Ngày 27 Tháng 3, 2017 | 11:20 AM

Người mẹ nghèo khẩn thiết cứu con khỏi án giết cha

  MỚI NHẤT

Người mẹ nghèo khốn khổ khóc nấc lên tại tòa. Nhìn đứa con trai ngơ ngác sợ hãi mà bà thắt ruột. Mất chồng, giờ con trai vướng vào vòng lao lý vì cái sán giết cha, bà liệu còn đủ sức đợi con về?

“Ổng nghiện rượu nặng, ngày nào không uống thì ổng không chịu nổi. Nhưng cứ uống rượu vào ổng lại đem tui ra đánh” - bà Huỳnh Thị Hon (sinh năm 1964) thở dài thườn thượt kể lại câu chuyện buồn mấy mươi năm trong cuộc đời bà.

Bà Hon được triệu tập đến tòa với tư cách đại diện cho người bị hại. Con trai bà - người thanh niên đang đứng trước vành móng ngựa tên Ngô Quang Hiếu (sinh năm 1990) bị xét xử về tội giết người. Đau xót thay, nạn nhân trong vụ án, không ai khác, chính là cha ruột của bị cáo. Nhìn đôi bàn tay thô ráp, với những ngón to bè và gương mặt đen sạm vì cháy nắng, chẳng mấy người nghĩ bà chỉ mới 53 tuổi.

Hiếu ngơ ngác tại tòa.
Hiếu ngơ ngác tại tòa.

Căn nhà không số tồi tàn của gia đình bà Hon nằm lọt thỏm trong con hẻm nhỏ trên đường Lê Thánh Tông quận Tân Phú. Trước nhà là mái hiên dựng tạm bằng hai cọc gỗ, được che chắn bằng nhiều tấm ni lông chắp vá, mưa nắng đã làm chuyển sang màu đục ngầu. Trước kia, khi ông Ngô Văn Hảo- chồng bà Hon còn sống, ngày nào ông bà cũng đẩy chiếc xe hủ tiếu đi bán mưu sinh.

Bà kể khi còn trẻ, bà gặp ông trong một lần đi lượm ve chai, rồi thương nhau. Ông đem trầu cau sang nhà hỏi lấy, thế là thành vợ thành chồng.

“Nhà ổng nghèo lắm, nhà tui cũng chẳng khá hơn, không ai giúp đỡ được gì nên hai vợ chồng dắt díu nhau ra miếng đất ngay cạnh bãi tha ma dựng tạm căn nhà nhỏ để ở”. Nhắc đến chồng và các con, giọng bà nghẹn lại:

“Lúc uống vô ổng như thành con người khác chứ bình thường ổng hiền khô. Ở với nhau đã mấy chục năm, tôi với ổng chỉ có một đứa con trai. Gia đình khó khăn nhưng chỉ có một đứa con nên chúng tôi cố gắng cho thằng Hiếu nó học hành nên người. Nhưng không ngờ nó lại theo bạn bè chơi ma túy. Hôm ấy thằng Hiếu với ổng ở nhà, nên mới xảy ra chuyện”.

Chuyện là ngày 8/7/2016, ông Ngô Văn Hảo (sinh năm 1964) và Ngô Quang Hiếu đã xảy ra cãi nhau do ông Hảo chửi Hiếu không lo làm ăn mà suốt ngày chỉ lo hút chích ma túy.

Ấm ức vì bị cha chửi mắng, Hiếu lao vào dùng tay đánh ông Hảo ngã sấp xuống sàn nhà. Chưa dừng lại, Hiếu chạy về phía bếp lấy một con dao Thái Lan hạ sát người cha xấu số.

Sau đó, Hiếu bỏ đi tìm mẹ đang bán hàng trên đường Phạm Văn Xảo, kể cho mẹ nghe lại sự việc. Khi bà Hon chạy về mở cửa ra thì tá hỏa thấy chồng đã chết nằm trên vũng máu dưới sàn nhà. Ngay sau đó, sự việc được cấp báo cho cơ quan công an đến khám nghiệm hiện trường, điều tra nguyên nhân vụ án mạng.

Hiếu bỏ trốn và đến chiều cùng ngày đã đến công an P. Tân Thới Nhất, Q. Tân Phú đầu thú và thừa nhận hành vi giết chết cha ruột của mình.

Chết lặng nỗi đau mất chồng, con vướng vào lao lý

Còn về phía Hiếu trình bày diễn biến sự việc một cách chi tiết, thể hiện sự ăn năn hối cải. Được nói lời nói sau cùng Hiếu xin lỗi người mẹ già, cũng như mong HĐXX xem xét giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo, để bị cáo có ngày về làm lại cuộc đời, phụng dưỡng mẹ.Tại phiên tòa hôm ấy, bà Hon được tòa mời lên thẩm vấn, Bà cho biết: “Hiếu là đứa con duy nhất của hai vợ chồng nên có phần hơi cưng chiều, đua đòi theo bạn bè chơi ma túy. Bà đã nhiều lần khuyên con từ bỏ tu chí làm ăn phụ giúp gia đình và Hiếu cũng nghe theo đi cai nghiện. Sau thời gian đó Hiếu có những biểu hiện bất thường nên tiếp tục đi điều trị bệnh tâm thần. Cha của Hiếu thường xuyên say xỉn chửi mắng đánh đập Hiếu nên Hiếu mới có hành động bồng bột mong tòa giảm nhẹ cho Hiếu để cháu có ngày về làm lại cuộc đời", bà nghẹn giọng.

Sau khi nghị án HĐXX nhận định hành vi của bị cáo Hiếu đã phạm vào tội giết người thuộc các trường hợp giết ông bà, cha mẹ, người nuôi dưỡng, thầy cô giáo của mình và mang tính chất côn đồ. Đáng lẽ cần áp dụng hình phạt cao nhất đối với bị cáo, tuy nhiên bị cáo bị tâm thần cũng như đại diện gia định bị hại là mẹ bị cáo có đơn xin bãi nại. Vì vậy HĐXX quyết định tuyên phạt bị cáo Hiếu tù chung thân.

Nỗi đau nào hơn khi nhìn con vào vòng lao lý.
Nỗi đau nào hơn khi nhìn con vào vòng lao lý.

Mỗi câu chữ trong bản án được đọc lên, nỗi đau như lần nữa tái hiện trên khuôn mặt dúm dó của người mẹ khốn khổ. Bà Hon chết lặng khi nghe tòa tuyên phạt con mình, hai người hàng xóm phải dìu bà ra khỏi phòng xử. Mãi một lúc lâu sau, khi người xem khán đã về gần hết, bà mới sực tỉnh. Hớt hải, bà vội chạy theo chiếc xe bít bùng chở đứa con trai tội lỗi sắp khuất dạng sau cánh cổng tòa án.

Người mẹ nghèo thất thểu ra về, chân bà ríu lại, bước đi xiêu vẹo trong cái nắng hanh hao của buổi trưa Sài Gòn...

Theo VNM - PL.XH

Bài viết thuộc chuyên mục Pháp luật

Báo Gia đìnhXã hội cập nhật tin tức trong ngày liên tục, mới nhất

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC