Thứ Sáu, 22/06/2012 09:00 (GMT+7)

Thư gửi cô gái "thà ế cũng không lấy chồng quê"

GiadinhNet - Không phải vì tôi là dân tỉnh lẻ, đọc những dòng trải lòng của em mà tôi bức xúc.

 
Cái chính là trong cuộc sống em nên có một cái nhìn nhiều chiều trước khi đánh giá một cách tổng quát bất kỳ một vấn đề gì đó…
 
Bao nhiêu phần trăm dân số thủ đô là người Hà Nội gốc?
 
Thứ nhất, tôi hỏi em đã bao giờ thống kê ở cái Thủ đô này, bao nhiêu phần trăm dân số là Hà Nội gốc? Bao nhiêu người đã từng lam lũ, xuất thân từ tỉnh lẻ mà nay sống đàng hoàng, sống hãnh diện trước những người thành phố 5,6 đời chưa?
 
Đấy là tôi chưa nói, chắc gì em đã là dân Hà Nội gốc, bởi lẽ, người Hà Nội gốc ít khi khinh thường dân tỉnh lẻ chúng tôi như thế lắm? Tôi đã gặp và làm việc với nhiều người dân gốc Tràng An, họ nhẹ nhàng, lịch thiệp và rất đáng trân trọng chứ không tinh vi như em!
 
Tôi phải khẳng định ngay với em là, không dưới 70% dân số Hà Nội (chỉ tính Hà Nội khi chưa hợp nhất địa giới hành chính) là dân tứ xứ, từ các tỉnh khác về làm ăn sinh sống, lập nghiệp, họ có thể có 3 hoặc 4 đời sống tại Thủ đô nhưng gốc gác của họ không phải là ở đây đâu, em ạ!
 
Hầu hết các quan chức cấp cao, tầng lớp thượng, trung lưu, các doanh nhân thành đạt, trí thức có tên tuổi hiện đang sống ở Hà Nội đều là dân các tỉnh về đấy chứ, ngay kể cả học sinh giỏi cấp quốc tế, olympic… cũng là dân các tỉnh lẻ là chính, rất ít khi thấy vinh danh học sinh thủ đô, phải không em? Vậy thì, đóng góp cho Hà Nội này, đâu phải hoàn toàn là công sức của người dân bản địa, thôi thì cứ cho rằng có cả em và gia đình em ở đó đi nữa, phải không Linh?
 
Người thành phố hơn gì dân tỉnh lẻ?
 
Thứ hai, trở lại câu chuyện “Thà ế còn hơn lấy chồng quê của em”, tôi muốn nói ngay với em rằng, đàn ông quê chúng tôi cũng không thèm lấy một người vợ “Thành thị” như em. Cứ cho rằng em sinh ra và lớn lên ở thành phố, thậm chí em là dân Hà Nội gốc 5,7, chục đời đi nữa, thì cuộc sống từ bé đến lớn được trang bị tận răng, chưa bao giờ nếm mùi vất vả, lam lũ, cơ hàn, thì chắc chắn là em cũng khó mà cảm nhận, thậm chí không thể cảm nhận được vị ngọt ngào của những hạnh phúc đủ đầy mà mình hiện có đâu.
 
Tôi phải nói với em điều này bởi khi còn học trong giảng đường ĐH, một trong những trường có thể gọi là danh giá nhất Thủ đô, những sinh viên ngoại tỉnh như chúng tôi luôn bị bọn thành phố khinh ghét, cũng dễ hiểu thôi, ngày đó vào học buổi đầu tiên của môn tin học, chúng tôi vẫn không biết nút Enter của bàn phím ở chỗ nào, những bữa cơm đạm bạc 2.500 đồng/suất với toàn rau và cà trong căng tin ký túc xá của chúng tôi thì làm sao mà so bì được với bạn bè thành phố được cưỡi Dream II đi học được (ngày đó xe Dream II là cả một tài sản vô cùng lớn, có thể mua được cả vài ngôi nhà của bố mẹ tôi ở quê).
 
Thế nhưng, kết quả học tập chúng tôi, những sinh viên tỉnh lẻ vẫn không hề thua kém, thậm chí điểm tốt nghiệp ra trường, chúng tôi còn cao hơn nhiều những bạn bè thành phố.
 
Ra trường, trong khi bọn tôi lay lắt bươn chải kiếm việc, thì họ đã được bố mẹ sắp xếp đâu vào đấy, đứa thi vào Bộ, đứa làm Giảng viên tại Trưởng, đứa trong Viện nọ, thằng làm Cục kia… Anh em ngoại tỉnh chúng tôi, cứ phải gọi là “lác cả mắt”, nhưng chúng tôi cùng nhau bấm bụng tự nói với nhau, sống lâu mới biết đêm dài, cứ thử xem hồi sau sẽ rõ?
 
Kỳ hội ngộ nhân 12 năm ra trường vừa rồi, chúng tôi quây quần họp lớp, chao ôi, những đứa bạn thành công nhất, có địa vị xã hội nhất, kiếm nhiều tiền nhất, xe nọ nhà kia lại đều là những sinh viên tỉnh lẻ cả, em ạ!
 
Còn về chuyện hôn nhân, 2 bạn gái nhà khá giả nhất, lấy chồng sớm nhất, lại toàn là chồng Thành phố hẳn hoi, lại là những người ly hôn đầu tiên và duy nhất của của cả lớp đến thời điểm này em ạ! Lý do ư, nhiều lắm, nhưng tôi nghĩ trong đó có một lý do đó là các bạn đã từng quá sung sướng, được bố mẹ trang bị cho từ răng đến tóc, chưa biết khổ sở bao giờ, nên gặp phải bất kỳ một khó khăn nào, trở ngại nào trên đường đời đều không đủ bản lĩnh, đủ sự từng trải để vượt qua…

Phải trải qua khó khăn mới thấy hết ý nghĩa của sự hạnh phúc
 
Với những gì đã trải qua trong cuộc đời, tôi đúc kết lại rằng: “Cái người ta có thì mình chưa có, nhưng cái mìnhcó thì người ta không thể có được…”, có nghĩa là vật chất, tiền bạc, địa vị ư, rồi thì mình cũng kiếm được, cũng có được thôi, nhưng cái sự tần tảo, khó khăn, lam lũ mà mình đã từng trải nghiệm của tuổi thơ, của cánh đồng làng thơm phức mùi lúa chín, của những buổi sáng đi học, chiều đi gánh rau về nuôi lợn, đi đánh giậm, tát mương để bắt con cá, con cua, tối đêm vẫn lọ mọ đi bắt cào cào để sớm hôm sau mẹ đi chợ bán kiếm tiền mua sách… thì dân thành phố các em làm sao mà có được, làm sao mà cảm nhận được điều đó…!

Tôi cũng thông cảm cho em thôi, cuộc sống đủ đầy, cứ thế trôi đi từ khi lọt lòng đến ngày hôm nay 32 tuổi, mọi điều cứ như lập trình sẵn, chưa từng va vấp, chưa từng một ngày phải lo toan, suy nghĩ đến cơm áo gạo tiền, chưa từng một lần nếm trải sự khó khăn, cơ hàn… Cũng giống như bọn trẻ con nhà tôi bây giờ và cả thế hệ chúng nó trên thành phố hiện nay, đòi gì cũng được đáp ứng, thích ăn gì có ngay… nên chúng nó sẽ không bao giờ biết cảm nhận được cái khổ mà như vậy thì có sướng đến mấy cũng không thể hiểu được hết sự sung sướng!

Trở lại quan điểm của em về có ế cũng không chịu lấy chồng quê, tôi đồng ý với em một điều rằng, vật chất thì quý rồi, tiền bạc thì đương nhiên là hạt nhân của sự hành phúc rồi, sẽ chẳng nói mạnh được điều gì nếu ví bạn không có tiền, két nhà bạn lúc nào cũng trống rỗng, thì lấy đâu ra mà có hạnh phúc. Nhưng em phải nhớ một điều rằng, sự sẻ chia, tâm đầu ý hợp, đồng thuận, đồng lòng, hiểu và tôn trọng lẫn nhau mới là những nguyên nhân cơ bản để duy trì hạnh phúc của một gia đình.

Vợ chồng tôi cùng quê, chúng tôi yêu nhau bằng một tình yêu đầu nồng cháy, kết thúc bằng một đám cưới trọn niềm vui sau 5 năm hai đứa ra trường. Chúng tôi đã có những tháng ngày vất vả, gian nan khôn lường khi con thơ, nhà thuê lúc nào cũng nơm nớp sợ tăng giá, mùa hè nóng hầm hập, mùa mưa thì bì bõm, be bờ không cho nước vào nhà, có những lúc trong nhà không có nổi 100 nghìn, có những hôm con ốm, đi vào viện rồi gọi nhiều cuộc trợ giúp mới đủ tiền thăm khám…

Nhưng, sông còn có những khúc rộng hẹp, nông sâu khác nhau, người cũng có lúc này lúc khác, có trải qua tất cả những lúc cơ hàn như vậy, thì đến bây giờ, nhà cao cửa rộng, ôtô đỗ cửa, vợ chồng tôi mới cảm nhận được hết những vị ngọt ngào của tận cùng sự hạnh phúc mà mình đang có, chính điều đó nhắc nhở chúng tôi càng phải trân trọng, càng phải nâng niu những giá trị đã đạt được, Khánh Linh ạ!
 
Thay lời kết

Ở trường nơi vợ tôi là giảng viên, có một cô đồng nghiệp, cũng vừa bước sang tuổi 35, học xong Đại học, học Thạc sỹ rồi Tiến sỹ luôn, cũng chưa từng yêu ai như em, cuộc sống cứ thế trôi đi đến giờ địa vị có, tiền bạc có nhưng tối vẫn nằm không. Giờ thì cao không tới, những người có bằng cấp, địa vị thì họ lại không bao giờ muốn lấy vợ giỏi hơn mình lại nhiều tuổi như thế, những người ít tuổi, trình độ hữu hạn thì lại không thông. Cô ta tâm sự với vợ tôi như thế, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ cô ấy có ý khinh bỉ, coi thường hay đại loại là thành kiến với đàn ông tỉnh lẻ, với cô ta, cái duyên chưa đến mà thôi, chứ tuyệt nhiên không bao giờ có ý “Thà ế cũng không lấy chồng ngoại tỉnh” như em!

Với riêng em, tôi thiết nghĩ, có thể em chưa ế vì em có trình độ, có học thức, có địa vị lại dễ kiếm tiền, cũng có thể nay mai thôi, em sẽ tìm được một người chồng “đích thị là dân Thành phố” như trong tiềm thức của mình nhưng chắc chắn một điều rằng, em sẽ không bao giờ cảm nhận đầy đủ được giá trị của sự hạnh phúc mang lại hoặc giả khi em gặp bất kỳ một khó khăn gì trong cuộc sống sẽ rất khó để em vượt qua.

Còn trong trường hợp em ế thật, sẽ chẳng có gì là ngạc nhiên cả với tôi. Bởi những người tỉnh lẻ như tôi, nếu có cơ hội quay lại lựa chọn thời tiền hôn nhân, cũng sẽ không bao giờ chấp nhận yêu một người “thành phố” có tiềm thức khinh thường dân ngoại tỉnh như mình cả…

Chúc em hạnh phúc!
Theo Nguyễn Đức Minh
VNN

PHẢN HỒI CỦA BẠN ĐỌC(36)

  • meo con (04/07/2012 00:26)

    Ý kiến gay gắt quá. Nhưng thôi vì có lẽ như anh nhận xét chị ấy toàn bước trên thảm màu hồng chưa phải qua gềnh thác nên không biết giá trị của cuộc sống. Mỗi người một số phận, một suy nghĩ em tin năm 40 tuổi chị ấy sẽ nghĩ khác. Em giờ đã 26 tuổi, ở quê em cũng bị giục nhiều rồi nhưng đúng là nếu có được cuộc sống bình yên đầy đủ em cũng muốn có mà không muốn trải qua gian nan và thử thách nào. Nhưng nếu phải ươm trồng để có ngày gặt hái quả chín do chính mình tạo ra em cũng muốn. Chỉ sợ lòng không bền và không có được động lực để vượt qua được khó khăn thôi chứ hạnh phúc mình tự tạo ra vẫn đẹp và bền hơn là những gì mình không làm cũng có. Nói thực là còn ít tuổi mà suy nghĩ vậy em thường hay sợ sẽ trở thành ngựa non háu đá và sợ mình không làm được chỉ là trên lý thuyết để tự động viên nhưng qua những trải nghiệm cuộc sống của anh em thấy vững tin hơn vào những khó khăn mà em sắp sửa phải đối mặt để có thể vượt qua. Cảm ơn những chia sẻ của anh chúc gia đình anh mãi mãi hạnh phúc và hạnh phúc mãi được trân trọng. Em cũng có vài lời với những người bạn, người chị nếu nghĩ mình sắp "ế" như em,hj: Hạnh phúc đôi khi rất nhỏ nhoi và đơn giản mà ta vô tình bỏ qua. Không ai là người hoàn hảo mà chẳng qua ta yêu cái không hoàn hảo của họ vì ta luôn nghĩ và nhớ về họ. Có tình yêu thì dù khó khăn đến đâu ta cũng vượt qua được vì thế nên mở lòng mình bởi có khi người đó đã bên ta rồi mà ta không hề để ý. Muốn có được tình yêu cũng không phải là khó nhưng giữ được nó và cùng vun đắp xây dựng hạnh phúc dài lâu mới là một bài toán khó cần giải đáp qua những thăng trầm của cuộc sống. Chúc mọi người những ai chưa tìm được tình yêu sẽ gặp được người yêu vào một ngày mai vì ngày mai trời lại sáng đó thôi. Còn những ai có được tình yêu rồi thì luôn giữ được lửa hồng trong trái tim đối phương để hạnh phúc mãi bền lâu.

  • Tam (01/07/2012 21:23)

    Bài viết của anh rất có ý nghĩa. Cảm ơn anh về bài viết này!!!

  • Tubibambi (30/06/2012 23:40)

    Người nhà quê và người thành thị đều là người, chỉ có khác sống ở nông thôn và sống ở thành phố. Tôi đã đi nhiều nơi, người dân quê Việt Nam cơ bản là thật thà chất phác và hiếu khách, nói chung là không thể chê. Tuy nhiên loại người "quê kệch" thì khác đấy các bạn ạ. Không phải cứ cố ở lại thành phố "cống hiến" , cố kiếm nhiều tiền, cố có địa vị là có thể trở thành người có lối sống văn hóa thành thị, có thể cho dân phố "biết mặt". Vì tôi biết, nếu là người dân Hà Nội gốc thì giờ này họ sẽ rất xót xa khi nhìn thấy những con phố con ngõ ngày nào của họ giờ đây đầy ắp là rác, múi xú uế bốc ra khắp nơi, Hà Nội giờ đây đâu còn đáng để tranh giành cái gọi là văn hóa mà nên gọi là thành phố của rác và rác. Các bạn phải nên biết tự hào về quê hương mới đúng. Người đời có câu "bần cư thành thị vô nhân vấn, phú tại sơn lâm hữu khách tầm". Ở đâu cư xử đúng mực đều cao quý hết. Nhập gia tùy tục phải không các bạn. Nói vui với các bạn vài câu, nếu tôi là một chàng trai quê chưa người yêu quá bức xúc với cô gái chê nhà quê không lấy, thay vì tự hạ thấp mình bằng cách cùng lao vào hạ thấp cô ta xuống tôi tìm cách gặp để xem cô ấy xinh đẹp giỏi giang đến cỡ nào và có phải vì trót lỡ bị một anh chàng nhà quê khác không phải tôi làm cho thất vọng ra nông nỗi này. Nếu quả vậy thì tôi xin sửa sai cho anh chàng trước đó. Tội gì nam nhi đại trượng phu lại bỏ lỡ một cô gái xinh đẹp chỉ vì mấy câu nói. Nhưng nếu ngược lại thì phải tránh xa ngay kẻo người ta nhầm mình giật khách của nhà thương điên. Việc dạy dỗ cô ta đâu phải của mình.

  • Tubibambi (30/06/2012 16:15)

    Giầu có địa vị không phải là thứ có thể giúp người nhà quê "cao" hơn người thành thị. Hà Nội cũng là một địa phương như bao địa phương khác, bây giờ người Đà Nẵng đang được chứng tỏ họ rất hay đấy thôi. Văn hóa sống toát ra từ hành động của bạn. Bạn cao quý thì bạn hành động cao quý mà. Bon chen hay khinh thường người khác đều kệch cỡm mà.

  • Thăm (30/06/2012 14:00)

    Toàn hội tỉnh lẻ bênh nhau. Tỉnh lẻ học giỏi hơn vì có cái gì mà chơi đâu, chỉ lao vào học để mong thoát cảnh quê mùa khổ sở. Yêu quê sao không về quê mà ở mà cứ bám ở HN làm gì? Cái HN này loạn thì cũng chỉ vì dân tứ xứ lao lên làm dung tục, xô bồ đi. Các anh chị tỉnh lẻ ơi, giỏi thì về quê mà xây dựng quê hương!

  • lethang (29/06/2012 23:18)

    Hihi. Công nhận bài viết của anh hay. Cái em bé kia có lẽ tỉnh lẻ ra HN được vài năm thôi mới có cái ý nghĩ quái đản thế chứ thực sự tiểu thư HN cũng không bao giờ có ý nghĩ thế. Em bé ấy chưa hiểu được dân HN gốc (dân Tràng An) rồi

  • Huong (29/06/2012 22:26)

    That toi nghiep co be. Khong hieu sao co ta nghi the nao ma viet ra nhu the de bay gio tro thanh mot chu de ma nhieu nguoi quan tam den vay. Hy vong mot bai viet phan hoi cua co ta qua.

  • Hongboo (29/06/2012 16:31)

    Cô gái kia nói cũng có lý nhưng cái lý của cô ấy quá nhỏ bé. Đúng là tiền bạc quan trọng nhưng không phải là tất cả. Chỉ cần mình cố gắng vượt qua được sự khó khăn nhất thời thì sẽ chẳng có gì là không hạnh phúc. Một chàng trai gốc Hà Nội nếu như biết người yêu của mình có suy nghĩ như vậy thì chắc chắn sẽ không bao giờ chấp nhận một cô gái như thế đâu. Rất thích câu nói của anh "Người Hà Nội gốc ít khi khinh thường dân tỉnh lẻ". Mình là con gái Hà Nội, học tập và làm việc với chủ yếu là người tỉnh lẻ. Trong nhóm đại học của mình mình là người duy nhất là dân Hà Nội, nhưng mình vẫn có những người bạn tỉnh lẻ rất tuyệt vời hết lòng vì mình. Hy vọng chị gái kia sẽ thay đổi suy nghĩ

  • (29/06/2012 10:08)

    Em đọc bài viết của anh mà em cảm động quá. Em cũng đã từng viết nhưng em chưa kịp gửi đi và người con gái như chị ta em nghĩ chắc rằng sẽ không có ai dám lấy làm vợ đâu vì thói tự kiêu của chị ta. Chắc gì chị ta đã là dân thành phố chính gốc mà dám chê người tỉnh lẻ chứ

  • Phan Phương (28/06/2012 09:12)

    Tác giả bài này nói có lý, nhưng chỉ sợ cô gái Hà Nội kia đọc không hiểu

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 99/GP-BC ngày 15/3/2007 của Cục Báo chí, Bộ VHTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776 – 0125.043.777
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Tel: (844) 3974.8899 ext 3739
Fax: (04) 39744081
Email: cs@admicro.vn
Hotline: 0932 267 899 (Ms.Thủy)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms.Thơm)
én bạc | phụ nữ, gia đình, làm đẹp
giải trí, xã hội | tài chính, chứng khoán, doanh nhân