Ngày 15 Tháng 9, 2015 | 11:28 AM

Tôi thấy mình trở nên hèn khi lấy chồng nghèo

  MỚI NHẤT

GiadinhNet – Vì nghèo mà tôi thấy mình mất tự tin, cảm thấy yếu đuối khi đối diện với cuộc sống và bạn bè.

Hai vợ chồng tôi bằng tuổi nhau, cùng tốt nghiệp Đại học Văn hóa và lập nghiệp ở Hà Nội vỏn vẹn với tiền mừng sau đám cưới 11 triệu.

Các cụ vẫn bảo “vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn” nhưng với vợ chồng tôi thì không đúng tí nào.

Vợ chồng tôi đều là người tỉnh lẻ. Tôi quê Hà Nam, còn anh ở Thanh Hóa. Hai đứa đều sinh ra từ làng, hoàn cảnh khó khăn nên rất hiểu, thông cảm cho nhau. Ngày còn yêu nhau, tôi không đòi hỏi quà cáp đắt tiền, cũng không đòi đi chơi đi ăn mà tiết kiệm những khoản “tình phí” đến mức tối đa nhất. Lắm lúc nhìn đám bạn có người yêu khá giả, quà cáp rồi đi chơi chỗ này chỗ nọ liên tục tôi cũng cảm thấy tủi thân lắm. Nhưng chỉ cần anh bên anh, được thủ thỉ, động viên là tôi có thể vui vẻ, tươi cười ngay.

Ngày đó, tôi cứ nghĩ chỉ cần hai người thật lòng yêu thương nhau, chăm chỉ làm ăn và tích lũy nhất định chúng tôi sẽ có cuộc sống êm ấm. Nhưng đến khi bước vào cuộc sống gia đình thật sự, đối mặt với những vấn đề cơm áo gạo tiền, tôi mới biết mình đã… nhầm.

lấy chồng nghèo

Ảnh minh họa.

Sau khi lấy nhau, chúng tôi thuê một phòng trọ chỉ 16m2, kê vừa đủ cái giường và 1 cái tủ quần áo bằng vải, 1 cái tủ lạnh và bếp nấu ăn.

Tôi làm nhân viên bán hàng ở một nhà sách, lương chưa đến 4 triệu/tháng. Chồng tôi thì làm cho một công ty truyền thông, lương cũng chưa đến 5 triệu.

Với thu nhập như vậy, vợ chồng tôi phải tằn tiện lắm mới đủ sống và gửi về quê biếu bố mẹ chồng 1,5 triệu/tháng bởi ông bà già yếu, không có lương hưu.

Cuộc sống càng ngày càng khó khăn hơn khi tôi có bầu rồi sinh con. Tôi nhớ năm 2013, khi mang bầu con gái, tôi đã đi làm đến ngày cuối cùng, bị vỡ ối phải vào viện. Lúc ấy, trong nhà vợ chồng tôi chỉ có hơn 2 triệu đồng, chồng tôi phải chạy vạy để đủ 5 triệu đóng tiền viện và cảm ơn y tá đã đỡ đẻ cho tôi.

Không giống như ở quê, thức ăn sẵn có bởi rau có thể trồng được, mua với giá rẻ, ở Hà Nội, cái gì cũng đắt đỏ, bước ra khỏi nhà là tốn tiền. Sinh con xong, tôi nghỉ làm ở nhà không có lương. Mẹ chồng tôi lên trông cháu khiến khoảng không sinh hoạt của hai vợ chồng ngày càng thu hẹp và nhiều lúc rất bức bí. Mỗi tối đi làm về, chồng tôi thường rải chiếu nằm dưới đất còn mẹ chồng, tôi và con nằm trên chiếc giường vỏn vẹn 1,2mx1,6m.

Những ngày đó, để có tiền trang trải cho vợ con, chồng tôi phải làm thêm rất nhiều, thậm chí anh nhận cả làm bảo vệ ca đêm.

Khi con tôi 6 tháng, mẹ chồng tôi về quê, tôi đành gửi con cho một nhà trẻ tư. Sáng nào trước khi đi làm tôi cũng vắt sữa cho con, nhờ cô trông trẻ cho con bú rồi trưa lại tranh thủ về cho con ti trực tiếp.

Khoảng thời gian này với tôi rất vất vả và là những ngày không thể nào quên. Con đi nhà trẻ tư, mỗi tháng phải trả hơn 2 triệu trông nom nhưng cháu thường xuyên bị ốm, liên tục vào viện khiến tôi bị stress. Khoản tiền hai vợ chồng tiết kiệm ngày càng vơi dần đi.

Nhìn bạn bè, những người quen có cuộc sống đầy đủ, sung túc mà tôi thấy chạnh lòng, tủi thân. Nhiều khi cảm giác buồn khôn tả. Tôi không hiểu rồi tương lai sẽ đi tới đâu, khi hai vợ chồng cứ dựa dẫm từng đồng lương. Tiền tiết kiệm thì không có, không hiểu đến bao giờ chúng tôi mới có được khoản dư 100 triệu chứ đừng nói đến việc mua nhà. Chồng tôi không phải là người giỏi kiếm tiền mặc dù anh rất chăm chỉ. Nhiều khi đi vào cửa hàng đồ trẻ em, muốn mua cho con chiếc quần, chiếc áo hay cái nơ buộc tóc thôi mà tôi cứ phải tần ngần, đặt lên đặt xuống rồi lại thôi. Rất nhiều lần đi trên đường, nghĩ thương con, nghĩ mình nghèo mà nước mắt tôi cứ rơi…

Suốt từ khi tôi lấy chồng đến giờ, tôi không về quê ngoại. Thứ nhất tôi không muốn bố mẹ thấy mình vất vả khổ sở, thứ hai tôi ngại gặp bạn bè, người thân bởi cảm giác thiếu tự tin vì mình nghèo. Lẽ khác, trong khi tôi vất vả, hầu hết các bạn bè của tôi ở quê đều thành đạt, giàu có cả, không có ai chật vật như tôi. Đôi khi tôi đã nghĩ tới chuyện về quê mình hoặc quê chồng để làm việc gì đó, buôn bán hay làm vườn cũng được nhưng rồi lại ngần ngừ. Dù gì mình cũng đã tốt nghiệp đại học, từng là niềm tự hào của cả gia đình, dòng họ, giờ chỉ làm nông nghiệp hay con buôn, liệu bạn bè và mọi người có cười chê? Người đời có nói “Nghèo đi đôi với hèn”, hơn bao giờ hết, giờ tôi mới thấm thía.

L.Anh (anhlemai…@gmail.com)

Bạn có tâm sự cần gỡ rối, muốn được mọi người chia sẻ? Gửi tâm sự của bạn tới địa chỉ email: tamsugiadinhban@gmail.com để được độc giả chia sẻ, gỡ rối. Lưu ý bài viết bằng tiếng Việt có dấu.

 

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC