Ngày 12 Tháng 10, 2013 | 07:59 AM

Tiếc muộn!

Tiếc muộn!
  MỚI NHẤT

GiadinhNet - "Hai người thảng thốt và cùng nghĩ: Nếu ngày trước mình quan tâm và chiều chuộng anh ấy (cô ấy) như đang chiều chuộng chồng mới (vợ mới) bây giờ thì đâu đến nỗi. Cu Tý đâu phải chịu cảnh lời ru chia đôi"...

Tiếc muộn! 1
Ảnh minh họa.

Hai người cùng thi đỗ vào một trường. Trai tài, gái sắc gặp nhau, ngay cái nhìn đầu tiên tình yêu của họ đã được định đoạt. Bốn năm quấn quýt yêu đương, không biết đã bao nhiêu lần chàng mượn xe đạp cà tàng của bạn chở nàng cả chục cây số xuống Bờ Hồ chỉ vì nàng thèm một que kem. Và nàng cũng vậy, không ít lần dạo chợ cả buổi đến cuồng chân chỉ để tìm bằng được món ăn mà chàng thích. Yêu nhau và chiều nhau hết lòng. Họ và mọi người đề nghĩ cha mẹ, trời đất sinh ra họ là để yêu nhau và chiều nhau vậy.

Tốt nghiệp ra trường, hai người đều có việc làm ngay, đều có món thu nhập nho nhỏ để đảm bảo cuộc sống. Họ cưới nhau như một lẽ đương nhiên của tình yêu. Rồi nàng có nghén đứa con đầu lòng. Tình yêu nhân đôi trong mắt họ. Nhưng từ khi có nghén, nàng luôn thấy bức bối trong lòng sinh ra cáu gắt rồi lại còn thèm đủ thứ. Mỗi lần như thế nếu chàng chưa đáp ứng kịp là y như rằng giông gió lại nổi lên trong căn nhà của đôi vợ chồng trẻ. Dạo này cơ quan chàng lại ít việc, nội bộ lục đục, đấu đá lẫn nhau làm cho tính tình của chàng cũng thêm phần bẳn gắt. Nhiều khi đi làm về cả hai thèm được nghe một lời âu yếm, một cử chỉ thân mật như trước đây nhưng hiếm hoi quá, thay vào đó là bực dọc, nguýt lườm, bẳn gắt. Chàng nghĩ: Sao cô ấy khó tính vậy không biết, lại hờ hững với chồng con. Chửa, đẻ là chức phận của đàn bà, làm gì mà phải hành hạ nhau như thế. Còn nàng thì nghĩ: Chắc mình có bầu xấu xí nên anh ấy đã hết yêu rồi. Chả bù cho ngày xưa, chiều chuộng hết mức, nói năng nhỏ nhẹ.
 
Những suy nghĩ đó ban đầu còn mơ hồ như mây bay gió thoảng trong đầu họ, nhưng dần dần nó đậm đặc hơn, rõ nét hơn và trở thành nỗi ám ảnh thường trực, tạo thành những vết rạn chân chim trong tình cảm vợ chồng. Vết rạn đó ngày càng rộng thêm trở thành hố sâu ngăn cách giữa họ khi chàng mất việc và nàng sinh con. Và cuối cùng họ đành giải thoát cho nhau bằng lá đơn ly hôm.

Một năm sau chàng xin được việc làm mới, cưới một cô vợ mới trẻ hơn anh đến mười tuổi. Chàng nghĩ: Cô ấy còn ít tuổi vậy mà chịu yêu mình, lấy mình người đàn ông đã có một đời vợ. Nghe nói đàn bà có nghén lần đầu là hay khó chịu trong người lắm. Mình phải chăm sóc và chiều chuộng cô ấy nhiều hơn nữa mới được.

Hai năm sau, gửi con về bà ngoại nuôi, nàng cũng có chồng mới. Gái một con trông nàng thật mặn mà nên lấy được anh chồng trẻ hơn mình đến hai tuổi, lại hào hoa và giỏi giang. Nàng nghĩ: Anh ấy đẹp trai và giỏi giang vậy thiếu gì gái tân theo, vậy mà chịu lấy mình người đàn bà đã một đời chồng. Để giữ gìn hạnh phúc, mình phải quan tâm chăm sóc anh ấy nhiều hơn mới được.
 
Một hôm trên đường ra Bờ Hồ mua kem cho vợ, tình cờ chàng gặp nàng cũng đi chợ chọn món ngon cho chồng. Hai người thảng thốt và cùng nghĩ: Nếu ngày trước mình quan tâm và chiều chuộng anh ấy (cô ấy) như đang chiều chuộng chồng mới (vợ mới) bây giờ thì đâu đến nỗi. Cu Tý đâu phải chịu cảnh lời ru chia đôi.
 
Nhà văn Nguyễn Thế Hùng

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC