Ngày 4 Tháng 5, 2013 | 03:00 PM

Kì lạ cảnh tượng mang di cốt Khánh "trắng" đi "tắm" sông giữa đêm (Kỳ 2)

Kì lạ cảnh tượng mang di cốt Khánh "trắng" đi "tắm" sông giữa đêm (Kỳ 2)

GiadinhNet - Ông Cát bảo rằng, khi chứng kiến mấy đàn em của Khánh “trắng” khóc trước hài cốt của đại ca, ông không còn thấy sợ hãi như trước nữa. Lúc này, ông muốn mình hoàn thành công việc thật nhanh và tốt không chỉ vì sợ mất mạng mà còn vì cái nghĩa đối với người đã khuất. Tuy nhiên, khi công việc gần xong thì đàn em của Khánh “trắng” bỗng đưa ra một yêu cầu khác thường.

> “Vua phu mộ Hà thành” lần đầu tiết lộ chuyện bốc mộ cho trùm giang hồ Khánh “trắng”

Kì lạ cảnh tượng mang di cốt Khánh "trắng" đi "tắm" sông giữa đêm (Kỳ 2) 1
Những người bốc mộ tử tù luôn có lưu giữ nhiều câu chuyện ly kỳ không lời giải.(Ảnh minh họa).
 
Kỳ công mua nước tắm xương “ông trùm”
Khi nắp quan tài mở ra, những phu mộ khác đang lúi húi mò xương của Khánh “trắng” thì ông Cát nhận nhiệm vụ đi mua nước. Lúc này đã là 12h đêm, nhìn quanh khu trường bắn chỉ là một màu đen dày đặc khiến ông Cát không khỏi chán nản. “Nếu hợp đồng bốc mộ với người bình thường, tôi sẽ nhờ người thân họ đi mua nước. Nhưng khi trước mặt là toàn dân giang hồ, tôi tự hiểu mình phải đích thân đi lấy nước mới xong”. Nghĩ thế, ông Cát lặng lẽ cầm những chiếc can nhựa lật đật ra khỏi nghĩa trang. “Đêm mùa đông tối om, sương rơi lạnh như cắt da cắt thịt, tôi tấp tểnh lần tìm từng nhà gõ cửa mua nước. Hình như người dân ở khu vực xung quanh trường bắn thường đi ngủ sớm hơn người thành phố nên đi mãi mà chẳng thấy nhà nào còn có ánh đèn. Lúc đó, ngoài đường chỉ có mình tôi nặng nhọc bước đi cùng những tiếng chó sủa”, ông Cát nhớ lại.

Nghĩa tử là nghĩa tận

Theo lời ông Cát giải thích, khi chuẩn bị hoàn tất việc “vớt” xương cho Khánh “trắng”, ông còn phải tự tay tưới rượu xuống huyệt mộ. Việc đổ rượu này nhằm giúp những chiếc xương, dù nhỏ nhất cũng nổi lên mặt nước, các phu mộ sẽ dễ dàng hơn trong việc tìm các phần di cốt của người đã khuất. Đối với những người hành nghề này việc để sót dù chỉ là một mẩu xương cũng là có lỗi với người đã khuất và người thân của họ. Ai đã theo nghiệp này thì phải học tính cẩn thận đến từng chi tiết vì “nghĩa tử là nghĩa tận” dù người nằm dưới mộ xuất thân như thế nào lúc còn sống”.

Mặc dù rất lạnh và mệt, nhưng ông Cát vẫn phải tiếp tục cuốc bộ trong đêm để tìm bằng được nước về “tắm” cốt. Đi một lúc không thấy nhà nào còn sáng đèn nên ông đánh bạo vào gõ cửa. Sau cả trăm lần gõ cửa rồi lại bị từ chối, cuối cùng “vua phu mộ” Hà thành cũng được gia đình chịu giúp đỡ, đó là một ngôi nhà cách trường bắn gần 3 cây số. Nghe tiếng gõ cửa dồn dập lúc nửa đêm, người đàn ông chủ nhà đang trong trạng thái ngái ngủ thò đầu qua cửa sổ hỏi chuyện. Ông Cát kể lại: “Biết tôi có ý định mua nước, người này hỏi rằng: “Mua nước để bốc mộ à? Tôi bán 10.000 đồng một can, nếu đồng ý thì đưa tiền rồi vào nhà lấy nước”. Như người chết đuối vớ được cọc, ông Cát gật đầu “cái rụp”, khỏi mặc cả. Bao nhiêu mệt mỏi bỗng tiêu tan, ông Cát vừa lấy nước vừa mừng thầm vì như cất được một gánh nặng.

Khi 10 can nước đã được múc đầy, ông Cát bỗng giật mình vì không biết sẽ vận chuyển về trường bắn như thế nào. Chợt nhìn thấy một chiếc xe máy cũ kĩ trong ở góc nhà, ông Cát liền nảy ra ý định thuê chủ nhà vận chuyển giúp. Phải mất gần nửa tiếng thuyết phục, người đàn ông chủ nhà mới đồng ý. “Khi cách trường bắn 500m, tôi bảo người đàn ông kia dừng lại, bởi sợ rằng, thấy người lạ chở nước cho tôi, đàn em Khánh “trắng” sẽ bực mình. Mặc dù hơi khó hiểu trước hành động của tôi, nhưng người đàn ông kia cũng không hỏi nhiều. Anh ta lấy tiền chở thuê rồi quay đầu nổ máy. Tôi nhìn theo ánh đèn lờ mờ của chiếc xe cho đến khi mất hút dưới những lớp sương và bóng đêm dày đặc rồi mới tiếp tục công việc của mình. Sở dĩ như vậy là vì tôi không muốn người giúp mình lỡ gặp phải chuyện không may”.

Kể đến đây, ông Cát bỗng dừng lại trầm ngâm một lúc rồi chợt nói. “Có một chuyện cho đến giờ tôi không hiểu nguyên nhân do đâu nhưng chưa một lần kể với ai. Khi ở nhà người đàn ông tốt bụng tôi đã múc đầy 10 can nước nhưng không hiểu sao khi bê vào gần đến khu mộ thì bỗng nhiên chúng bị bục gần hết, cứ như “ma làm”. Từng dòng nước xối xả chảy ra trong sự hốt hoảng của tôi và mấy anh em phu mộ. Nhìn nét mặt lộ rõ vẻ bực mình của mấy đàn em Khánh “trắng”, anh em tôi lại càng lo lắng. Cuối cùng, với 10 can nước mà phải mất rất nhiều thời gian và công sức mới có được, tôi cũng chỉ “gạn” lấy được một xô lớn. Tôi vội pha trà quế để chuẩn bị “tắm” thơm cho di cốt của người đã mất”, ông Cát trầm ngâm thuật lại.

Bí mật chưa có lời giải

Theo lời kể của ông Cát, sau khi đã tắm nước thơm cho di cốt, mấy người phu mộ định xếp vào tiểu thì một đàn em của Khánh “trắng” bỗng yêu cầu dừng lại. Sau đó, người này kéo một số người khác ra phía xa bàn bạc một hồi rồi quay lại nói với ông Cát rằng muốn đưa di cốt của “đại ca” ra sông “tắm”. Nghe đến đây, cả nhóm phu mộ lập tức tái mặt. Ông Cát chột dạ, mọi việc được thực hiện đúng quy trình và chu tất nhưng không hiểu sao đàn em của Khánh “trắng” lại đổi ý. Đã gần hai 2h sáng, giữa đêm đông rét cắt da cắt thịt nhưng ông Cát bỗng cảm thấy mồ hôi trán “mọc” lấm tấm. Không biết có phải thấy ông lấy về quá ít nước nên đàn em của Khánh “trắng” chê việc “tắm rửa” cho di cốt chưa được sạch sẽ hay có điều gì khác chưa được chu toàn? Một người trong nhóm phu mộ bỗng ghé tai ông Cát thì thầm: “Hay là họ muốn chúng ta ra sông rồi giết mình đẩy xác xuống đó”. Nghe đến đây, cả đám phu mộ đều cảm thấy rùng mình, sợ hãi. Tuy nhiên, khi thấy thái độ đàn em Khánh “trắng” không đến nỗi quá căng thẳng và cũng vì chẳng còn cách nào khác nên ông Cát đành vỗ về các đồng nghiệp làm theo yêu cầu của gia chủ.

Sau khi thống nhất xong, cả nhóm phu mộ và những người có mặt đều lên ô tô mang di cốt đi ra hướng sông Nhuệ. Hàng chục chiếc xe ô tô sang trọng nối đuôi nhau chạy chầm chậm dọc bờ sông nhưng mãi vẫn chưa tìm được chỗ ưng ý. Rong ruổi hàng giờ đồng hồ giữa trời đêm buốt lạnh, chiếc xe chở di cốt của trùm giang hồ cũng dừng lại ở một địa điểm được cho là thích hợp nhất. Ông Cát và mấy người phu mộ bật đèn pin, mang di cốt của người đã khuất lặng lẽ đi xuống bờ sông. Tất cả đàn em và những người thân của Khánh “trắng” cũng im lặng bước theo.

Khi đang làm việc dưới sông, bỗng cái không gian tĩnh lặng đến rợn người ấy bị xé tan bởi mấy chiếc xe tải lớn lăn bánh trên đường cái. Trong khoảnh khắc đó, len lén ngước nhìn những khuôn mặt thành kính, có những người trông rất xúc động của đám đàn em Khánh “trắng” ông Cát thấy vững tâm hơn. Ông chợt nghĩ, cho dù những người này có làm gì ở đâu thì ông không biết nhưng trong buổi tối hôm nay họ đều là những con người bình thường với “nghĩa tử là nghĩa tận”. Chính vì thế, ông Cát dặn mấy đồng nghiệp làm việc một cách cẩn trọng như từ trước đến nay vẫn làm mà không nghĩ ngợi gì thêm.

Cho đến tận bây giờ ông Cát vẫn không thể lí giải nổi chuyện vì sao đàn em Khánh “trắng” lại bắt đưa di cốt đại ca ra sông tắm. Có thể, nó liên quan đến một ước nguyện, sở thích nào đó của “ông trùm” lúc còn sống hay đơn giản chỉ vì đám đàn em nghĩ rằng đại ca lúc sống một thời “vẫy vùng” nên khi chết không thể “tắm” trong cái chậu be bé như vậy được? Tuy nhiên, tất cả cũng chỉ là phỏng đoán và bí mật này có lẽ cũng sẽ chôn vùi theo thời gian.  

Cách đây mấy năm, trong một chuyến đi công tác ở trại giam T16 (Bình Đà, Thanh Oai, Hà Tây (cũ), tôi đã được nghe một người trực tiếp quản lý Khánh “trắng” kể về những ngày tháng trùm giang hồ đất Bắc “ăn đợi nằm chờ” án tử hình. Khi mới bị bắt, Khánh “trắng” khá bình thản vì nghĩ mình bị còng chỉ bởi vụ cướp trên phố Kim Mã, còn những vụ án trước đã khép hồ sơ, không ai còn lục lại nữa. Khi lãnh án tử hình, đơn xin ân xá bị bác bỏ, Dương Văn Khánh mới nhận ra cái chết đã cận kề, không có ai có thể cứu được. Từ lúc đó, hắn trở nên lầm lì, cả ngày ngồi lặng lẽ đối mặt với bốn bức tường và đếm thời gian về với đất qua khung cửa sổ với ánh sáng bình minh lờ nhờ.

Bình Phong
*Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi
Kỳ tới: Ly kỳ chuyện cúng “thần trùng” cho Khánh “trắng”.

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC

ĐỌC NHIỀU NHẤT
TIN MỚI NHẤT