Ngày 17 Tháng 7, 2016 | 08:00 AM

Tiến thoái lưỡng nan khi chồng sắp cưới "chưa đến chợ đã hết tiền"

  MỚI NHẤT

GiadinhNet - Tôi thương anh, tôi vẫn giấu kín chuyện mình biết vì không muốn làm anh tổn thương. Anh vẫn đang chờ đợi câu trả lời của tôi. Hai bên gia đình cũng giục giã vì hai đứa cũng không còn nhỏ tuổi.

Nhiều đêm nằm bên anh mà cả hai chẳng “làm ăn” được gì, tôi biết anh khổ tâm lắm. Thương anh, nhưng cũng thương mình, nếu lấy anh, khao khát và bản năng đàn bà trong tôi sẽ ra sao, giấc mơ làm mẹ của tôi phải làm sao?

Tôi đang sống trong những ngày mất phương hướng, không biết phải quyết định ra sao với người đàn ông yêu tôi thật lòng như anh. Anh tốt với tôi, tình nghĩa bao năm qua không phải ngày một ngày hai mà rũ bỏ được. Nhưng trước cái sự thật đau lòng về khả năng đàn ông của anh, tôi thực sự lo ngại. Chúng tôi yêu nhau đến giờ cũng đã 6 năm rồi. Giữa chúng tôi bây giờ chẳng khác gì vợ chồng, chỉ là thiếu một đám cưới. Anh và tôi đều đi lên từ hoàn cảnh khó khăn nên hai đứa rất yêu thương và trân trọng nhau. Chúng tôi không giấu nhau bất cứ điều gì, từ tiền bạc đến những việc cá nhân. Duy chỉ có sự thật ấy là anh giữ cho riêng mình.

Bố mẹ hai bên gia đình cũng biết chúng tôi sống thử với nhau. Nhiều lần gia đình tôi cũng giục cưới rồi nhưng bản thân hai đứa tôi cứ lừng chừng mãi vì còn muốn thực hiện nốt một số việc. Tôi giao hẹn với anh nếu tôi có bầu thì hai đứa sẽ gác lại mọi chuyện để cưới. Nhưng sau 4 năm bên nhau, sống với nhau như vợ chồng, tôi không hề có bầu. Tôi nao núng thực sự và đi làm xét nghiệm. Mọi thứ của tôi đều ổn. Tôi sợ làm tổn thương anh nên không dám hỏi, chỉ nghĩ có lẽ chúng tôi chưa được lộc trời cho nên chưa có con. Tôi không chỉ buồn lòng vì chuyện con cái mà ngay cả nhu cầu sinh lý của anh cũng rất thấp. Có khi cả tháng trời, sống bên nhau kè kè nhưng anh chẳng đoái hoài đến tôi. Thực sự trong ngần ấy thời gian “sống thử”, tôi rất ít khi đạt được sự thỏa mãn. Không chỉ bởi vì bị anh “bỏ đói” mà còn bởi khả năng tình dục của người yêu tôi rất yếu. Thường thì mỗi lần quan hệ, anh chỉ duy trì được khoảng 3-5 phút. Nếu tôi thực sự ham muốn và tập trung thì có thể “lên đỉnh”, còn không thì chưa kịp có cảm nhận gì, “cậu nhỏ” của anh đã đầu hàng.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Lúc đầu tôi chỉ nghĩ vì cuộc sống quá bận rộn, công việc cũng nhiều áp lực nên anh mới như vậy, nhưng càng ngày tôi càng lờ mờ nhận ra có gì đó bất ổn. Có nhiều đêm, tôi thấy anh ngồi buồn thở dài… Và rồi… anh giục tôi cưới giữa lúc sự nghiệp của anh đang ngổn ngang. Tôi thấy hơi lạ lẫm trước quyết định này. Trong một lần tình cờ, tôi phát hiện ra tờ giấy đi khám bệnh của anh. Khả năng đàn ông của anh rất kém, tinh trùng yếu, chuyện có con vô cùng khó khăn! Tôi buồn, tôi thương mình mà cũng thương anh. Có lẽ anh đã đau khổ và dằn vặt nhiều lắm. Tôi hiểu cho sự ích kỉ của anh khi muốn cưới vội để giữ chân tôi. Anh yêu tôi thật lòng, trong suốt 6 năm bên nhau, mọi sự cố gắng, nỗ lực của anh đều vì tương lai hai đứa. Chưa một lúc nào anh đoái hoài hay tơ tưởng các cô gái khác. Tôi trân trọng con người anh cũng là chỗ đó. Hơn nữa, tôi cũng rất yêu anh, muốn trở thành dâu con trong gia đình anh. Bao năm qua, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm tới một mối quan hệ khác. Với tôi, anh có đủ điều kiện để trở thành một người chồng tốt: chung thủy, coi trọng gia đình, có chí tiến thủ…

Nhưng, rối bời trong tôi lúc này lại là chuyện thầm kín kia. Nếu tôi chấp nhận lấy anh nghĩa là chấp nhận cuộc sống vợ chồng “gối chăn” lạnh lùng! Cũng phải xin nói thật là tôi là một người phụ nữ có nhu cầu “chuyện ấy” cao. Tôi luôn khao khát được người đàn ông của mình yêu thương, chiều chuộng mỗi ngày. Sống cùng anh, tôi đã phải kiềm chế bản thân rất nhiều. Thay vào đó, tôi thường tự giải quyết nhu cầu “một mình” và nhờ đó mà không thấy việc anh hờ hững quá nghiêm trọng. Tuy nhiên tôi quan tâm đến vấn đề có con hơn. Nếu lấy anh, chúng tôi rất khó có con, bằng chứng là bao năm qua, hai đứa “thả cửa” mà vẫn chẳng có “tin vui”. Tất nhiên, vợ chồng tôi có thể xin con nuôi hoặc tôi kiếm một đứa con cho riêng mình… Tuy nhiên, như thế có nghĩa là gia đình cũng không trọn vẹn.

Tôi thương anh, tôi vẫn giấu kín chuyện mình biết vì không muốn làm anh tổn thương. Anh vẫn đang chờ đợi câu trả lời của tôi. Hai bên gia đình cũng giục giã vì hai đứa cũng không còn nhỏ tuổi. Nhưng trước sự thật bẽ bàng như vậy, tôi lại đang có suy nghĩ sẽ “rút lui”. Tôi đọc nhiều tâm sự của chị em và thấy rằng “chuyện ấy” vô cùng quan trọng, con cái cũng vô cùng quan trọng. Liệu cứ nhắm mắt lấy anh, chúng tôi sẽ hạnh phúc được bao lâu? Nghĩ là vậy nhưng rồi tôi lại tự sỉ vả bản thân tồi tệ, chỉ vì nhu cầu và ham muốn của bản thân mà định đạp đổ đi tình cảm vun đắp bấy lâu. Tôi đang rất bối rối, mong được chuyên gia cho lời khuyên hữu ích.

Thanh Tâm (TP. Đà Nẵng)

Trả lời:

Bạn Thanh Tâm thân mến!

Thực tế thì những gì bạn đọc được hoàn toàn là sự thật. Trong cuộc sống hôn nhân, “chuyện ấy” rất quan trọng, con cái lại càng quan trọng hơn. Nếu sinh hoạt “chăn gối” làm vợ chồng thêm yêu thương, chia sẻ, gắn bó thì con cái là sợi dây kết nối bền vững nhất. Có rất nhiều bi kịch đã xảy ra khi các cặp đôi sống cùng nhau mà không có được một trong hai hoặc cả hai điều này. Với một quý ông kém cỏi về sinh lý, kết quả nhãn tiền chính là cuộc sống phòng the nhàm chán, khiến người phụ nữ buồn bã, ức chế, bản thân họ cũng mất tự tin khi đối diện với người bạn đời, lâu dần sinh ra xa cách, tình cảm phai nhạt. Số liệu thống kê cho thấy, có đến gần 50% số vụ ly hôn xuất phát từ nguyên nhân do không hoà hợp trong đời sống tình dục, dẫn đến “lệch pha” chăn gối. Chồng sung sức hơn vợ, và ngược lại, có trường hợp vợ sung sức hơn chồng. Thứ hai, với một quý ông khó có con, vấn đề càng nan giải hơn, đó là áp lực không chỉ từ hai người mà còn từ hai bên họ hàng, bạn bè, những người xung quanh. Cuộc sống vợ chồng mà không có tiếng cười con trẻ sẽ rất buồn chán, mệt mỏi. Cũng nhiều cặp đôi chia tay nhau về lý do này.

Tôi phân tích như trên để bạn thấy rằng, những lo lắng và băn khoăn là hoàn toàn có cơ sở, bạn không cần phải cảm thấy tội lỗi hay sỉ vả bản thân về suy nghĩ đó. Ít ra, bạn đã hiểu được giá trị của gia đình, những điều kiện cần và đủ của hôn nhân. Có như vậy, bạn mới hạnh phúc và mang hạnh phúc đến cho người khác được. Tuy nhiên với hoàn cảnh hiện tại của bạn, lựa chọn đâu chỉ có chấp nhận hay không chấp nhận. Còn có một giải pháp tốt hơn, đó là cùng nhau giải quyết vấn đề. Theo như những gì bạn chia sẻ thì tôi thấy cả bạn và người yêu đều chưa dám nhìn thẳng vào sự thật và tìm cách chữa trị. Bây giờ y học rất phát triển, không chỉ chuyện “yếu sinh lý” mà nhiều trường hợp vô sinh hàng chục năm cũng được điều trị thành công. Với người yêu bạn, một lần lâm trận vẫn được 3-5 phút thì cũng không phải là “yếu” lắm, còn tinh trùng yếu cũng có thuốc và phương pháp giải quyết. Điều quan trọng bây giờ là hai người phải thẳng thắn. Anh ấy đang giấu bạn, bạn cũng coi như không biết. Nếu cứ duy trì tình trạng này, hai người sẽ càng áp lực hơn và vấn đề khó nói kia cũng khó mà tìm được giải pháp.

Bạn hãy khéo léo trò chuyện, gợi mở với người yêu để anh ấy chia sẻ hết nỗi lòng. Sau đó, hay động viên và cùng anh ấy đến một cơ sở nam khoa uy tín thăm khám, để biết rõ vấn đề là gì và có chữa trị được hay không. Nếu bạn đã “hết nước hết cái” mà người yêu vẫn “cố thủ” không chịu thừa nhận thì hãy ra “tối hậu thư”: “Em yêu anh nhưng em cũng cần hạnh phúc, nếu anh cũng thực lòng muốn sự đi cùng em tới cuối đời thì hãy thật thà và cùng nhau cố gắng. Còn không, em cũng đành xin lỗi…”. Tôi tin rằng nếu thực sự yêu bạn, cần bạn, anh ấy sẽ không vì chút sĩ diện đàn ông mà từ bỏ mối tình lâu năm này. Chúc bạn may mắn!

Chuyên gia tâm lý Vi An

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC