Đường dây nóng: HN: 04.38235807 - 0904852222/ TP HCM: 08. 22405776 – 0975989901

Chọn ấn phẩm
Thời tiết
  • HÔM NAY

    oC
  • NGÀY MAI

    oC
  • NGÀY KIA

    oC
 
Điểm tin
Xã hội
Thứ ba, 24/11/2009, 10:9(GMT+7)
 
Ông Bảy "đệ nhất" xích lô đi rồi...
Ông ngủ ngon bởi điều ông lo sợ nhất đã không xảy ra: Bị vô danh trôi dạt đâu đó khi rời cõi trần...
Có thâm niên hơn 70 năm đạp xích lô ở Sài Gòn, mấy chục năm qua ông lấy vỉa hè khu vực quận 1 làm nhà, chiếc xích lô làm chỗ che mưa nắng.
 

Ông Bảy trước lúc rời đường Cô Bắc để về công ty Chánh Phú Hòa.

 
Những năm gần đây, không thể đạp xe đi xa được vì bệnh tật tuổi già gõ cửa, ông “thường trú” một chỗ cố định là vỉa hè trước số nhà 200 Cô Bắc, sống qua ngày nhờ tấm lòng của bà con nơi đây.
 
Giữa tháng 8, Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Chánh Phú Hòa đã đưa ông về khuôn viên công ty ở Bình Dương phụng dưỡng. Theo ông lên công ty còn có những người dân khu vực này và chiếc xích lô cũ kỹ. Về tới nơi, người ta mới phát hiện dưới yên xe là những cuộn tiền lẻ buộc tròn bằng dây thun. Tổng số tiền hơn 11 triệu đồng. Đó là số tiền ông dành dụm cả đời. Sau khi các báo đăng chuyện ông được phụng dưỡng, một luật sư đã tìm đến gửi biếu ông 1 triệu đồng, thân chủ của vị luật sư nọ gửi 5 triệu đồng. Nhiều bạn đọc khác cũng muốn gửi đến ông tấm lòng chân thành, mong ông an hưởng những ngày còn lại. Vậy nhưng...
 

Ông Bảy nói rằng mình đã mắc nợ tô cháo, gói thuốc bổ của người dưng.

 
Thấy ông mệt, công ty đưa đi khám bệnh mới hay ông bị viêm phổi và ung thư máu giai đoạn cuối. Sau một tháng chữa trị ở nhiều bệnh viện, ông được trả về vì cơ thể quá yếu, không thể tiếp nhận điều trị được nữa...
 
Chiếc xích lô theo ông về nằm im lìm trước cửa phòng vẫn không giúp ông nguôi nhớ tình người Sài thành. Về được vài tuần, ông nói muốn gặp lại bà con Cô Bắc, Cô Giang. Gặp lại họ, ông hầu như không nói gì, chỉ ngồi nhìn như bày tỏ sự biết ơn. Mắt ông vàng đục, ươn ướt như cố nhìn vào từng con người, từng góc phố, từng bóng cây đã gắn chặt một đời ông ở đó.
 

Ông Trần Phú Khánh, Trưởng Chi nhánh TP.HCM Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Chánh Phú Hòa, cho biết công ty sẽ lo chu đáo hậu sự cho ông Bảy. Lễ động quan diễn ra lúc 10 giờ sáng 25/11 tại Nghĩa trang Công viên Bình Dương. Phần mộ ông được an táng tại nghĩa trang này. Hằng năm, công ty sẽ làm giỗ cho ông. Nếu bà con ở TP.HCM muốn đưa tiễn ông Bảy, công ty sẽ cho xe đưa đi. Địa điểm tập trung: Văn phòng công ty, 323 Điện Biên Phủ, phường 15, quận Bình Thạnh; điện thoại: (08) 35 127 898 (vui lòng liên hệ sớm để công ty chuẩn bị xe).

Có lẽ tình cảm của bà con quận 1, của nhân viên công ty đã nhen lại đốm lửa tình cảm gia đình trong ông. Mới đây, ông bày tỏ nguyện vọng được về thăm lại người thân ở Tiền Giang. Theo địa chỉ ông cho, cán bộ công ty đi tiền trạm, song không tìm ra manh mối. Biết chuyện, ông bảo: “Phải có tui đi cùng mới tìm được!”. Họ đưa ông về Tiền Giang. Đến ấp Sơn Quy, xã Sơn Trung, huyện Gò Công, ông chỉ: “Quán chè, quán chè Sơn Quy!”. Đó là nơi người con của cô ruột ông ở. Qua lời người cô, người ta mới biết sau khi mẹ mất, ông buồn bỏ xứ đi biệt. Ghé nhà người cháu gọi ông bằng cậu, họ không nhận ra vì ông đi lâu quá. Tay ông run run móc túi áo lấy 2 triệu đồng đưa người cháu để dành làm giỗ cho mẹ. Ra về, ông còn dặn: “20-10 âm lịch tới cậu về đám giỗ mẹ của con”.
 
Vậy mà sáng sớm hôm qua ông đã ra đi mãi mãi trong tư thế ngủ ngon. Ông ngủ ngon bởi điều ông lo sợ nhất đã không xảy ra: Bị vô danh trôi dạt đâu đó khi rời cõi trần. Những u uẩn trong cuộc đời ông già 93 tuổi này có lẽ khó ai hiểu hết nhưng ít ra ông đã tìm thấy hơi ấm tình người trước lúc từ giã cuộc đời.
 
Để quý độc giả hiểu rõ hơn về cuộc đời của ông lão đạp xích lô già nhất đất Sài thành, Giadinh.net.vn xin đăng lại bài viết "Ông Bảy 'đệ nhất' xích lô" dưới đây của tác giả Sơn Bình, đăng trên Báo Tuổi trẻ ngày 20/7/2009.
 
Ông Bảy “đệ nhất” xích lô
 
Tuổi đã ngoài 90, lưng còng run rẩy, ông già cố gượng đẩy chiếc xích lô lăn từng vòng một. Thi thoảng ông cụ lại quỵ xuống, thở hổn hển rồi rướn sức đứng dậy...
 

Ông Bảy và chiếc xích lô là phương tiện mưu sinh của mình.

 
Hầu như người dân ngụ ở hai phường Cô Bắc và Cầu Ông Lãnh (Q.1, TP.HCM) ai cũng đều biết ông, bởi ông được xem là một trong những người già nhất ở đất Sài thành còn sống bằng nghề xích lô - một cái nghề cũng đã xế chiều... Ông tên Trần Văn Bảy, mọi người quen gọi vui ông là ông Bảy “đệ nhất” xích lô.

“Kiếp ngựa hoang”

Khi ai hỏi đến tuổi tác, ông cụ chỉ nói một câu gọn lỏn: “Tui tuổi con ngựa. Ngựa hoang! Sinh năm 1918”. Ông nói vui rằng chẳng biết có phải vì cầm tinh con ngựa nên cả cuộc đời ông là những ngày dài lang bạt...

Ông không nhà cửa, chẳng vợ con và họ hàng thân thuộc. Hơn 70 năm qua, chiếc xích lô là người bạn tri kỷ, là phương tiện mưu sinh và cũng là túp lều di động che chở ông những đêm dài mưa rét bên vỉa hè. Ông kể: “Quê tui ở Gò Công Đông, cha mẹ mất sớm nên tự rong ruổi khắp nơi kiếm sống từ thuở bé. Năm 17 tuổi, tui lên Sài Gòn làm thuê ở bến xe miền Tây mấy năm trời mới tích góp được một ít tiền để thuê chiếc xích lô ở Cầu Ông Lãnh mưu sinh. Phải mất hơn năm năm làm phu xích lô trên mọi ngả đường, tui mới đủ tiền mua chiếc xích lô cho mình, vì thế tui quý nó hơn bất cứ thứ gì trên đời...”.
 

“Cuộc đời lang bạt của tui cũng đã hơn 90 năm. Ngẫm lại, giàu sang nhung gấm rồi cũng về với cát bụi. Tui đạp xích lô nghèo hèn nhưng sống đời không thẹn với lương tâm. Người ta có bạn, có đôi thì tôi cũng có chiếc xích lô tri kỷ. Tui buồn thì cũng có buồn, khổ thì có khổ nhưng lương tâm luôn thanh thản” - ông Bảy bảo vậy.

Hằng ngày ông dậy từ lúc tờ mờ sáng, miệt mài đẩy xe dọc đường Cô Giang, quẹo xuống Nguyễn Khắc Nhu rồi men theo lề đường Cô Bắc tìm kiếm những vị khách hiếm hoi giữa dòng taxi và các loại xe đời mới. Trưa đến, ông lại lọ mọ tìm một vỉa hè nằm ngả lưng dưới bóng cây. Không ít lần ông đã ngất xỉu trên đường mưu sinh. Ông Bảy kể: “Năm ngoái, có một ông khách Tây nặng cả trăm ký nhờ tui chở ra công viên 23-9. Vừa đến đường Nguyễn Thái Học thì chiếc xích lô khựng lại, ông khách quay ra sau đã thấy tui gục đầu. Hốt hoảng, ông khách Tây vội vàng cùng người dân đưa tui đi cấp cứu”.
 
Thời gian gần đây bệnh tật hoành hành, lắm khi ông Bảy đạp xe không nổi nên chuyển sang đẩy xe kiếm sống. Nhớ lại chuyến phu xe cách đây vài ngày, ông Bảy xoa mớ tóc bạc, buồn hiu: “Hôm bữa có một phụ nữ ăn mặc sang trọng thuê tui chở qua quận 4. Vừa đẩy lên được nửa dốc cầu Ông Lãnh thì tự nhiên tôi thở không nổi, đầu óc xây xẩm. Chiếc xe đổ ngược trở lại, tui ngã ngửa ra sau, còn bà ta té nhào xuống đất. Bà khách chửi một tràng rồi vứt vào thùng xe 10.000 đồng”. Ông lồm cồm gượng đứng dậy và lí nhí xin lỗi. Ông nói có thể người đàn bà kia không nhớ, nhưng ông thì nhớ rất rõ. Cách nay hơn 40 năm, ông là người đưa đón bà ta đến trường mỗi ngày.

Ông Mười Tân, 87 tuổi, “đồng nghiệp” của ông nay đã “nghỉ hưu”, nói: “Anh Bảy yếu lắm rồi, ít ai dám can đảm ngồi lên làm khách. Thế là nhiều ngày phải nhịn đói. Có lần anh bị ngất, gặng hỏi mãi anh mới bảo là hết tiền ăn đã hai ngày. Tui già còn có con cái phụng dưỡng, nhìn anh Bảy cô đơn mà lo cho ổng quá. Nhỡ đến lúc trăm tuổi thì tính sao đây?”.

Ấm lòng người phu xe

Trong câu chuyện của đời mình, ông Bảy luôn miệng nói: “Tui là người phu xe giàu nhất thế gian!”. Bởi ông bảo khi những vòng xe đã mỏi mệt, khi sức già đã tàn kiệt thì may mắn là bên ông vẫn có những người chia sẻ từng ly nước, bát cháo. Đẩy chiếc xích lô vào sát hiên cho khỏi mưa, ông nói vui: “Cuộc sống tui coi vậy mà cũng sướng. Ở nhà ngàn sao, ăn cơm thiên hạ. Có đói, có no nhưng đời chẳng vướng bận thứ gì...”.

Thương ông lớn tuổi, khổ cực, nhiều người đã âm thầm giúp đỡ, khi thì cho chút đỉnh tiền, khi thì cho tô cháo lòng, tô hủ tiếu... Chị Đẹp, chủ quán cơm 210 Cô Bắc, cho biết: “Có người ở phường tình nguyện đặt hủ tiếu cho ông ăn sáng và ngày hai buổi cơm. Nhưng gần tháng qua ông bị đau bao tử, chỉ có thể húp cháo cầm hơi”. Nghe đâu có một người đàn ông mồ côi cha mẹ từ nhỏ thấy ông cô độc ngỏ ý đưa ông Bảy về nhà nuôi. Nhưng ông chỉ cảm ơn rồi từ chối: “Tui sống ở đây với bà con, lối xóm quen rồi. Chiếc xích lô, cái vỉa hè này đã cưu mang tui cả đời, nay nỡ lòng nào bỏ nó mà đi”.

Ông Bảy bảo: “Có đêm mưa to gió lớn, xe và tui ướt sũng. Vậy mà cũng có người trùm áo mưa tìm đến lấy tấm bạt cao su che chắn chiếc xích lô cho tui và xe đỡ ướt. Cũng có lúc vừa chợp mắt thì ai đó đã đắp lên mình tấm mền mới toanh. Tình người xung quanh làm mình ấm lòng”.

Xót xa trước hoàn cảnh của ông, bà Trần Thị Liêng ở ngã ba Cô Giang đã vận động xóm giềng góp ít tiền, cứ mỗi khi ông gặp chuyện khó khăn là sẵn sàng tương trợ. Bà nói: “Tụi tui không dám cho ông cụ nhiều tiền, sợ đêm tối ông cụ ngủ bị kẻ gian cướp mất. Nhiều lần họp tổ dân phố, có người đề xuất đưa ông vào nhà dưỡng lão. Nhưng khổ nỗi ông không có ai đỡ đầu, lại chẳng có giấy tờ tùy thân nên thủ tục rối rắm. Mà nếu lo được, chắc gì ông đã chịu đi, nên chỉ biết âm thầm giúp đỡ”.

Đêm đã về khuya, trời mưa lất phất, ẩn trong góc khuất lề đường Cô Bắc là tiếng ho sù sụ của ông già vẳng ra từ chiếc xích lô cũ nát. Tiếng ho của ông Bảy nghe yếu lắm, yếu như những vòng xe cuối đời khi lên dốc...
 
Sơn Bình
 
Theo Pháp luật TPHCM