Ngày 11 Tháng 5, 2013 | 05:25 PM

Rớt nước mắt cảnh góa phụ gào khóc đòi kẻ sát nhân trả chồng

Rớt nước mắt cảnh góa phụ gào khóc đòi kẻ sát nhân trả chồng
  MỚI NHẤT

Hung thủ vừa xuất hiện tại Tòa, chị Loan liền nhào đến như muốn trút hận vào kẻ giết hại chồng mình. Đau đớn, vật vã, góa phụ bưng mặt than trời, bỏ mặc đứa con gái bé bỏng ngơ ngác giữa đám đông…

Mất mạng vì châm chọc nhau

Trước vành móng ngựa, Đỗ Ngọc Ánh (SN 1981, trú ở thôn Vinh Quang, xã Xuân Minh, Gia Lâm, Hà Nội) bị xét xử về tội “Giết người”. Bị hại dưới tay anh ta là người láng giềng bấy lâu nay, anh Nguyễn Tuấn Hải (SN 1975), một chủ thầu xây dựng đáng tin cậy của bà con, dân làng ở xã Xuân Minh.

Rớt nước mắt cảnh góa phụ gào khóc đòi kẻ sát nhân trả chồng 1
Đỗ Ngọc Ánh tại phiên tòa

Ngay từ khi phiên tòa còn chưa bắt đầu, hội trường xử án đã bị bao phủ một bầu không khí thật ai oán, xót thương. Những vành khăn tang trắng toát, những chiếc áo đen... càng làm tê tái lòng người. Trong số những người đến dự tòa ấy, có cả hai đứa con của nạn nhân.

Mới hơn 5 tuổi nên bé Nguyễn Thị Ngọc Hoan (con gái anh Hải) chưa thể nào cảm nhận hết nỗi đau đớn, mất mát mà đại gia đình cô bé đang phải gồng nén. Có lẽ thế nên bé Hoan cứ tung tăng nhảy nhót, rồi lại chạy tới rúc đầu vào lòng mẹ như thể đang ở nhà mình.

Thái độ lạnh lùng đến khó tả, Đỗ Ngọc Ánh cứ rành mạch khai báo lại hành vi phạm tội của mình.

Vụ án nhen nhóm vào chiều 24/11/2012, khi Ánh đến nhà một người họ hàng bên vợ ở cùng thôn ăn cưới. Thấy Ánh và anh Hải ở sát nhà nhau nên gia chủ đã cố ý sắp xếp để hai người ngồi cùng mâm cho thêm phần gắn kết.

Vậy nhưng chỉ sau vài lần “nâng lên đặt xuống”, anh Hải bất ngờ chuyển chủ đề chuyện phiếm sang “móc máy” người láng giềng. Trong “mớ chuyện” ấy, anh Hải còn không ngần ngại châm chọc Ánh với câu: “Chó chui gầm chạn”.

Ấm ức, Ánh buông đũa, buông bát và bỏ dở đám cỗ đi về. Giải thích về lý do “vô duyên vô cớ” bị anh Hải gây sự trước tòa, bị cáo trình bày rằng đó là do hàng ngày anh ta thường hay mở loa đài to, khiến người hàng xóm bực mình.

Trong tư tưởng buông xuôi, Ánh tiếp tục khai báo, khi anh ta đang lếch thếch về nhà thì gặp một người bạn gọi vào quán làm vài cốc bia. Ngồi ở đây ít phút, Ánh lại thấy anh Hải xuất hiện. Thế rồi người hàng xóm của anh ta sang bàn gây sự. Khi ấy, vẻ bề ngoài của Ánh cho thấy anh ta rất nhẫn nhịn, nhưng trong lòng thì lại sục sôi cay cú đến tột cùng. Vì thế đối tượng đã lẳng lặng rời khỏi quán nhậu để về nhà lấy dao đâm người hàng xóm.

Sau khi đâm anh Hải xong, anh ta nhờ người chở đi chạy trốn, nhưng đã bị công an ập đến bắt giữ ngay hôm sau tại nhà một người quen. Trước tòa, bị cáo khẳng định mục đích đâm anh Hải đơn giản là chỉ muốn “dậy” cho người hàng xóm một bài học, nhưng không ngờ nạn nhân lại chết.

Tan nát cả hai gia đình

Gia đình bị hại và những nhân chứng trong vụ án đều thừa nhận rằng mâu thuẫn, xích mích giữa anh Hải và bị cáo đúng như tài liệu truy tố viện dẫn. Chỉ có điều trước khi ra tay sát hại người láng giềng, Ánh đã nung nấu ý đồ và quyết chí thực hiện tội phạm đến cùng.

Bằng chứng là khi anh ta đi ra khỏi quán bia đã tạt ngay vào chợ hỏi mượn con dao của một bà bán thịt lợn, nhưng không được người đàn bà đó cho mượn. Rồi ngay cả lúc đã về đến nhà, mặc cho vợ và người thân trong gia đình vợ ngăn cản, Ánh vẫn không hề từ bỏ ý định giết người.

Anh ta lẻn xuống bếp giấu hung khí vào người, rồi hộc tốc đi tìm anh Hải để trút giận. Và khi trở lại quán bia, biết anh Hải đã về, Ánh vẫn truy tìm bằng được và cuối cùng thì ra tay giết hại người hàng xóm ở ngang đường.

Đại diện hợp pháp của bị hại cho rằng chỉ vì một mâu thuẫn rất nhỏ nhặt mà bị cáo nỡ giết chết một người đàn ông là trụ cột trong nhà, khiến người thân của anh Hải phải lâm vào cảnh hai đứa nhỏ mất cha, người vợ trẻ mất chồng và đôi vợ chồng già phải chia lìa đứa con trai hiếu thuận. Với cái lý ấy và cho rằng bị cáo đã mất hết nhân tính nên tất thảy những người thân thích của bị hại đến dự phiên xét xử đều bày tỏ mong muốn tòa án xử phạt bị cáo mức án cao nhất là tử hình.

Tại tòa, vợ Ánh cũng được HĐXX dành cho ít phút. Người đàn bà của hung thủ nghẹn đắng nơi cổ họng và cứ ấp úng mãi không cất nên lời. Nhưng rồi nước mắt vòng quanh, vợ Ánh nói chị ta mồ côi cha từ nhỏ nên cảm nhận rất rõ nỗi đau đớn, thiệt thòi mà vợ con anh Hải đang phải gánh chịu.

Chị chấp nhận làm vợ người đàn ông kém mình vài tuổi và sau đó phải "kéo" Ánh từ Thanh Hóa ra Hà Nội sinh sống bằng nghề mổ chó thuê.

Giữa lúc đứa con của chị còn đang tuổi ăn cháo thì Ánh lại gây ra cái họa chết người này. Người đàn bà của Ánh cũng thẳng thắn giãi bày trước tòa rằng chị ta chẳng có nghề gì. Vì thế, dù chị rất muốn thay chồng bù đắp một phần mất mát đối với gia đình anh Hải, nhưng cũng không thể "kham nổi". Sau cùng, vợ bị cáo tỏ rõ thái độ buông xuôi: “Thôi thì chồng tôi phạm tội đến đâu, tòa cứ xử đến đó”.

Đỗ Ngọc Ánh bị TAND TP Hà Nội quyết định tuyên phạt tù chung thân, theo đúng tội danh bị truy tố. Không nói được gì trong suốt phiên xét xử, nhưng khi bị cáo bị dẫn giải trở lại trại giam, chị Loan cứ vùng vẫy nhào theo và gào khóc đòi Ánh phải trả lại chồng.

Theo Nguyên Sơn

Bài viết thuộc chuyên mục Pháp luật

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC