Ngày 24 Tháng 9, 2007 | 02:12 PM

Sẽ là một Ngọc Linh cứng cỏi hơn!

MC Ngọc Linh: Vẫn yêu và yêu nhiều hơn

MC Ngọc Linh: Vẫn yêu và yêu nhiều hơn

Học bổng du học đến với Linh âm thầm, xoá tên cô một cách nhẹ nhàng khỏi danh sách những MC hàng đầu thời điểm ba năm trước đây. Cách đây 3 tháng, Linh lặng lẽ trở về, "êm ru" bắt đầu một công việc mới - không phải là MC.

>> MC Ngọc Linh trở về VN sau hai năm du học

Câu chuyện chia sẻ với Ngọc Linh, đủ để biết những âm thầm của cô - không làm xoá đi những gì mà người viết như một khán giả đã lưu giữ hình ảnh một MC Ngọc Linh ngày nào.

Hơi tiếc nghề MC một chút

- Ngày ấy, Ngọc Linh chia tay VTV khi mọi người vừa kịp thú vị với chị. Tại sao lại thế nhỉ?

- Về bản thân, khi chia tay VTV tôi thấy mình đã chững lại, hơi “bế tắc” một tí và thấy mình đi vào lối mòn. Mình không còn cảm xúc dồi dào như trước. Thời điểm đó, tôi cũng đã đi làm với nhiều công ty, cũng thấy thích business và khả năng của mình cũng phù hợp.Và tôi quyết định nên đi xa một thời gian, mở mang đầu óc. Kể cả sau này nếu quay lại với truyền hình thì cũng có nhiều vốn sống để nói. Tôi nghĩ là sẽ có chiều sâu và cuốn hút hơn.

- Cảm xúc xưa, hồi hộp lo lắng và khát vọng thể hiện. Cảm xúc chững vì quá chuyên nghiệp, bài bản, tự tin. Có đúng không?

- Không hẳn thế. Chững vì mình thấy sự bài bản, tự tin theo kiểu biết rằng khán giả sẽ dễ dàng chấp nhận mình, kể cả khi mình không thực sự xuất sắc trong một chương trình cụ thể nào đó chỉ bởi mình đã gây được ấn tượng tốt.

Nhưng tôi lại không tự tin khi nhìn vào chính mình, thấy mình có nhiều điểm yếu. Tôi nghĩ người đời nói đúng, càng học càng thấy dốt. Tôi càng dẫn càng thấy nhiều nhiều khuyết điểm, mà cố gắng cũng không khoả lấp vào được. Cái thiếu ấy cần thời gian, trải nghiệm. Vì thế tôi muốn ra nước ngoài. Tuy không học truyền hình nhưng tin là bằng những trải nghiệm, cái đầu mình sẽ tích luỹ được nhiều thứ hay ho và sâu sắc.

Lúc đó tôi đã mong muốn mỗi câu nói của mình đều có sức nặng trí tuệ và sự từng trải, đó mới thực sự là cái duyên và sự hấp dẫn của một MC giỏi.

- Nhưng đáng tiếc là sự ra đi đúng lúc mọi người công nhận sự cố gắng trước đó của bạn?

- Tôi cũng hơi tiếc vì công việc lúc đó đang ổn định, thu nhập khá hài lòng. Nhưng tôi không tiếc việc chia tay với truyền hình lúc đó vì đi học cũng là đầu tư. Mà đầu tư thì tôi phải tin là sẽ sinh lời. Lùi một bước để sau này mình có thể tiến xa hơn.

- Một lời hẹn hay một lời hứa nào đó với truyền hình lúc đó, có không?

- Tôi chỉ luôn nói là hy vọng, hy vọng. Hứa hẹn rất mạo hiểm.

Đầu tư cho tương lai

- Công việc đầu tư lâu dài cho mình tính đến nay đã "giàu" thêm được gì rồi?

- Cũng được khá nhiều. Tôi quyết tâm đi để mở mang không chỉ kiến thức mà là kinh nghiệm sống nên cố gắng đi nhiều, xem nhiều đặc biệt những lĩnh vực mình quan tâm hoặc sẽ giúp ích được cho công việc sau này như du lịch, nghệ thuật, kinh doanh.

Và quan trọng nhất là xây dựng được một bản lĩnh khi sống giữa một môi trường hỗn tạp như London. Đó là một thành phố đầy rẫy ưu điểm và không ít nhược điểm. Ai cũng dễ bị cám dỗ, dễ bị thay đổi theo một chiều hướng không có lợi.

- ...?

- Có nhiều người bạn của tôi sau một thời gian sang đó thay đổi rất nhiều. Tôi không nói là tốt lên hay xấu đi nhưng những người thân thiết cảm thấy họ trở nên xa lạ. Với tôi thì điều đó không nên, vì những thứ phù phiếm đến rồi đi. Bạn bè, người thân là những thứ quý giá nhất. Tôi muốn rằng dù mình trưởng thành lên bao nhiêu thì mọi người thân gặp mình vẫn thấy thoải mái, gần gũi và quen thuộc. Và họ vẫn luôn muốn ở bên cạnh mình.

MC Ngọc Linh khi đang du học ở London.

- Bản thân Linh, bạn cũng không muốn mất hình ảnh mình trong mắt mọi người. Vẫn cố  giữ những gì đã được thiện cảm như xưa?

- Đó chính là chỗ tinh tế và phức tạp của việc trưởng thành đấy. Làm sau để mình vừa thu nạp kiến thức, trải nghiệm sống mà không đánh mất những phẩm chất cơ bản. Để mình là mình đối với bản thân mình và những người thân thiết nhất. Dù là đi nhiều học nhiều, rồi sau này giàu có lên được bao nhiêu thì cũng không vì thế coi thường những giản dị ngày xưa, không xa cách khinh miệt (kể cả trong ý nghĩ) những thứ theo thước đo vật chất là tầm thường.

- Tôi cảm thấy như Ngọc Linh đã dứt mình ra khỏi một thế hệ cũ, thay đổi để nhập vào dòng chảy vận hội phía sau. Đúng không?

Vâng, đó là mong muốn của tôi. Có thể khi đến thời vàng son của media Việt Nam, tuổi tác mình cũng cao rồi nhưng tâm hồn sẽ vẫn trẻ trung chăng? Và tôi vẫn nghĩ rằng hay đúng hơn là luôn hình dung mình sẽ xây dựng được một cái gì đó rất ý nghĩa khi hơi đứng tuổi, chín chắn hơn nữa.

- Đã có đề nghị nào quay lại với công việc đang thành công trước đây chưa?

- Cũng có nhưng tôi chưa thấy có chương trình nào phù hợp nên chưa nhận lời.

- Linh mong đợi một chương trình thế nào trong tương lai gần?

- Nếu là chương trình tôi thích thì có lẽ mình chưa đủ sức để làm. Thời gian tới tôi sẽ vào TP.HCM làm việc lâu dài hơn cho Công ty P&G trong vai trò media manager. Có thể công việc không gắn với truyền hình nhưng cũng gần với công việc ngày trước.

- Liệu có mải kiếm tiền mà quên đi công việc định trở lại không đấy? Lâu rồi không gặp một MC như Ngọc Linh xinh đẹp và ngọt ngào.

- Đâu có đâu anh, tôi thấy các em trên tivi bây giờ mới xinh đẹp ngọt ngào. Hơn nữa hình ảnh mà tôi muốn tạo dựng không phải xinh đẹp ngọt ngào đâu đấy. Sau này nếu có làm chương trình, tôi muốn một hình ảnh duyên dáng nhưng cứng cỏi, thẳng thắn tự nhiên và có óc hài hước. Tôi thích như Victoria Beckham ấy nhưng phải bớt điệu đà đi, ít cầu kỳ kiểu cách hơn, nhưng phải sắc sảo thông minh.

Gần đây tôi thích Ellen Degeneres thông minh, tự nhiên và hài hước. Ellen là les nên phong cách hơi manly. Tôi thích giống như cô ấy nhưng theo kiểu ladylike… Làm talk show theo tôi là phải tự nhiên, hay nhất là có yếu tố hài hước. Nghe nói nhiều ù cả tai, tôi chỉ thích cười thôi. Cười một cách thông minh.

- Sự hài hước có cần phải đi học không?

- Tôi nghiệm ra rằng, hài hước cũng học được bởi đó là một lối tư duy, là cách nhìn sự việc theo một góc độ cụ thể là sự hài hước. Có thể anh sẽ thấy Ngọc Linh giờ hài hước hơn trước, bởi đó là sau một thời gian mà tôi cố tình tập.

Vả lại mình càng biết nhiều, càng có vốn để hài hước. Nhưng để hài hước chuyên nghiệp thì thực sự khó vì có người có duyên trời cho. Còn tập thì sẽ thêm thắt được một tí chút thôi. Nhưng có thì vẫn hơn không mà.

Vẫn yêu và yêu nhiều hơn

- Cuộc sống ba tháng nay của Linh ở Hà Nội thế nào, thoải mái hơn những ngày xưa bận rộn không?

- Nếu xét về bận rộn thì không, nhưng bây giờ tôi làm công sở, giờ giấc khắt khe nên chưa quen lắm. Ngày xưa đi làm chỉ bận một đợt rồi nghỉ dài vì mình chỉ là cộng tác viên. Bây giờ việc sếp giao thì phải làm và làm một mình. Ngày xưa làm việc tập thể, có thể dựa dẫm được một tí. Văn phòng tôi đang làm chỉ có ông sếp người Canada và tôi, một mình điều phối công việc qua điện thoại, vi tính… với các bộ phận khác. Vừa thấy thoải mái vừa thấy buồn buồn.

Vì tôi cũng thích môi trường tập thể đông vui, nhất là thời ở VTV, ai cũng có máu nghệ sĩ nên có nhiều chuyện vui. Bây giờ công việc độc lập, đơn thuần là business, cứ đúng việc mà làm. Đi đến công sở mà hầu như ngồi một mình làm việc, yên tĩnh dễ tập trung công việc nhưng… hơi buồn.

- Quan điểm phụ nữ từ chối ổn định công việc, gác lại tình yêu để lập lại sự nghiệp ở tuổi như Linh có nhiều không?

- Tôi cũng chưa tham khảo được nhiều về vấn đề này. Nhưng cá nhân tôi thì không đến nỗi gác lại tình yêu để lo sự nghiệp. Tôi vẫn cứ yêu đấy chứ.

- Vậy yêu online trong thời gian đó có nồng thắm hơn tẹo nào không?

Anh ấy chắc cũng yêu tôi hơn một tẹo. Còn tôi thì yêu không biết là hơn bao nhiêu tẹo ấy chứ.

- Nhưng ở tuổi đó, con gái nhốn nháo đòi lấy chồng?

- Gia đình và người yêu cũng ủng hộ tôi đi học, rồi thêm vài năm nữa mới lập gia đình. Tôi cũng nghĩ đến chuyện lấy chồng nhưng lại muốn làm việc thêm một thời gian để sự nghiệp vững vàng hơn, lo được cho gia đình tôi để mọi người đỡ vất vả.

- Có phải đi làm để trả nợ học hành không?

- Không đến nỗi anh ạ, tôi đi học bằng học bổng Kinh doanh và marketing quốc tế của Trường London Metropolitan. Nhưng quả thực cũng tiêu tốn hết khá nhiều tiền để dành. Mà đúng ra là tiêu hết rồi ấy, để đi đây đi đó, xem xét ngắm nghía.

Đã bảo là đầu tư mà, không nên tiếc. Bây giờ về nước muốn đi làm để cày lại. Lần này mình sẽ không để dành cho mình nữa mà dành cho gia đình.

Theo Bạch Vân
Sài Gòn Tiếp Thị

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC

ĐỌC NHIỀU NHẤT
TIN MỚI NHẤT