thực tế, cho đến bây giờ, số lượng mối tình của Kiều Anh chi đếm trên đầu ngón tay. Mối tình sâu đậm nhất, kéo dài và cũng gây tổn thương cho cô nhiều nhất là mối tình cuối cùng trước khi lấy chồng với người mà... ai cũng biết là ai đấy. Thực tâm, Hà Kiều Anh không muốn nhắc lại chuyện cũ nữa. Người chồng hiện tại thì càng không. Vậy nên phải gặng hỏi mãi, cô cũng chỉ nhắc lại đôi điều.

Hà Kiều Anh kể rằng, khi ấy, cú sốc khiến cô mất phương hướng. Mới ngày mùng hai Tết, hạnh phúc còn tràn đầy, ngỡ mình có trong tay tất cả. Ngày mùng 3 Tết đã thấy mình trắng tay. Nếu cô là người bình thường, có lẽ mọi chuyện không bị mổ xẻ trên các phương tiện truyền thông nhiều như thế. Nhưng cô lại là hoa hậu, là người của công chúng nên chỉ biết đau khổ trong câm lặng, gần như trốn biệt trong nhà, chỉ ăn và ngủ, ngủ để quên.

Con người ta, ngủ mãi cũng phải tỉnh. Kiều Anh lúc ấy lại mới 25 tuổi, vẫn còn rất sung sức để còn làm lại từ đầu. Sau hai tháng, cô bắt đầu ra phố. Không gắn bó với hoạt động nghệ thuật, cô chuyển hướng sang kinh doanh, không ngờ lại hợp. Càng kiếm được nhiều tiền, càng ham việc. Những giấc mơ thuở  thiếu thời gần như rơi vào quên lãng. Cho đến một ngày, bạn bè rủ tham gia chương trình “Người đẹp hát”. Kết thúc buổi biểu diễn, đang chuẩn bị ra về thì bất ngờ gặp lại người quen cũ. Biết nhau thoáng qua từ nhiều năm trước qua một số cuộc vui mừng bạn bè rồi đường ai nấy đi, chả để lại ấn tượng gì trong nhau.  Gặp lại cả hai chợt nhận ra có khá nhiều điểm chung, đặc biệt là trong công việc. Kiều Anh mới bước chân vào nghề kinh doanh, anh lại là người có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này nên thi thoảng lại nhờ “tư vấn” chuyện này chuyện nọ. Một lần cùng anh đi ăn khuya, trời đất đổ mưa. Anh vội vàng quay lưng che cho chị khỏi ướt, vừa bê luôn bát phở trên tay cho chị ăn khỏi nóng. Cử chỉ của anh khiến trái tim chị thêm một lần lỗi nhịp.

Hạnh phúc trở về

Mối quan hệ ngày càng thân thiết hơn. Thần tình yêu gõ cửa. Không có những hành động lãng mạn như những mối tình thuở mới lớn. Cái cách đại gia Huỳnh Nam cầu hôn một cựu hoa hậu cũng giản dị đến ngỡ ngàng. Không hoa, không nhẫn, chỉ đơn giản là hỏi: Nào, có chịu chấp nhận về góp gạo thổi cơm chung không? Vậy mà nên vợ nên chồng. Kết hôn rồi, vợ vẫn phụ trách công ty vợ, chồng chèo lái công ty chồng nhưng cựu hoa hậu nhận vai trò chỉ đóng vai thứ yếu trong việc làm kinh tế. Cuộc sống đời thực khác xa tất cả những gì lung linh trên sân khấu hay phim ảnh.
 
Nhận xét về chồng, cựu hoa hậu tự hào: Anh không lãng mạn nhưng chân thành, thực tế, đặc biệt “chăm chỉ” kinh doanh. Lễ tết, sinh nhật vợ, anh không hào hoa theo kiểu “mang cả trời hoa về tặng vợ” mà chỉ đơn giản là bó hoa mà vợ thích đưa về và tự cắm vào lọ. Hạnh phúc gia đình chỉ bắt đầu bằng những cử chỉ chăm sóc nhau giản dị như thế. Rồi bé Kamen ra đời. Chị dành thời gian cho con, vẫn duy trì làm kinh tế song không còn tham công tiếc việc như trước nữa. Anh lại mải mê với công việc kinh doanh, một tuần về nhà đôi lần. Chuyện “tề gia” một tay chị lo liệu.
 
Con đường hoạt động nghệ thuật tưởng đã khép lại, nghe bạn bè đồng nghiệp tỉ tê thế nào, chị lại gật đầu “tái xuất”. Anh không thích vợ quay lại hoạt động nghệ thuật, cũng không phản đối, chi thỉnh thoảng lại bảo: Hay em đừng đi đóng phim nữa. Chị không đồng ý thì cũng thôi nhưng có một điều tuyệt nhiên anh không chịu nhân nhượng, ấy là xuất hiện cùng vợ trước công chúng. Tiệc tùng, hội hè, lễ lạt gì của vợ có “dính” đến truyền thông là chắc chắn chị đi một mình. Chị có cố gắng năn nỉ anh đi cùng thì anh cũng năn nỉ lại: Thôi, em tha cho anh. Mãi rồi cũng quen, Hà Kiều Anh bảo có hạnh phúc không dễ, giữ gìn nó càng khó. Con người ta không ai hoàn thiện cả, phải biết “nhìn nhau” mà sống, hạnh phúc mới bền lâu.

Vừa lo kinh doanh, vừa lo đóng phim, có ngày Hà Kiều Anh đi từ sáng đến nửa đêm mới về, chị chỉ kịp vào phòng nhìn con ngủ. Thương con, nhiều khi đi về, mệt quá, chị đã nghĩ đóng hết phim này rồi nghỉ. Vậy mà “Đại gia đình”, phim truyền hình của hãng Phước Sang chưa hết, nghe “dụ dỗ kịch bản “Lối sống sai lầm” hay lắm, chị tò mò cầm về đọc. Thấy vai người vợ rất hợp, có nhiều đất diễn. Nhận vai sẽ làm việc với đạo diễn, quay phim Hàn Quốc, có điều kiện học hỏi thêm khi làm việc với một ê kip làm phim chuyên nghiệp... Kiều Anh lại gật đầu nhận lời. Thấy vợ không còn ngủ nướng, dậy từ năm giờ sáng, cặm cụi đọc kịch bản, anh nửa đùa nửa thật: Em chăm phim còn hơn chăm chồng. Biết chồng nhắc khéo nên chị càng cố gắng hơn, vừa hoàn thành tốt vai diễn, vừa dành hết thời gian cho gia đình ngay khi có thể. Chị thích cả hai công việc nên không bị áp lực. Rảnh rỗi, chị thích được tự tay chăm sóc con, ru con ngủ hay đơn giản là vào bếp nấu một bữa ăn thật ngon “đãi” cả nhà, vừa là một cách rất hữu hiệu để giải toả căng thẳng, vừa “hâm nóng” lại hạnh phúc. Với Hà Kiều Anh, nghệ thuật vẫn là đam mê nhưng không còn là mục đích tối thượng nữa. Chỉ kịch bản nào chị cảm thấy  thật hay, vai diễn thật hợp chị mới nhận. Với chị bây giờ, hạnh phúc gia đình, tương lai cho con cái mới là điều quan trọng nhất, cần nâng niu, gìn giữ nhất.

Theo Đang yêu

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 79/GP-TTĐT ngày 20/4/2011 của Cục quản lý phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử, Bộ TTVTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net.vn
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Hà Nội: +84 4 3974 8899 Ext: 3739
TP.HCM: +84 8 7307 7979 Ext: 82149
Email: giadinh@admicro.vn
Mobile: 0909 707 866 (Ms. Hằng)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms. Nguyễn Thị Thơm)
Add: Tầng 5 & tầng 11, số 25-27 Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội
én bạc | gia đình | giải trí | tài chính