Ngày 17 Tháng 11, 2013 | 01:45 PM

Tình hết, nghĩa cũng chẳng còn

Tình hết, nghĩa cũng chẳng còn
  MỚI NHẤT

Sau giai đoạn tìm hiểu kỹ càng, yêu đương tha thiết, bên nhau nghĩa tình đầy vơi, anh chị mới quyết định làm đám cưới.

Tình hết, nghĩa cũng chẳng còn 1   

Khi ấy nghèo vì cùng là công nhân, lương chỉ đủ ăn, anh vẫn cố gắng cần mẫn với công việc, còn chị thì nhặt nhạnh chắt chiu lo cho tổ ấm nhỏ. Qua một thời gian tay nghề của anh vững vàng hơn, được cất nhắc làm tổ phó, tổ trưởng rồi lên dần phó phòng phụ trách sản xuất. Chị khi ấy công việc cũng khá ổn, họ có con gái đầu lòng, ai nấy cùng hả hê hạnh phúc.

Có tí chức sắc anh bắt đầu kiếm cớ cần phải biết đối trên, xử dưới, họp mặt tụ tập với các sếp và khách hàng, rồi thi thoảng lại liên hoan với anh em trong xưởng suốt. Thời gian dành cho gia đình cứ hạn hẹp, co kéo dần, vợ con với anh trở nên xa cách.

Giờ đây anh quá bận rộn khi hàng ngày được tiếp xúc với các em nhân viên trẻ đẹp, non mỡn, những kẻ luôn mến mộ tài năng của người anh hùng đi lên từ đôi bàn tay trắng, giờ nổi tiếng khắp nơi, là một trưởng phòng xử trí tình huống tuyệt vời, cùng bao nhiêu những cải tiến được ghi nhận và ứng dụng trong toàn nhà máy.

Với tình yêu thương từ xưa của cô gái trẻ dành cho mối tình đầu, với sự tinh tế, nhạy cảm của một người vợ, người mẹ, không khó để chị nhận ra sự thay đổi trong anh, tuy nhiên chị vẫn điềm đạm, kiên nhẫn nhỏ nhẻ khuyên anh hãy quên đi những phù phiếm, để quay về với gia đình, song anh không đếm xỉa đến những lời nhẹ như bấc ấy. Anh nhanh chóng chọn cho mình một cô nhân tình bé bỏng, rồi tha hồ bỏ bê vợ con, lại còn về hạnh họe xét nét đủ kiểu.

Mãi như thế khiến chị vô cùng chán song vẫn cố nhịn, quá nản với tính gan lỳ cố gắng giữ cho con mái ấm của vợ, anh liền thẳng tay viết đơn ly hôn, yêu cầu chị ký, chị nén nhục nhất quyết không ký. Sau thấy chồng làm quá chị bèn quát “Vậy anh hãy bồi thường tuổi thanh xuân cho tôi”, chị những mong cố khơi gợi nơi anh bao vất vả hai người từng trải qua bên nhau, vậy mà anh giờ thì không thiếu gì tiền, nên gật luôn, bảo chị ra giá, chị ngỡ ngàng và bất ngờ song cũng đành gạt đi sỹ diện, yêu cầu một số đủ an ủi hai mẹ con, cũng vì biết thừa có muốn sống với anh cũng chẳng thể yên ổn, thôi đành buông tay và mang theo ít kinh tế mà nuôi con cho đỡ khổ cực.

Anh chấp nhận ngay con số ấy và buộc chị ký vào đơn rồi sẽ chuyển tiền, chị đòi anh chuyển trước, hai bên giằng co nhau. Anh lạnh lùng soạn cả một bản thỏa thuận, trừ trước tính sau thật chi li. Chị khóc ngất khi đọc những dòng ấy. Rồi anh ta đi chuyển tiền, không quên vênh váo rêu rao với nhiều người hòng sỉ nhục chị.

Sau đó ít lâu, chị xin nghỉ việc, ôm con trở về thuê nhà sống gần bố mẹ đẻ, hai mẹ con ở với nhau mà tủi phận, nghĩ thương con bé ngày trước thì cứ rung rinh váy áo, hết được bố ôm đến mẹ nựng, giờ thì phải chịu sự xa cách, thiếu thốn tình cảm. Bởi đang say men tình nên đến cả con ruột anh ta cũng chẳng còn thiết tha ngó ngàng gì nữa.

Chị hiểu rằng vợ chồng khi tình đã hết, thì cái nghĩa cũng chẳng còn gì.

Theo Dân trí

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC