Ngày 7 Tháng 7, 2013 | 10:10 AM

Sinh con xấu, chồng nghi vợ ngoại tình

Sinh con xấu, chồng nghi vợ ngoại tình
  MỚI NHẤT

Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi mới đây nhất, chồng tôi bảo rằng: "Hay đi xét nghiệm ADN". Tôi vẫn luôn tin vào tình yêu mà chồng dành cho tôi. Vậy mà, giờ đây, niềm tin ấy nơi anh đã sụp đổ kéo theo sự tan vỡ của trái tim tôi.

Đã biết bao đêm tôi nằm khóc một mình trong ánh đèn ngủ nhờ nhờ của căn phòng vắng. Nhìn cậu con trai chưa đầy một năm tuổi nằm ngủ một cách khó nhọc, thi thoảng khe khẽ giật mình, kêu ú ớ, tôi lại thấy xót xa. Đứa con sinh ra không xinh xắn đâu có phải lỗi của riêng tôi. Vậy mà giờ đây tôi đang phải sống cuộc sống như tù ngục vì những nghi ngờ vô cớ của nhà chồng...

Cũng giống như bất cứ người phụ nữ nào được làm mẹ nào trên thế giới, tôi vui mừng cực độ khi biết tin mình có thai. Niềm vui ấy của tôi được nhân lên gấp bội lần bởi những khó nhọc tôi đã vượt qua để có được một hài nhi bé bỏng trong cơ thể mình. Tôi và chồng kết hôn được 3 năm, dù không sử dụng biện pháp an toàn, chúng tôi vẫn không hề có tin vui. Bao lần tôi khắc khoải, hồi hộp khi qua kì kinh mà chưa thấy dấu hiệu đèn đỏ. Vậy mà, tất cả đều chỉ là báo động giả và tôi òa khóc mỗi lần que thử chỉ là một vạch.

Thời gian cứ dần trôi qua, vợ chồng tôi sốt ruột. Gia đình nhà chồng càng nóng lòng hơn bởi chồng tôi là con trai cả. Cô em dâu của chồng sinh được hai người con gái khiến mọi trách nhiệm lại dồn thêm xuống tôi. Vợ chồng tôi đã đi khám và được kết luận là bình thường. Chúng tôi cũng đã sử dụng các phương pháp hỗ trợ cho việc kích trứng, thụ thai nhưng đều không mang lại hiệu quả. Trong lúc đang dần đi đến tuyệt vọng thì que thử của tôi báo hai vạch. Phải nói, tôi đã vui như thế nào trong buổi sáng hôm ấy. Tôi hét, khóc, cười lẫn lộn. Chưa dám tin nqay, tôi lôi hết số que thử đã mua để dùng dần ra thử lại. Đến khi chắc chắn với gần 10 que thử trên bàn, tôi mới dám gọi điện thông báo cho chồng.

Những ngày tháng tôi mang thai là những ngày tôi thực sự hạnh phúc. Tôi hạnh phúc vì cảm nhận được một mầm sống đang dần lớn lên trong cơ thể của mình. Tôi hạnh phúc vì tất cả những người xung quanh tôi đều ân cần chăm sóc cho tôi và những điều tốt nhất. Mẹ chồng tôi ngày nào cũng mua cá chép về nấu cháo cho tôi ăn. Tất cả những món ngon, món bổ dưỡng theo dân gian, theo khoa học đều được mẹ chồng tôi mua về nấu. Trong khi đó, chồng tôi cũng không tiếc công chăm sóc vợ. Ngày tôi chưa có bầu, anh thường đi đá bóng, sau đó uống bia cùng đồng nghiệp ở cơ quan. Thế nhưng, đến khi tôi có bầu, anh luôn về nhà sớm để tự tay chăm sóc tôi.

Thậm chí, có những bữa trưa nắng nóng, không yên tâm để vợ ở nhà một mình, anh cũng phóng xe từ cơ quan về. Biết tôi mê thời trang, quần áo, anh cũng không tiếc tiền mua cho tôi những bộ quần áo bầu đẹp, trẻ trung để tôi cảm thấy tự tin, xinh đẹp. Tôi cảm thấy mình giống như một nữ hoàng nhỏ trong gia đình hạnh phúc của mình. Khi biết tin, tôi đang mang thai con trai, sự chăm sóc này còn được nâng lên nhiều lần hơn nữa. Và tôi luôn tin rằng cuộc đời tôi đang bước vào những tháng ngày hạnh phúc viên mãn nhất. Thế nhưng, có những điều không ngờ đã xảy ra...

Không phải quá tự hào nhưng cả vợ chồng tôi đều có ngoại hình khá bắt mắt. Chồng tôi cao ráo, gương mặt ấn tượng và sống mũi cao, mắt to đen. Đặc biệt, là con trai nhưng da anh lại rất trắng và mịn màng. Trong khi đó, tôi cũng được xem là xinh xắn với gương mặt thanh tú, các đường nét thanh tú và thon gọn. Mọi người luôn đánh giá chúng tôi là rất đẹp đôi, rồi bảo con chúng tôi sinh ra sẽ rất đẹp. Và tất nhiên, tôi luôn tin vào điều đó. Vậy nên khi nhận cậu con trai bé bỏng từ tay hộ lý, tôi có phần bối rối, ngỡ ngàng. Vì hình ảnh con khác xa so với những gì tôi thường tưởng tượng. Không giống bố và mẹ với cái trán cao, phẳng, trán con ngắn, dô dù những nét đó còn khá mờ nhạt. Tôi nghĩ có lẽ trẻ con khi bé trông như thế và tự nhủ khi lớn bé sẽ thay đổi. Nhưng thực tế ngày càng khác xa với mong muốn của tôi.

Càng lớn, bé càng lộ những nét xấu. Đến nay, khi đã gần một tuổi, các nét trên khuôn mặt đang dần hoàn thiện thì cũng là lúc cái xấu xí được lộ diện rõ nét hơn. Không có chiếc mũi cao, đôi mắt hai mí, hàng mi cong của bố mẹ, bé lại có chiếc mũi tẹt, to bè, rất mất cân xứng trên khuôn mặt bé. Đôi mắt một mí của bé lại gần sát nhau với hàng mi ngắn cũn. Làn da của bé không hề được cải thiện so với ngày bé mà mỗi lúc một đen xám hơn. Tất cả bạn bè của vợ chồng tôi, khi hào hứng được ngắm con của cặp đôi hoàn hảo bao nhiêu thì lại thất vọng, ngạc nhiên bấy nhiêu vì sự xấu xí của con. Với tôi, việc con không đẹp như mong muốn của mình khiến tôi cũng rất buồn. Song vì là con, là cục máu dứt ruột đẻ ra, tôi vẫn rất thương yêu cháu. Thậm chí, không ít lần tôi thấy những nét xấu xí ấy thật duyên dáng, đáng yêu. Tuy nhiên, điều làm tôi đau lòng hơn cả là thái độ của gia đình nhà chồng.

Gia đình chồng tôi sau khi rất hào hứng vì có cháu trai nối dõi dần thay đổi thái độ trước ngoại hình có phần xấu xí của bé. Nhiều lần, bà nội cháu nói những câu khiến tôi tím tái cả ruột gan: "Nó giống ai mà xấu thế! Chẳng biết sau này có khá hơn được không" hay "Sao bố mẹ nó không đến nỗi mà nó lại thế này?". Những câu hỏi "tại sao, vì sao" mỗi lần vang lên giống như một mũi dao xuyên vào tim tôi. Vậy nhưng, mọi chuyện không dừng lại đó. Trong gia đình nhà nội bắt đầu có những lời nghi kị, bàn ra tán vào rằng bé không phải con của tôi và anh.

Tôi vô tình đã nghe được cuộc nói chuyện của mẹ chồng và chị chồng trong đó chị chồng bảo: "Có khi nào con An (tôi) lăng nhăng không? Chứ đời nào, thằng bé chẳng có cái nét gì của nó lẫn thằng Hiệp (chồng tôi) cả". Rồi chị chồng tôi còn nói thêm: "Đời nào lại thế! Con cái không được nét này cũng được nét kia chứ ai lại khác biệt hoàn toàn thế. Trừ khi nó giống người khác...". Lúc đó, tôi không tưởng tượng được rằng chị chồng lại có thể nghĩ và nói ra những lời như thế. Song, nhìn bé, tôi cũng chạnh lòng hỏi: "Sao không thể có một nét nào đó giống"?

Về phía chồng tôi, những ngày đầu, anh gạt bỏ tất cả lời bàn tán của mọi người trong gia đình. Anh vẫn rất thương và chăm con. Tuy nhiên, theo thời gian, khi bé lớn lên, các nét ngày càng khác, những lời nói ra nói vào cũng ngày càng nhiều, anh cũng dần thay đổi thái độ. Không ít lần, anh bực tức rồi đánh mắng bé vô cớ. Thậm chí, có lần, anh còn nói rằng tôi không biết sinh, rằng đã chăm sóc và lo lắng cho tôi như thế mà tại sao tôi lại sinh ra một đứa con xấu xí để anh không thể ngẩng mặt và họ hàng. Vì chuyện đó, mâu thuẫn giữa hai vợ chồng tôi ngày càng lớn. Anh cũng thường xuyên đi về muộn, ít quan tâm đến mẹ con tôi hơn. Trong khi đó, cuộc sống của tôi cũng trở nên lầm lũi, cô đơn hơn. Chưa thuê được người trông bé nên tôi ở nhà, chăm con và làm cộng tác. Tôi cũng ngại ngần, không dám khoe con, không dám kể nhiều về con.

Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi mới đây nhất, chồng tôi bảo rằng: "Hay đi xét nghiệm ADN". Nghe chồng nói, tôi òa khóc. Tôi biết, dù đã có rất nhiều lời xì xào nhưng tôi vẫn tin vào tình yêu mà chồng dành cho tôi. Tôi cũng hi vọng anh cảm nhận được tình yêu cũng như sự chung tình mà tôi dành cho anh. Vậy mà, giờ đây, niềm tin ấy nơi anh đã sụp đổ kéo theo sự tan vỡ của trái tim tôi. Tôi khóc, tôi hỏi anh có nhất thiết phải làm thế không? Rằng anh thực sự không tin sự trong sạch của tôi. Anh và tôi đã cãi nhau lớn. Đêm đó, anh bỏ đi không về, để lại tôi và con ở nhà một mình. Tôi tự hỏi, không biết mình có nên đi xét nghiêm ADN để chứng minh mình trong sạch? Nhưng, nếu sự thật được chứng minh, liệu tôi có thể tiếp tục sống ở ngôi nhà mà niềm tin mọi người dành cho nhau đã bị tan vỡ. Và liệu sau đó, mọi người có thôi bàn tán về đứa con xấu xí của tôi, nói rằng tôi không biết đẻ cũng như hiểu rằng sinh con xấu đâu phải lỗi của riêng tôi.

Theo Kienthuc.net.vn

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC