- Gọi điện cho anh thấy lúc nào anh cũng bận tíu tít, anh đắt sô lắm đúng không?
- Không, đợt này tôi bận là vừa tham gia Hội diễn sân khấu Tuồng trong Đà Nẵng, lại hàng ngày phải đi học và ôn thi nữa. Hiện tại, tôi đang là đoàn trưởng của một đoàn trong Nhà hát Tuồng nên phải đi học để nâng cao. Tham gia hội diễn xong là tôi trở về Hà Nội ngay, cũng vì không mấy quan tâm đến các giải thưởng. Thực tế thì tôi mất niềm tin ở những giải thưởng như thế này. Nhiều khi tham gia chỉ vì muốn gặp đồng nghiệp và là nhiệm vụ của nhà hát thôi. Đợt tết thì tôi cũng chạy sô nhiều nhưng chủ yếu là tập trung vào việc học và cơ quan thôi.
Nghệ sĩ Hán Văn Tình
- Thế anh học gì? Tuổi như anh thì học hành chắc cũng là gánh nặng?
- Tôi đang học ôn thi vào Học viện Hành chính Quốc gia. Ở tuổi tôi thì cũng tất bật chuyện gia đình nhà cửa rồi công việc nên ai nghĩ đến học cũng… ngại. Nhưng ngược lại cảm giác khó khăn vất vả như nhiều người nghĩ thì tôi thấy được đi học cũng vỡ ra nhiều thứ, thú vị lắm. Nếu coi việc học hành là gánh nặng thì có khi cuộc sống sẽ rất tẻ nhạt.
- Anh làm tuồng đến khi đầu hai thứ tóc rồi mà cũng chỉ được biết đến ở vài ba vai diễn hài và phim truyền hình. Anh có thấy tiếc?
- Thực tế, những nghệ sỹ làm nghệ thuật truyền thống như tuồng và chèo thường từ quê ra và ngoài làm nghệ thuật thì cũng khó có thể làm những công việc khác. Làm tuồng với tôi thì cũng chỉ vì đam mê thôi chứ thực ra để có thể kiếm tiền thì tôi đã bỏ nhà hát từ lâu rồi. Đã có lúc cảm thấy đời sống khó khăn, tôi muốn bỏ để ra ngoài chạy sô, kiếm tiền nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không làm thế được khi máu làm nghề vẫn còn trong người.
Còn tiếng tăm lẫy lừng thì chắc chẳng mơ tới, làm nghệ thuật truyền thống chỉ có tiếng trong nghề, được bè, đồng nghiệp biết đến. Tôi cho thế cũng đã là may mắn. Nói thì có vẻ nghịch lý nhưng để trở về cái thời điểm mà được như NSND Đàm Liên là thực sự khó và cũng không phải ai làm tuồng cũng được biết đến rộng rãi. Sự tỏa sáng và được biết đến trong lĩnh vực này cần có thời điểm và may mắn nữa.
|
Nghệ sĩ cho biết, anhcòn diễn tuồng là do đam mê không dứt ra được. |
- Tuy nhiên, trong lĩnh vực phim truyền hình, nhiều người cũng cho rằng anh diễn “nhạt” và một màu?
- Thực tế, vai diễn kiểu Chí Phèo thời hiện đại trong Ma làng của tôi được rất nhiều khán giả yêu mến và sự yêu mến này hẳn phải có căn cứ từ cách diễn của tôi. Tuy nhiên về sau, tôi cũng chẳng quyết định được vai diễn của mình khi các đạo diễn cứ nhìn thấy tôi là đóng khung vào dạng vai diễn này. Có lúc tôi cũng muốn thoát ra hình ảnh này lắm nhưng chưa có dịp. Vài năm nay, các đạo diễn không mời tôi làm phim truyền hình vì họ chỉ khăng khăng rằng tôi không hợp với các loại vai diễn khác.
- Anh đã lấn sân sang cả hài kịch, cũng đi diễn nhiều nơi, nhiều sô. Thôi thì anh đóng mác diễn viên hài có khi lại được chuộng hơn…
- Tôi chưa bao giờ diễn hài theo đúng quan niệm của tôi. Tham gia các tiểu phẩm hài tôi chỉ mong muốn góp một cái gì đó cho cuộc đời này thêm vui. Có thể trong một tiểu phẩm hài kịch nhưng tôi diễn bằng một cái nhìn khác, có cả nỗi buồn, thân phận. Mục tiêu của tôi không phải hướng đến diễn viên đóng hài.
- Với lương nhà hát và đi diễn sô như vậy, cuộc sống của gia đình anh hiện tại có ổn không?
- Thôi thì co chỗ nọ, đắp chỗ kia, nhiều lúc tôi chỉ có mong muốn có một cái nhà tử tế, có một cái ô tô hạng vừa vừa để đi nhưng cứ làm thế này thì chẳng biết đến bao giờ mới có được điều ấy. Lương nhà hát của tôi, tiền cát-xê và lương của vợ (làm hành chính ở bệnh viện Xanh-pôn) cũng đủ để chi tiêu gia đình và nuôi hai con ăn học. Ngày trước tôi được cấp một căn hộ ở khu Văn công Mai Dịch nhưng trong khu có một cái cổng chung, hôm nào đi diễn khuya về cũng phải trèo cổng vào vì không muốn đánh động hàng xóm trong khu. Sống như thế mãi thấy không ổn nên bán căn hộ ấy đi, mua một mảnh đất nho nhỏ ở Cổ Nhuế và xây một căn nhà cấp bốn để ở.
Thú thực là tôi không dám mời bạn bè ở xa về nhà mình vì ngại. Nhiều người nhìn tôi, xem những gì tôi làm thì cứ nghĩ tôi phải có cái nọ, cái kia hay cũng hoành tráng lắm nhưng thực tế thì ngược lại.
|
Diễn hài chỉ để góp vui với đời. |
- Nói như anh, thì chắc anh cấm tiệt con theo nghệ thuật ấy nhỉ?
- Với tôi, việc phát triển sự nghiệp của con cái phải do các cháu tự quyết định. Sự can thiệp của cha mẹ sẽ không phải là yếu tố quá quan trọng bởi lẽ làm gì cũng cần có năng lực và đam mê. Các cháu biết là làm gì sẽ phù hợp với mình và có cơ hội để thành công. Tôi cũng không cho rằng làm nghệ thuật là không ổn. Chỉ có điều, khi làm nghệ thuật thì các cháu phải có năng khiếu thực sự.
- Thế vợ anh có than phiền vì anh không kiếm ra nhiều tiền không?
- Cũng may là không, vợ tôi là người biết đọc suy nghĩ tâm tư và chia sẻ với chồng chứ không kêu ca phàn nàn. Nhưng cũng chính vì điều ấy mà nhiều lúc tôi thấy lòng mình se lại. Đáng ra tôi phải làm được nhiều hơn như thế cho gia đình mình.
- Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện!
Theo VTCnews