Ngày 9 Tháng 10, 2015 | 09:45 AM

Thái Nguyên: Bức xúc sau một phiên tòa, thẩm phán bị tố

GiadinhNet- Cho rằng thẩm phán TAND TP. Thái Nguyên đã bỏ nhiều tài liệu quan trọng ra khỏi hồ sơ vụ án, nguyên đơn đã làm đơn tố cáo gửi đến cơ quan hữu trách và đề nghị chuyển hồ sơ vụ án cho cơ quan điều tra làm rõ.

Từ việc có đất, cho người thân mượn đất, rồi tin nhầm người mà hàng chục năm nay bà Đàm Thị Dung (tổ 32, phường Hoàng Văn Thụ, TP. Thái Nguyên) phải lận đận theo kiện đòi lại đất nhưng vẫn chưa xong.

Cho rằng trong bản án mới nhất, TAND TP. Thái Nguyên đã bỏ nhiều tài liệu quan trọng ra khỏi hồ sơ, khiến sai lệch hồ sơ vụ án, bà Dung đã liên tục có đơn tố cáo thẩm phán TAND TP. Thái Nguyên gửi đến các cơ quan hữu trách.

Khốn khổ vì tình thân

Năm 1982 vợ chồng bà Đàm Thị Dung (giáo viên) mua mảnh đất thanh lý của cửa hàng HTX mua bán Đồng Quang (phường Hoàng Văn Thụ, TP. Thái Nguyên). Khi đó bà Vũ Thị Liên là chủ cửa hàng ký bán (bà Liên là chị gái mẹ bà Dung). Bà Dung dựng một quán bán hàng nhỏ trên diện tích đất cho mẹ đẻ là bà Vũ Thị Loan bán hàng (được chính quyền địa phương xác nhận).

 


Bà Đàm Thị Dung bên mảnh đất mà nhiều năm nay bà vất vả kiện đòi

Bà Đàm Thị Dung bên mảnh đất mà nhiều năm nay bà vất vả kiện đòi

Năm 1986, bà Dung làm thủ tục gửi cơ quan hữu trách địa phương đề nghị cấp GCNQSDĐ với diện tích là 488 m2.

Đến năm 1991 mẹ bà Dung đi ở với một người con khác. Vì vậy khu đất bà Dung đã mua được bà cho chị gái của mẹ là bà Vũ Thị Liên mượn quán để sử dụng, kiếm kế sinh nhai. Năm 1994 gia đình bà Dung được UBND TP. Thái Nguyên cấp GCNQSDĐ trên diện tích 320 m2. Do cấp diện tích không đúng nên bà Dung đã làm đơn đề nghị cấp lại. Điều này đã được lãnh đạo phường Hoàng Văn Thụ khi đó xác nhận là phải cấp trên diện tích 488 m2 mới đúng.

Năm 1995, khi đo vẽ lại bản đồ thì mảnh đất gia đình bà đang ở có số thửa là 43, mảnh đất cho bà liên mượn có số thửa 42. Bà Dung khi đó là người ký vào biên bản xác định ranh giới và mốc giới thửa 42.

Cuối năm 2002, bà Dung đòi lại đất thì gia đình ông Vương Tuấn Sơn (con trai bà Vũ Thị Liên) đã dỡ quán và chuyển đi.

Theo bà Dung trình bày thì tối ngày 16/6/2003 khi bà đi vắng, ông Vương Tuấn Sơn đã đến nhà, lợi dụng lúc chồng bà đang say rượu để ký khống vào 3 bản chuyển nhượng đất. Bà Dung đã phát hiện sự việc và trình báo với chính quyền địa phương. Ngày 29/9/2003 ,lãnh đạo phường Hoàng Văn Thụ đã có quyết định hủy bỏ các các bản chuyển nhượng đất trên.

Tuy nhiên, không biết bằng cách nào, sau đó lãnh đạo UBND TP. Thái Nguyên đã thừa nhận khu đất trên thuộc quyền sử dụng của ông Vương Tuấn Sơn vì ông Sơn cho rằng thửa đất số 42, tờ bản đồ 36 hiện nay có nguồn gốc do gia đình ông khai phá từ năm 1953. Rằng bà Liên (mẹ đẻ ông Sơn) đã cho em gái là bà Loan (mẹ đẻ bà Dung) ngồi nhờ bán hàng nước.

Thẩm phán, chủ tọa phiên tòa bị tố

Mất đất một cách đau đớn, hàng chục năm nay bà Đàm Thị Dung đã phải theo kiện để đòi lại quyền lợi. Đã có nhiều phiên tòa diễn ra. Đặc biệt, trong phiên xử mới nhất diễn ra vào ngày 17/7/2015 do TAND TP. Thái Nguyên xét xử (bản án số 25/2015/DSST) đã tuyên thửa đất số 42 trên thuộc quyền sử dụng hợp pháp của ông Vương Tuấn Sơn (do mẹ đẻ ông Sơn là bà Vũ Thị Liên thừa kế cho ông Sơn). HĐXX cũng bác yêu cầu của bà Đàm Thị Dung về việc thu hồi giấy CNQSDĐ đã cấp cho vợ chồng ông Sơn.

Bức xúc về kết quả xét xử, bà Dung đã có kháng cáo bản án. Đặc biệt, bà Dung cũng có đơn tố cáo thẩm phán, chủ tọa phiên tòa này là bà Lê Thị Hồng Phương đến các cơ quan hữu trách về hành vi cố tình làm sai lệch hồ sơ vụ án.

Theo đó, bà Dung cho rằng những chứng cứ quan trọng đưa ra xét hỏi, tranh tụng  tại phiên tòa có trong hồ sơ vụ án đã bị thẩm phán Lê Thị Hồng Phương bỏ ra ngoài là: Bản kết luận giám định số 1767/C21 (P6) ngày 17/8/2006 của Viện Khoa học hình sự, Bộ Công an; 03 xác nhận trong đơn ngày 25/12/2005 của ông Dương Văn Sự (chồng bà Dung) có nội dung ông Sự nghỉ tổ trưởng từ năm 2002 có đóng dấu của UBND phường Hoàng Văn Thụ và xác nhận của tổ trưởng tổ 32; Kháng nghị của VKSND tỉnh Thái Nguyên số 196/KN-DS/2006 ngày 27/10/2006.

Theo bà Dung thì việc thẩm phán bỏ các chứng cứ nói trên ra khỏi bản án nhằm mục đích công nhận xác nhận trong đơn xin cấp GCNQSDĐ mang tên Vũ Thị Liên, đề ngày 18/5/2003, bút lục 114, 116, 528 là đúng. Trong khi đó, theo kết luận giám định và kháng nghị của VKSND tỉnh Thái Nguyên thì đây là các tài liệu, chứng cứ gian dối do cạo sửa, can ghép.

Bà Dung cũng tố cáo, HĐXX trên đã bỏ ra ngoài bản án 4 biên bản của Thanh tra nhà nước TP. Thái Nguyên vào các ngày 28/2/2012; 03/1/2013; 30/5/2012; 25/1/2013 có nội dung: Những cán bộ liên quan trực tiếp làm thủ tục cấp GCNQSDĐ cho vợ chồng ông Vương Tuấn Sơn đã công khai nhận sai và xin tha thứ…

Không sử dụng và cố tình bỏ qua xác nhận của những nhân chứng là cán bộ lãnh đạo cửa hàng HTX mua bán Đồng Quang và những xác nhận của cán bộ, công nhân sửa chữa xe đạp trực tiếp sống và làm việc tại vị trí này, cùng xác nhận của Cùng với nhiều nội dung tố cáo khác, bà Đàm Thị Dung yêu cầu cơ quan hữu trách tại Thái Nguyên chuyển hồ sơ vụ án cho cơ quan điều tra để làm rõ các vấn đề mà bà tố cáo.

Hà Châu/Báo Gia đình & Xã hội

Bài viết thuộc chuyên mục Pháp luật

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC