Ngày 15 Tháng 7, 2017 | 10:00 AM

Tặng chồng 10 năm thanh xuân, vất vả ngược xuôi để rồi chỉ nhận lại tờ giấy ly hôn

Tình yêu của Phùng dành cho cô gái đó mạnh mẽ đến độ, anh xin trả lại tất cả từ nhà, xe và cả con cái cho vợ, chỉ mong được ly hôn, được giải thoát để đi theo nhân tình mà thôi...

Ngày mai Hạnh và Phùng sẽ ra tòa, chính thức chia tay nhau sau hơn 10 năm yêu trong đó có 6 năm làm vợ chồng và 5 tháng ly thân.

Hạnh quen Phùng trong một buổi giao lưu sinh viên giữa hai trường đại học. Không hiểu sao, cô lại bị thu hút bởi cái vẻ chân chất, thật thà và rắn rỏi của anh.

Phùng vốn là con trưởng trong gia đình có hai anh em. Nhà anh nghèo xơ xác, bố mẹ anh chân lấm tay bùn ở một miền quê Trung bộ. Từ bé, anh luôn nỗ lực học hành để thoát khỏi cái nghèo. Và kết quả là anh luôn đứng đầu lớp, thi vào được một trường đại học có tiếng ở Hà Nội.

Phùng ra thủ đô nhập học với chỉ vỏn vẹn mấy trăm nghìn bố mẹ đi vay, rồi cũng vượt qua được. Anh làm đủ nghề từ chạy xe ôm, bốc vác ở các bến xe cho đến đi gia sư. Nhưng anh vẫn học rất giỏi, kỳ nào cũng được học bổng.

Nghe câu chuyện của Phùng, Hạnh bắt đầu thấy thán phục rồi yêu anh hơn. Dù Hạnh là một người con gái thành phố, gia đình khá giả, tự nhận thấy ngoại hình xinh xắn, có rất nhiều vệ tinh vây quanh.

Ảnh minh họa

Rồi sau 2 năm quen nhau, khi đợi mãi mà Phùng vẫn chưa ngỏ lời. Hạnh đã chủ động tỏ tình trước. Không ngờ Phùng hét lên sung sướng như bắt được vàng: “Anh không thể tin được là em cũng yêu anh. Anh vốn đã yêu thầm em từ lâu nhưng sợ gia cảnh không xứng nên không dám mở lời trước!”.

Hạnh cảm thấy cực kỳ sung sướng trước những lời nói đó. Cả hai yêu nhau mà không màng đến sự khác biệt quá lớn về xuất thân. Để rồi Hạnh dù vốn quen sung sướng từ nhỏ nhưng lại thấy được cùng người yêu ngồi trên chiếc xe đạp dạo quanh thành phố về đêm là đã đủ lãng mạn rồi. Cô không mong muốn điều gì quá xa vời cả. Chỉ cần sau này vẫn giữ được tình yêu, cùng nhau dựng xây nên một tổ ấm bình yên là được.

Rồi khi Hạnh về ra mắt gia đình Phùng, chứng kiến căn nhà cấp 4 với rêu xanh phủ đầy, những vết nứt như chực đổ chỉ sau một cơn bão, cô đã không suy nghĩ gì nhiều. Bởi cô yêu Phùng và vốn từ lâu đã xác định là cái nghèo của anh chẳng thể ảnh hưởng gì đến tình yêu đó.

Nhưng rồi chính bố mẹ Phùng lại bảo không thích ngành học về nghệ thuật của Hạnh vì sau này nghề nghiệp sẽ có vẻ không hợp để làm vợ.

Nên khi ra trường, Hạnh lại quyết định không theo ngành mình học mà đi làm trái ngành. Hai năm sau, cô xin được công việc làm văn thư trong trường đại học, đủ ổn định để có thể lấy chồng. Và bố mẹ Phùng đã chấp nhận Hạnh ngay sau đó.

Hạnh và Phùng cưới nhau. Anh theo nghiệp nghiên cứu, quanh năm ngồi bên bàn giấy mà không đủ điều kiện để bứt phá kinh doanh, dù rất muốn. Vì ý tưởng nghèo nàn, vốn lại ít nên anh quyết định đi lên bằng con đường chuyên môn. Cuối cùng, anh cũng dần leo lên được chức phó phòng, trưởng phòng rồi phó giám đốc trung tâm.

Còn Hạnh trong thời gian đó không ngừng ra sức bươn chải, kiếm tiền để trang trải cuộc sống và có tiền giúp đỡ sự nghiệp của chồng. Cô mở một quán ăn bằng số tiền hồi môn bố mẹ cho, rồi lại mở thêm một quán café và một shop thời trang nữa… Cứ thế, công việc làm ăn lớn dần lên. Hạnh trở thành dân kinh doanh, buôn bán và chỉ đôi lúc nhớ về công việc hành chính nhàn nhã ban đầu mà thôi.

Nhưng rồi không ngờ, khi cái no ấm có được thì cái tình yêu lại mất đi.

Một ngày, Phùng về nhà và bảo với Hạnh: “Xin lỗi, nhưng anh không còn yêu em nữa!”. Hóa ra, Phùng đã phải lòng một cô gái khác nên trái tim chẳng còn chỗ cho người đàn bà đã có tuổi như Hạnh.

Tình yêu của Phùng dành cho cô gái đó mạnh mẽ đến độ, anh xin trả lại tất cả từ nhà, xe và cả con cái cho vợ, chỉ mong được giải thoát để đi theo nhân tình mà thôi. Còn cái khát vọng làm giàu của cậu sinh viên năm nhất ngày xưa, khi Hạnh nhắc lại, Phùng bảo cũng không cần nữa.

Vì thật ra Phùng đã xây xong nhà cho bố mẹ, họ cũng đã có những quyển sổ tiết kiệm riêng. Điều anh cần bây giờ, là được suốt ngày sống hạnh phúc bên người con gái anh yêu.

Hạnh thấy chua chát quá! Khi cái mộng ước hiện tại của chồng mình không biết bằng cách nào lại trùng khớp với giấc mơ năm xưa của cả hai đứa đến như thế. Phùng nói mà như không cần suy nghĩ, hoặc không cần nhớ gì nữa.

Ừ thì buông tay, đành vậy thôi chứ biết làm sao! Khi trái tim một người đã không dành cho mình nữa thì níu kéo cũng chỉ vô ích.

Ngờ đâu rằng hôn nhân bắt nguồn từ tình yêu, trải qua biết bao giông bão, nắm tay nhau đi đến được bình yên, đủ đầy lại vẫn có ngày tan vỡ như thế này. Hạnh bỗng chốc như hóa điên hóa dại, ngồi hồi tưởng về những ngọt ngào trong buổi gặp đầu tiên của 10 năm về trước… Thanh xuân ấy, cô đã dành trọn cho anh, để rồi cuối cùng điều nhận lại được lại là một tờ đơn ly hôn.

Theo Trí thức trẻ

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC