Ngày 21 Tháng 7, 2013 | 05:16 PM

Lấy trai nghèo, tôi đang trả giá

Lấy trai nghèo, tôi đang trả giá

Giá như ngày ấy tôi nghe lời bố mẹ, không lấy chàng trai nghèo hèn, thì bây giờ chắc tôi không khổ.

Tôi là một cô gái thế hệ 7X, tốt nghiệp đại học tài chính kế toán loại khá, xinh đẹp, duyên dáng, tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố của một tỉnh miền núi phía Bắc lại có bố mẹ đều làm nhà giáo, gia đình cơ bản.

Từ bé đến lớn tôi chưa phải động chân động tay đến việc gì khác ngoài việc học, tốt nghiệp đại học rồi tôi cũng chẳng biết yêu.

Cho đến khi tôi gặp anh, anh đẹp trai, nhưng cũng giống như người yêu My, chỉ học hết cấp 3, gia đình xuất thân từ quê, rất nghèo. Nhưng anh được cái dẻo mồm miệng.

Ngày tôi dẫn anh về ra mắt, bố mẹ tôi cũng phản đối, vì cũng như bố mẹ My, họ cho rằng nếu tôi quyết tâm lấy anh ta thì tôi sẽ khổ, vì không được nhờ vả chồng về kinh tế, thậm chí còn phải gánh vác cả công việc của chồng.

Nhưng lúc đó tôi cũng giống My, tất cả những lời khuyên lúc ấy với tôi đều vô nghĩa, với tôi khi đó chỉ có một mong ước duy nhất là làm sao để được sống với người đàn ông mình yêu thương, được sống với người đàn ông mà mình ngỡ rằng anh ta là tất cả đối với mình.

Bố mẹ tôi càng ra sức phản đối, thì tôi lại càng cố gắng để chứng tỏ tình yêu của mình và được sống với người đàn ông đó. Không đến nỗi ngu muội để chấp nhận “ăn cơm trước kẻng” như Vô Danh, nhưng tôi đã tìm mọi cách thuyết phục bố mẹ để được làm vợ anh. Tôi hứa với mẹ rằng, lấy anh sướng khổ tôi chịu, còn nếu mẹ không cho tôi lấy anh thì tôi sẽ không bao giờ lấy ai khác, thậm chí tự tử.

Biết không thể khuyên nổi con gái, hơn nữa mẹ tôi cũng sợ nếu cố tình ngăn cản tôi sẽ làm liều, biết đâu lại mang thai trước khi cưới thì xấu mặt, nên mẹ đành phải đồng ý.

Cưới nhau xong, chúng tôi chỉ hạnh phúc được 2 năm đầu, sau đó tình cảm bắt đầu rạn nứt, tất cả cũng do đồng tiền mà ra. Ngày ấy, cưới xong tôi sinh con rồi ở nhà nuôi con, còn chồng tôi thì không có công việc ổn định, thu nhập cũng bấp bênh, nên cứ động đến tiền là chúng tôi lại cãi vã nhau. Bố mẹ tôi thì còn các em, không lo được cho mãi, còn nhà anh thì nghèo, chẳng giúp được gì cho con cái. Lúc ấy tôi mới thấm thía những lời khuyên của mẹ, nhưng tất cả đã muộn rồi.

Không chỉ có vậy, không có công việc làm ổn định, nhàn cư vi bất thiện, lại thêm cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, vợ chồng thường xuyên cơm không lành, canh không ngọt khiến chồng tôi chán nản, anh tìm đến những thú vui khác ngoài gia đình.

Khi tôi phát hiện ra thì chồng đã nghiện thứ hàng trắng từ bao giờ, để có tiền hút, chồng tôi còn cung cấp thuốc đến tay các con nghiện khác. Anh bị bắt vào trại cai nghiện, mẹ con tôi phải một mình nuôi nhau và hàng tháng vào thăm nuôi chồng trong trại cai nghiện.

Lúc đó với tôi chẳng còn tình yêu nữa mà chỉ còn tình nghĩa với chồng, tôi vẫn quyết tâm chờ đợi chồng cai nghiện xong để đoàn tụ, nhưng đã vướng vào ma túy rồi thì thật khó dứt, chồng tôi cứ vào rồi ra trại.

Không thể chịu đựng thêm, tôi ly dị chồng, giờ một mình nuôi con. Bây giờ tôi như con chim đã từng trúng đạn, sợ cành cong, không dám nghĩ đến chuyện lấy chồng, cứ ở vậy mỏi mòn và suy ngẫm về chuyện quá khứ. Giá như ngày ấy tôi nghe lời bố mẹ, giá như tôi không gặp anh, yêu anh và cưới anh, giá như anh không nghèo hèn như thế,… thì có lẽ đời tôi không khổ.
 
Theo Doan
Báo Đất Việt

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC