Ngày 15 Tháng 10, 2015 | 02:37 PM

Người yêu đột ngột bỏ tôi để cưới một doanh nhân thành đạt

Tôi từng có một chuyện tình nồng nàn, đầy ám ảnh. Người tôi yêu là một nhan sắc vừa kiêu sa, rực rỡ, vừa dịu dàng, ngây thơ.

Thuở ấy em đang học lớp 12, tôi làm cán bộ dự án phi chính phủ về tỉnh em làm việc. Em là con gái một vị tá về hưu. Gia đình em rất nghiêm khắc nên chuyện tình của chúng tôi em không muốn công khai cho đến khi em thi đỗ đại học.

Cứ thế chúng tôi hẹn hò bí mật cả năm trời. Em yêu tôi rất hồn nhiên trong sáng và mãnh liệt. Đó là thứ tình cảm đầu đời tinh khôi và nồng cháy nhất. Tôi hơn em đến gần chục tuổi, đã trải nhiều mất mát trong tình cảm và bươn chải đủ lâu ở đời để thấy em là dòng suối tắm mát tâm hồn, làm hồi sinh cảm giác yêu đương trong tôi.

Tôi rất sợ mất em, vì em quá thánh thiện, xinh đẹp. Mỗi chiều tôi đi cùng em đoạn đường từ trường về nhà, chỉ dám chạy xe máy rà rà theo xe đạp em vì sợ bố mẹ em phát hiện, tóc em buông xõa trên tà áo dài trắng tinh khôi. Em thức khuya học bài, tôi thường mang đồ ăn đến tẩm bổ, em chạy ra cổng lấy quà, cười tít mắt và thơm vội lên má tôi rồi quay gót chạy vào, bờ vai em rất gầy. Một câu hát vang lên trong đầu ám ảnh tôi mãi "Bờ vai như giấy mới, sợ nghiêng hết tình tôi".

Cuối cùng em cũng vào được đại học, điểm còn cao chót vót. Em dẫn tôi về nhà giới thiệu, bố mẹ em không tỏ thái độ gì rõ rệt, họ không cấm tôi yêu em nhưng cũng không hồ hởi đón tiếp tôi. Tôi biết bố mẹ em không ngăn cản là mừng lắm rồi nên bỏ qua sự thờ ơ đó, những tưởng hai ông bà đều từng làm trong quân đội nên quen nghiêm nghị, lạnh lùng.

Em lên thành phố trọ học, tôi vẫn ngược xuôi với những dự án nước ngoài mong kiếm đủ tiền lo cho tương lai cả hai. Tình yêu của chúng tôi kéo dài thêm 3 năm nữa với đủ mọi cung bậc cảm xúc yêu xa. Tôi hứa trong tương lai gần sẽ chuyển về thành phố mua nhà, tậu xe và cưới em về làm vợ. Nhưng lời hứa của tôi chưa kịp thực hiện, chuyện tình chúng tôi đã tan.

Em vừa tốt nghiệp đã nghe lời bố mẹ nhận lời kết hôn một doanh nhân thành đạt. Tôi cố tìm lời giải thích ở em. Em thẳng thắn nói rằng em cần một người đàn ông có quyền thế và điều kiện kinh tế để em dựa dẫm, mẹ em đang mắc ung thư giai đoạn cuối, chỉ ước nhìn em lên xe hoa trước khi qua đời. Tôi đến lúc ấy mới biết  bố mẹ em thực ra ngay từ đầu đã không ưa tôi nhưng họ biết càng cấm cản càng khiến em lao đầu vào yêu nên đã dùng đòn tâm lý, ngày qua ngày tác động khiến em dần muốn xa tôi.

Tôi không tin tôi đã vuột mất em, tôi không tin em có thể bỏ tôi để cưới một gã mới quen 5 tháng. Em không chờ đợi nổi ngày tôi hoàn thành lời hứa, là tôi vô dụng hay tại em phụ rẫy, tại em yêu tôi nông nổi tình đầu nên có thể dễ dàng quên sạch mối tình sâu sắc tôi dành cho em?

Theo K.A//Dân Trí

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC