Ngày 20 Tháng 11, 2014 | 05:46 PM

Khi cổ tích qua đi, chỉ nỗi đau còn lại

Khi cổ tích qua đi, chỉ nỗi đau còn lại
  MỚI NHẤT

GiadinhNet - Câu chuyện cổ tích giữa đời thường của chị Châu Loan và anh Văn Vượng đã làm biết bao người xúc động. Nhưng thật đau lòng, người vừa là chồng vừa là đôi chân tình nghĩa của chị Loan, với tình yêu thương vô bờ anh dành cho người vợ bệnh tật, lại vừa qua đời cách đây khoảng một tuần vì tai nạn.

Những ai từng biết đến và cảm phục câu chuyện cổ tích giữa đời thường về tình yêu của chị Nguyễn Châu Loan và anh Nguyễn Văn Vượng (cặp vợ chồng được tổ chức đám cưới qua chương trình Điều ước thứ 7 –VTV) không khỏi bàng hoàng khi nghe tin dữ. Anh Vượng, vừa là chồng vừa là đôi chân tình nghĩa của chị Loan, người đã khiến không biết bao nhiêu người cảm phục vì tình yêu thương vô bờ anh dành cho người vợ bệnh tật, vừa qua đời cách đây khoảng một tuần vì tai nạn.

“Hôm Châu Loan nghe tin chồng mất, nó kêu lên từng tiếng xé lòng. Nhìn hơi thở yếu ớt, thều thào của con cố gọi tên chồng trong hai hàng nước mắt khiến tôi không thể cầm lòng”, bà Lý - mẹ anh Vượng cho biết.

Chị Loan là con út trong gia đình nhà giáo nghèo có 5 con ở xã Châu Sơn (Ba Vì, Hà Nội). Năm 21 tuổi, khi đang học năm thứ 3 ĐH Kinh tế Quốc dân, Châu Loan bị suy thận mãn, một tuần 3 lần phải đi lọc máu. Tủi phận nhưng Loan vẫn cố gắng học hành. Tốt nghiệp đại học, chị xin làm kế toán cho vài công ty nhưng đều phải nghỉ vì bệnh. Sau đó, chị làm ở Trung tâm dạy nghề khuyết tật thanh thiếu niên Vì ngày mai.

Đầu năm 2008, chàng trai Nguyễn Văn Vượng xin vào trung tâm làm sơn mài. Anh quen Loan, thường gọi cô là chị gái và được gọi lại là "thằng cu em". Vượng cảm phục nghị lực của người con gái nhỏ bé, quý cái tính thật thà của chị Loan, lại thương chị những lúc trời mưa rét phải một mình chạy thận. Anh thường xuyên giúp đỡ chị đi lại. Tình cảm cứ thế lớn dần trong trái tim "chị gái" và "cu em". Nhiều lần, Vượng bóng gió muốn làm đôi chân cho Loan đi suốt cuộc đời, nhưng Loan chỉ nghĩ đó là câu bông đùa, nông nổi.

Đêm Trung thu 2008, trung tâm tổ chức đốt lửa trại cho trẻ em khuyết tật. Vượng nhắn tin bảo Loan ra bên ngoài trò chuyện. Anh tỏ tình với chị. Lúc đó Loan nghĩ Vượng không hiểu hết căn bệnh của mình, chị chỉ còn sống được lúc nào hay lúc đó. Thực ra anh đã biết hết, không những thế, anh cũng đang âm ỉ căn bệnh thận hư. Vượng nói với Loan muốn cùng nương tựa vào nhau. Bên ngoài, mọi người đang nhảy múa vui vẻ thì góc trong này hai người ôm nhau khóc.

Vượng vẫn còn trẻ, ưa nhìn, lại là con trai phố cổ Hà Nội, căn bệnh của anh chữa khỏi được, trong khi Loan bị bệnh tật hành hạ, không thể sinh con, gia đình lại nghèo... Vì những lý do trên, không ai tin tình yêu của anh chị là thật, hai bên gia đình cực lực phản đối. Ngày 6/4, anh chị bất ngờ được một chương trình truyền hình tổ chức đám cưới tại công viên Dịch Vọng (Cầu Giấy).

Căn phòng nhỏ ở ngõ 117 Đình Thôn là nơi cư ngụ của hai người 7 năm nay. Buổi trưa chạy thận về, Vượng bế vợ đặt lên giường và đi nhặt rau nấu cơm. Ăn cơm xong, chị làm kế toán tại nhà còn anh ra đầu ngõ hy vọng chạy được vài chuyến xe ôm.

Trong trận lụt lịch sử năm 2008, nhiều người không dám ra ngoài nhưng anh Vượng vẫn tìm cách đưa chị đến bệnh viện chạy thận. 

Anh trở thành đôi chân của chị trên mọi nẻo đường. Mỗi nơi chị đến đều in vết dấu chân của anh, để chị làm việc gì một mình anh đều cảm thấy không yên lòng.

“Anh Vượng là một người đàn ông hiền lành, thân thiện, chu đáo với gia đình. Để có tiền lo cho vợ, hằng ngày anh ấy chạy xe ôm. Những lúc rảnh rỗi thì làm thêm công việc điện nước. Từ hôm chị ấy bị suy thận nặng không đi lại được thì anh ấy ở nhà chăm sóc, cơm nước, giặt giũ cho vợ. Đều đặn hàng tuần, anh ấy đưa vợ đi chạy thận ở bệnh viện". Bà Viên, em họ chị Châu Loan cho biết.

Châu Loan bảo sống trong tình yêu của chồng, chị hạnh phúc lắm, nhưng vẫn không sao giấu đi được những nỗi buồn. “Không có anh sẽ không có chị hôm nay. Anh hồi sinh cuộc đời mình nhưng mình chẳng làm gì được cho anh. Mình chỉ làm khổ anh”. Nhiều khi thấy anh khổ quá, chị lại nghĩ “hay là chết?”. Mỗi lần chị như vậy, anh chỉ nghiêm mặt bảo “em chết anh sống với ai?”.

Châu Loan bảo sống trong tình yêu của chồng, chị hạnh phúc lắm, nhưng vẫn không sao giấu đi được những nỗi buồn. “Không có anh sẽ không có chị hôm nay. Anh hồi sinh cuộc đời mình nhưng mình chẳng làm gì được cho anh. Mình chỉ làm khổ anh”. Nhiều khi thấy anh khổ quá, chị lại nghĩ “hay là chết?”. Mỗi lần chị như vậy, anh chỉ nghiêm mặt bảo “em chết anh sống với ai?”.

Thứ đồ dùng có giá trị nhất trong nhà có lẽ là những hộp thuốc, thứ giúp chị kéo dài sức khỏe yếu ớt của mình, để vợ chồng được tận hưởng giây phút hạnh phúc bên nhau.

Suy thận giai đoạn cuối hơn 10 năm nay, mọi sinh hoạt cá nhân đều nhờ vào chồng, nhưng chị Loan vẫn cố gắng học tập và lao động. Chị nhận làm thêm công việc kế toán tại nhà.

Hai người có một tấm ảnh cưới chụp vào năm 2009, trên tay đeo đôi nhẫn được một tổ chức trao tặng trong hoạt động cưới tập thể dành cho các cặp đôi có hoàn cảnh khó khăn. “Chưa bao giờ chúng mình tháo nhẫn ra dù chỉ 1 lần” – chị Loan nói.

"Dù em mang tật bệnh
Đời vẫn công bằng lắm
Đâu chết được em yêu
Anh vẫn mãi yêu em
Như buổi đầu gặp gỡ…"
Anh thường nói với chị: “Còn sống ngày nào nghĩa là còn hạnh phúc ngày đó”, vì mình sống đâu chỉ cho riêng mình mà sống vì cả những người thân yêu nữa, nếu mình nằm xuống như thế họ sẽ rất đau lòng. Chị cảm ơn cuộc đời đã mang anh tới với mình, người đàn ông với câu nói chị không thể nào quên: “anh sẽ bế em, bế em đi hết cuộc đời”.

Tập thơ Hoa đời chị Loan làm từ những ngày mắc bệnh. Trước khi gặp anh, vần thơ ảo não, thất vọng thì khi có anh ở bên, những câu thơ là con tim của người đàn bà được yêu thương. Sự xuất hiện của anh Vượng cùng tình yêu cao cả của anh, đã làm thắm lại cuộc đời chị Loan. Để rồi, tâm hồn chị tươi sáng hơn, những vần thơ yêu đời hơn, tươi sáng hơn.

Một góc bếp nhỏ quen thuộc từ nay thiếu vắng bóng hình anh Vượng...

Lúc còn sống, dù bận bịu mưu sinh, chữa bệnh nhưng vợ chồng Vượng - Loan vẫn thường đi chơi loanh quanh Hà Nội. Chị Loan ước mơ một lần trong đời được ra biển nhưng không thể đi lại. Anh Vượng âu yếm nhìn vợ, nói rằng mùa hè này hai người sẽ cùng đi, không tắm, nhưng vẫn có thể đi dạo, ăn hải sản.

Ước mơ nhỏ nhoi ấy anh đã kịp thực hiện nó cho người vợ yêu của mình trước khi anh ra đi mãi mãi....

Lúc còn sống, dù bận bịu mưu sinh, chữa bệnh nhưng vợ chồng Vượng - Loan vẫn thường đi chơi loanh quanh Hà Nội. Chị Loan ước mơ một lần trong đời được ra biển nhưng không thể đi lại. Anh Vượng âu yếm nhìn vợ, nói rằng mùa hè này hai người sẽ cùng đi, không tắm, nhưng vẫn có thể đi dạo, ăn hải sản.

Ước mơ nhỏ nhoi ấy anh đã kịp thực hiện nó cho người vợ yêu của mình trước khi anh ra đi mãi mãi....

Phương Nghi tổng hợp

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC