Thứ Năm, 28/06/2012 16:09 (GMT+7)

Tôi làm gái bao cho người đàn ông yếu sinh lý

Ông ta cần có em để "tập luyện" khả năng giường chiếu. Tình dục đối với em đơn giản như việc đi rửa chén bát thuê, nhếch nhác, ướt át nhưng cuối tháng cũng có tiền mang về.

Rời khỏi quê lên Sài Gòn học đại học với chút tiền ít ỏi, em quả quyết với gia đình sẽ tự lo được cho bản thân, quyết học thành tài để đổi đời.

Năm học thứ nhất vừa bắt đầu cũng là lúc em lao vào kiếm việc làm thêm để giảm gánh nặng cho bố mẹ. Em mất hàng đống tiền đặt cọc để nhận chỗ làm gia sư, tiếp thị, bán hàng. Em bỏ hết thời gian vui chơi để kiếm tiền trang trải học phí và sinh hoạt. Song, sau nhiều tháng ròng, em nhận ra rằng, đồng tiền lương ít ỏi và sự xúc phạm coi thường em phải nhận không hề xứng đáng với mồ hôi lao động em bỏ ra. Em nghĩ cần tìm cách kiếm tiền thông minh hơn.

Là sinh viên năm nhất, lại là gái quê, bằng cấp, kiến thức, kĩ năng, kinh nghiệm không bằng ai nên em loay hoay không tìm ra con đường nào khả dĩ. Không những thế, ngoài tiền học phí, tiền chi tiêu sinh hoạt dù dè xẻn đến mấy cũng khiến em luôn ở tình trạng không xu dính túi. Chưa kể bao nhiêu khoản phải nộp cho các sinh hoạt ngoại khóa ở trường. Trong khi đó, bố mẹ ở quê cứ liên tục gọi điện than vãn khó khăn nên những ý định xin tiền của em cứ mắc nghẹn ở cổ họng. Em nhớ lại lời hứa với bố mẹ một năm trước khi vào Sài Gòn và thiết nghĩ phải hành động bằng mọi giá.
 
Và em đã làm gái bán hoa. Lý do đưa đẩy cũng khá tình cờ. Trong dãy phòng trọ của em có một chị là gái bán hoa lâu năm. Trước đây còn chút sắc, chị làm trong các quán karaoke, nhà hàng. Còn bây giờ chị bị đẩy ra đứng đường với giá rất bèo, 100 nghìn đồng/lần. Chị biết em cần tiền nên thường rủ rê em vào nghề.

Em cũng nhận thức bản thân đang bắt đầu nhúng chàm nhưng thật sự em không có cách nào khác. Đối với em, 100 nghìn đồng một ngày cũng là quá đủ. Nếu ai đã từng rơi vào trường hợp đạp xe đi học trong tình trạng đói lả vì không có tiền như em thì sẽ thông cảm được. Thời buổi bây giờ, Sài Gòn toàn đi xe hơi, tay ga, ăn nhà hàng, ngồi cà phê cao ốc, chắc không ai nghĩ có một đứa con gái nghèo mạt như em.
 
Ban đầu, chị dắt em đi bán trinh với cái giá 3 triệu đồng cho một thanh niên mới lớn ham của lạ. Sau đó, em phải chia cho chị ta 1 triệu. Em cầm tiền mà không dám khóc trước mặt người ta. Em đã đổi danh dự để có được chừng ấy tiền. Em gửi về quê, bố mẹ em rất mừng và cảm động. Họ cứ đinh ninh em đã tự lập được trên đất Sài thành này.
 
Lần đầu mua bán suôn sẻ nên những lần sau với em khá dễ dàng. Em nhờ chị ta dẫn mối và một ngày chỉ tiếp một khách. Bởi em sợ mình đi khách quá nhiều sẽ mau tàn tạ, lại dễ bị bạn bè phát hiện. Và hơn hết, em cần thời gian học tập, bởi ý chí đổi đời bằng con đường học vấn chưa lúc nào nguội lạnh trong em. Từ đấy, em nhẹ gánh đi một chút, không còn quá khổ sở vì lúc nào cũng hết tiền, đói khát mà thỉnh thoảng còn có thể tự sắm cho mình vài ba chiếc áo quần ở chợ đêm.
 
Nhưng khi nỗi lo cơm áo gạo tiền gạo tiền nhẹ hơn thì cái án danh dự, nhân phẩm ngày càng đè nặng lên em. Đôi khi vớ phải khách bạo dâm, em đau đớn cắn răng làm tình mà thấy lòng uất hận. Ngẫm lại, em không hiểu đang hận điều gì. Hận bản thân nhu nhược hay em hận cái nghèo?
 
Đến giữa năm thứ 2 thì thông tin em làm gái bao đến tai chủ nhà. Em phập phồng nghe ngóng và nghĩ họ sẽ đuổi em ra khỏi nhà rồi báo cho nhà trường, gia đình biết. Chỉ nghĩ đến đó em đã muốn tự vẫn. Em sợ bố mẹ sẽ đột quỵ vì thất vọng.
 
Nhưng cuối cùng không có sấm sét nào nổ ra, chỉ có một lời mời khiếm nhã. Ông chủ nhà bị yếu sinh lý nên muốn "bao" em để “luyện tập”. Em ngỡ ngàng chua xót. Thì ra đây là lời mai mối dẫn dắt của bà chị bán hoa cùng dãy phòng trọ. Điều đó trấn an em một chút, vì ít nhất em cũng chưa bị lộ thân phận nghề nghiệp nhơ nhớp này.
 
Sau hồi bàn bạc trả giá, em đồng ý làm gái bao cho chủ nhà. Tiền lương 5 triệu đồng/tháng. Đó là số tiền mơ ước, có thể nuôi sống cả gia đình em trong 2 - 3 tháng. Làm gái mà em lại thấy vui. Vui vì nghĩ đến đôi mắt bố mẹ ngời lên sung sướng mỗi khi em gửi tiền về. Và hai đứa em út trong nhà cũng có cơ hội tiếp tục học. 5 triệu đồng cho danh dự và thân xác của một cô gái 20, chắc với nhiều người nghĩ là quá rẻ nhưng em tự hào vì đã hi sinh nuôi gia đình.
 
Chủ nhà là một đàn ông trung niên chưa vợ, ông bị yếu sinh lý nhưng đời sống tình dục vô cùng bệnh hoạn. Em phục vụ ông với mớ sextoy lạ lẫm. Đó là lần đầu tiên em biết trên đời cũng tồn tại những thứ như thế. Những lần giường chiếu kéo dài hàng tiếng đồng hồ vì ông ta phải loay hoay, vò đầu bứt tóc như một con thú mắc bẫy phía trên em. Em nằm im như một xác chết để mặc con thú ấy gặm nhấm cơ thể mình. Nước mắt có tuôn cũng bắt đầu cạn. Tình dục bây giờ, đối với em, cũng đơn giản như việc đi rửa chén bát thuê, nhếch nhác, ướt át nhưng cuối tháng cũng có tiền mang về.

Bây giờ em đã là sinh viên năm cuối, em vẫn học tốt và “lao động” chăm chỉ. Chỉ có nỗi cô đơn, tủi nhục là lớn dần lên. Mọi thứ ngỡ đã cố lờ đi, cố làm cho chai sạn đi nhưng vẫn âm thầm mọc rễ bén vào trái tim em đau nhói. Nhiều đêm, em nghĩ đến tương lai của mình. Có ai muốn lấy em làm vợ không?
 
Theo Afamily

PHẢN HỒI CỦA BẠN ĐỌC(11)

  • Tran Nam Son (29/11/2012 00:12)

    Quay dau la bo, buoc tiep la dia nguc do em gai. Tren cuoc doi nay con nhieu nguoi tot, biet tha thu.

  • N N N (25/11/2012 02:35)

    Du sao ban cung biet quy trong dong tien ban lam ra. Hay di kiem mot cong viec khac trong sach hon.

  • Trinh Dinh Bao (17/11/2012 16:26)

    Ban dung la nguoi con gai kien cuong, manh me, that long vi cung co nhieu nguoi nhu ban lam cong viec do nhung ho khong biet quy trong dong tien ho lam ra. Con ban thi lo cho gia dinh minh va nghi ve tuong lai cua minh se ra sao.
    Nhung bay gio da den luc ban nen tu bo cong viec do cua minh va don den noi o moi di, chu khong viec hoc tap nam cuoi cua ban kho khan lam do. Con cong viec thi ban co the kiem nhieu viec luong thien hon de lam nha vi cong viec khong bao gio thieu ca chi so minh khong lam thoi.
    Chuc ban thanh cong trong cuoc song va som tim duoc mot nguoi yeu ban, khong quan tam den qua khu cua ban.

  • Ngọc Phúc (06/11/2012 11:53)

    Tôi không biết bài báo này có thật không vì nội dung không lạ, nhân vật mơ hồ quá, tình tiết thì cũng đơn điệu... nhưng tôi lại cảm thấy được an ủi trong lúc này. Tôi là người đã có gia đình và có 2 con trai, nhưng trong cuộc sống của tôi cũng không có gì đáng nói cả. Vợ tôi là người ích kỷ , thô lỗ, vụng về. Trong cuộc sống gia đình cô ta chỉ biết chăm sóc cho riêng mình, không cần biết tới chồng con, mỗi khi tôi góp ý thì cô ta lại cằn nhằn, lụng bụng, sưng xỉa mặt mũi cả tuần... Cô ta luôn muốn quản lý tất cả mọi khoản chi tiêu của tôi trong khi lương hàng tháng tôi phải đưa đủ cho cô ta... Còn nhiều điều phiền lòng lắm nhưng không biết nói với ai nên mượn bài báo này để chia sẻ hy vọng không bị cho là NÓI XẤU VỢ

  • Huynh Ngoc Qui (26/10/2012 17:35)

    Minh tinh co doc duoc bai nay cua ban, minh rat cam dong. Nhung con nhieu cong viec de lam ma khong nhat thiet phai lam nhu vay. Nhung thoi cung da lo roi, ban hay co gang len de vuot qua la duoc. Loi cuoi toi muon noi voi ban la toi rat kham phuc ban. Co len nhe vi mot ngay mai tot dep luon cho ban do.

  • Vu Ngoc Giau (07/07/2012 17:39)

    '' Có ai muốn lấy em làm vợ không?''
    - Có tôi muốn lấy em làm vợ!

  • Phan Huy Vien (30/06/2012 00:30)

    Hôm nay vô tình mình đọc được bài này mình không biết nói gì hơn là an ủi bạn. Thôi thì cũng lỡ rồi, bạn ráng học đi cho thoát khỏi cảnh nghèo, sau này còn vươn lên với xã hội. Bạn có thể nghĩ thoáng hơn chút xíu, chút xíu thôi, mình tin người bản lĩnh như bạn sẽ có ngày thành công, mình mong ngày đó sẽ sớm đến với bạn. Cố lên nha!!!

  • Gia Huy (29/06/2012 17:11)

    Chúc bạn may mắn! Cuộc đời còn rộng mở cho những người như bạn, mong là bạn hãy bảo vệ mình trước bệnh hoạn của xã hội.

  • Ngố (29/06/2012 09:10)

    Đọc bài của bạn mà tôi thấy thương xót cho bạn quá. Một cô gái có nhân phẩm nhưng để cho cuộc đời chà đạp lên, để rồi hối hận. Tôi đã trải qua 4 năm sinh viên ở TPHCM, tôi không giỏi, gia đình tôi cũng khó khăn, đối với miền quê Nghệ An nắng gió được đi học Đại học là sự hãnh diện cho cả gia đình. Tôi vào TPHCM học, tôi tự lo đi làm thêm để sống, phục vụ, gia sư, mùa hè tôi không về... Đủ thứ... và tôi đã vượt qua được khó khăn đó. Bạn đã sai rồi, hay con đường của tôi đi có chút may mắn hơn bạn nhỉ? Tôi cũng toàn ăn mì tôm, ăn cơm rau... nhưng nghĩ về gia đình tôi chưa bao giờ để mình lao vào cái vòng phi đạo đức. Bạn đã để mình rơi vào vũng bùn. Hãy thoát ra nó đi bạn à. Tìm nhà trọ mới và bắt đầu lại từ đầu. Dừng lại trước khi mọi thứ đã quá muộn.........

  • Nhi (28/06/2012 17:08)

    Em à, chị hiểu cảm giác của em, cái cảm giác lo toan cho gia đình, cho mọi thứ, cơm áo gạo tiền cứ đè nặng lên vai, không khi nào thoát khỏi chữ tiền. Đành chấp nhận và cố gắng thôi em, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi khi em ra trường em có việc làm ổn định em sẽ bớt lo toan. Đừng nghĩ đến quá khứ, nó chỉ làm em đau mà thôi chị tin sẽ có người hiểu em và thông cảm cho em, chẳng ai mà không sai lầm chủ yếu là họ biết nhìn nhận và sửa sai mà thôi. Nếu như họ quan trọng việc còn hay quan trọng cái quá khứ của em thì họ không xứng đáng với em đâu. Hãy cố lên, vượt qua mọi khó khăn đừng đi con đường cũ nữa em nhé, hãy trân trọng lấy bản thân mình. Chị chúc em hạnh phúc!

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 99/GP-BC ngày 15/3/2007 của Cục Báo chí, Bộ VHTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776 – 0125.043.777
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net.vn
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Hà Nội: +84 4 3974 8899 Ext: 3739
TP.HCM: +84 8 7307 7979 Ext: 82149
Email: giadinh@admicro.vn
Mobile: 0932 267 899 (Ms. Vũ Thị Thanh Thủy)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms. Nguyễn Thị Thơm)
Add: Tầng 5 & tầng 11, số 25-27 Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội
én bạc | phụ nữ, gia đình, làm đẹp
giải trí, xã hội | tài chính, chứng khoán, doanh nhân