Ngày 18 Tháng 7, 2013 | 02:49 PM

Chồng chửi bới, bắt em phá thai

Chồng chửi bới, bắt em phá thai
  MỚI NHẤT

Em bụng mang dạ chửa, anh ấy không phụ giúp việc gì cả, toàn hẹn vợ cũ đi ăn cơm và còn chat, tán tỉnh phụ nữ khác.

Em lấy chồng nhưng anh ấy đã ly dị một đời vợ và có 1 con gái. Nghe anh kể lại, chị ấy ngoại tình, bị anh bắt gặp trong khách sạn nên chia tay. Chúng em tìm hiểu nhau trong vòng 1 năm. Em thấy anh ấy hiền lành, có nỗi khổ tâm như thế, em thương và quyết định đến với anh ấy. Lấy nhau về, em có bầu luôn. Trong thời gian em mang thai, anh ấy không phụ giúp em việc gì cả, toàn hẹn vợ cũ đi ăn cơm, chat, tán tỉnh phụ nữ khác. Tất cả điều đó em chỉ vô tình biết nhưng cũng phân tích, nói nhẹ nhàng để anh nhận ra đúng, sai mà sửa chữa vì em không muốn hai vợ chồng cãi nhau.

Em mang thai tháng thứ năm thì bắt đầu thiếu ối nhưng em vẫn đi làm, vẫn phục vụ nhà chồng chu đáo. Sinh con được hai tuần thì em phải tự dậy giặt giũ (vì nhà em lúc đó chưa có máy giặt), ra nắng phơi quần áo, em hoa hết cả mắt. Em lấy các loại gối, chăn xung quanh để cho con ngủ, tranh thủ chạy đi chợ mua đồ ăn. Có hôm đi chợ về con khóc tím cả mặt. Cơm nấu xong gọi chồng về ăn mà anh không về, em lại tự ăn một mình và chăm con.

Em có chồng đấy, con em có cha đấy nhưng chỉ như người dưng không quen, hễ vui thì đùa với con một tí, toàn kiếm chuyện tức vợ, tức luôn cả con. Gia đình anh ấy chỉ yêu quý và vun vào cho vợ cũ vì chị ấy luôn giúp được về vật chất. Đến nay con em đã 2,5 tuổi, em đã trải qua rất nhiều chuyện nhưng em đều bỏ qua vì thương con.

Nhưng lần này em mang thai, khi biết tin anh ấy không vui, bắt em đi phá thai. Em không chịu đành kiếm cớ chửi, xúc phạm em rất nặng nề, toàn để bụng chấp vặt, mượn rượu chửi. Em đang bị dọa sảy nhưng anh không chăm sóc, còn nói: "Nhiệm vụ của mày là nấu cơm, giặt giũ, quét dọn nhà cửa. Mày có nằm viện tao cũng đ. nấu cơm mang vào đâu. Mày chịu được thì sống nếu không thì giải tán".

Em bàng hoàng và ngỡ ngàng vì anh ấy có ăn, học đàng hoàng mà ăn nói thiếu văn hóa như thế. Em đã có một buổi nói chuyện thẳng thắn với chồng để tìm ra hướng giải quyết tốt nhất nhưng anh ấy vẫn giữ thái độ lạnh lùng, phũ phàng. Vợ đang mang thai đã không giúp được gì thì cũng phải sống sao cho có đạo đức làm người, nhưng con mình đấy anh còn không thương, bắt em bỏ, thì người cha đó có đáng làm con người không?

Em tốt nghiệp đại học, có công việc đàng hoàng, lương em chỉ thấp hơn anh ấy 1 triệu đồng. Trong khi anh phải nuôi thêm con riêng thì anh ấy hơn em bao nhiêu mà nói em ăn bám. Sống cuộc sống như vậy em thấy mình ngột ngạt quá, mang thai mới có hơn 1 tháng, đang dọa sảy mà lúc nào tâm trạng cũng căng thẳng.

Nếu em sinh con ra rồi chia tay thì em nuôi hai đứa, như thế rất vất vả vì em phải đi thuê nhà. Nếu để anh ấy nuôi 1 đứa thì tội nghiệp con, từ nhỏ có được cha yêu thương đâu. Em nghĩ nhiều nên đêm nào cũng mất ngủ. Các anh chị cho em lời khuyên, em có nên giữ lại gia đình này không? Em cảm ơn.
 
Theo Yến Thanh
Ngôi sao

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC