Ngày 13 Tháng 5, 2016 | 05:30 PM

Chị chồng em dâu ghét nhau cùng cực vì quả trứng luộc

Trên đời tôi ghét nhất bị ai đó lên mặt dạy dỗ, nhất là khi trình độ của người đó không bằng mình.

Tôi mới lấy chồng được hai tháng nhưng cuộc sống đã không mấy êm ấm, nói thẳng ra là rất ngột ngạt vì mâu thuẫn chị chồng, em dâu. Chị chồng tôi lấy chồng ngay sát nhà mẹ đẻ nên qua lại luôn, “thay mẹ hành đạo” uốn nắn cô dâu mới về là tôi.

Thú thực, tự bản thân nhận xét, tôi thấy mình rất ổn, nhanh nhẹn, đảm đang, kiếm tiền giỏi còn chị chồng đẻ sòn sòn hai đứa, chỉ ở nhà, không có thu nhập, chẳng đọc sách báo bao giờ nên như người cổ, không hay biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh mình.


Mới đầu, tình cảm giữa hai chị em khá tốt (Ảnh minh họa)

Mới đầu, tình cảm giữa hai chị em khá tốt (Ảnh minh họa)

Tôi không có ý chê bai hay dè bỉu gì, lúc mới đầu, tình cảm chị em rất tốt nhưng chính những lời dạy dỗ của chị dành cho tôi khiến tôi không phục nên mới sinh ra việc so sánh ngầm như vậy.

Sự ghét móc giữa hai chúng tôi bắt đầu từ quả trứng luộc. Giữa giờ chiều, chị chồng bế đứa thứ hai sang nhà, nói tôi luộc cho cháu ba quả trứng để nó ăn cho đỡ đói. Được chừng ba phút, tôi tắt bếp, định mang trứng đi ngâm nước lạnh cho đỡ nóng rồi bóc thì chị chồng rối rít nói không được ngâm, cứ để vậy mà bóc.

Trứng vừa luộc xong nóng bỏng tay mà chị ta kiên quyết bắt tôi bóc ngay cho cháu ăn. Lúc đấy, tôi đã bực mình nhưng cũng cố xoay sở bóc nhanh cho xong. Ngồi bón cho con ăn, chị ta chậm rãi: “Biết vì sao không ngâm trứng luộc vào nước lạnh không?”. Tôi lắc đầu. “Ngâm vào nước lạnh, nước nó ngấm vào trứng, ăn đau bụng”, chị chồng giải thích.

Tôi không nói gì, trong đầu nghĩ rằng chị ta nói cũng có ý đúng nhưng không phải trường hợp nào cũng vậy. Nếu trứng luộc không bị nứt ra thì nước ngấm vào bằng cách nào? Tối đến, tôi đem chuyện này kể với chồng, đồng ý với ý kiến của tôi nên chồng cười rất lớn nói: “Bà ấy lúc nào chả tỏ vẻ nguy hiểm”.


Từ chuyện quả trứng luộc, chúng tôi bắt đầu ghét nhau (Ảnh minh họa)

Từ chuyện quả trứng luộc, chúng tôi bắt đầu ghét nhau (Ảnh minh họa)

Không may chị chồng tôi nghe thấy nên sóng gió ập đến. Tôi trở thành đứa nhiều chuyện, không biết điều. Ngày nào chị ta cũng sang nhà mẹ để “soi” tôi. “Nấu canh cua mà để tan hết gạch thế này à? Phơi quần áo sao không lộn trái, thế này thì bạc màu hết....”, chị ta nghiến giọng nói.

Để tránh phiền phức, tôi vâng dạ cho xong chuyện nhưng trong lòng thấy rất ghét. Tôi nghĩ, chị ta chẳng có gì bằng tôi mà tinh vi, tinh tướng, suốt ngày dạy đời.

Sự ghét càng đẩy tới đỉnh điểm khi tôi vô tình đọc được đoạn tin nhắn giữa chồng và chị chồng. Chị ta chê nhà tôi vớ vẩn khi ủng hộ chuyện tôi chưa sinh con ngay mà cần phấn đấu cho sự nghiệp trước. “Nhà đấy làm gì có quyền, giờ nó là dâu con nhà mình, mình nói gì là nó cũng phải nghe theo hết”, chị ta nhắn.

Màu nóng dồn lên, tôi quyết định phản kháng cho chị ta biết thế nào là “mình nói gì là nó cũng phải nghe theo hết”. Từ sau hôm đó, hễ chị ta nói gì mà tôi cho là không phải, tôi đều nói lại, không giữ hòa khí nữa. Chị ta dạy, giờ đã đi làm dâu, gọi điện về cho ngoại cũng vừa phải thôi nếu không mẹ chồng sẽ tủi thân, suy nghĩ. Nghe vậy, tôi bĩu môi một cãi, không nói gì mà đi vào nhà luôn.

Cái bĩu môi của tôi đã được chị chồng kể đi khắp xóm. Người ta nói tôi hỗn hào, tôi chẳng quan tâm, chỉ buồn là vì chuyện này mà tôi và chồng đã cãi cự nhau. Mẹ tôi bảo thôi cố nhịn đi cho nhà được ấm êm nhưng tôi không nhịn được. Chị ta giỏi giang đã đành, đằng này còn kém tôi nhiều mặt, lấy quyền gì mà đòi dạy đời tôi? Người dốt còn hay nói chữ, thật không thể khiến người ta tôn trọng được.

Theo Nam Dương/PNO

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC