Ngày 6 Tháng 5, 2018 | 03:00 PM

Hội chứng cô đơn giữa gia đình (16): Phụ nữ hy sinh càng nhiều thì càng cô đơn

  MỚI NHẤT

GiadinhNet - Mẹ tôi luôn hi sinh tất cả vì chồng vì con, vì thế mà mẹ vô cùng tuyệt nhưng cũng vô cùng xa cách. Nếu như có một điều ước gì đó trong cuộc đời này dành cho mẹ, tôi chỉ ước gì mẹ đừng bao giờ hi sinh. Nếu mẹ không hi sinh thì chắc có lẽ mẹ đã không cô đơn nhiều đến như thế.

Trao đi ít hơn thì sẽ nhận lại nhiều hơn

Là con gái, tôi suốt ngày nghe bố và anh trai mình nói phải cố gắng để được một phần như mẹ, nếu không thì sẽ ế suốt đời, không ai lấy và sẽ không thể được hạnh phúc. Thế nhưng, gần tới tuổi băm, tôi thi thoảng vẫn đứng nhìn cái bóng lưng đẫm mồ hôi đã có phần còng xuống của mẹ và tự hỏi: Liệu sống như mẹ thì có hạnh phúc hay không?


Tôi băn khoăn tự hỏi liệu sống như mẹ thì có hạnh phúc không?. Ảnh minh họa

Tôi băn khoăn tự hỏi "liệu sống như mẹ thì có hạnh phúc không?". Ảnh minh họa

Mẹ luôn hi sinh tất cả vì chồng vì con. Vì thế mà mẹ vô cùng tuyệt nhưng cũng vô cùng xa cách. Nếu như có một điều ước gì đó trong cuộc đời này dành cho mẹ, tôi chỉ ước gì mẹ đừng bao giờ hi sinh. Nếu mẹ không hi sinh thì chắc có lẽ mẹ đã không cô đơn nhiều đến như thế.

Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh từ ngày tôi còn bé, mẹ dán hai miếng cao dán trắng hai bên thái dương, tay còn cắm kim truyền mà vẫn lọ mọ vào bếp cơm nước cho chồng con để rồi đến bữa thì đổ mình xuống giường, không nuốt nổi miếng cơm nhưng nghe tiếng cả nhà ăn cơm xong thì vẫn gọi với ra, bảo để bát đấy lát mẹ rửa.

Nếu mẹ đừng hi sinh đến thế, đừng trao đi nhiều đến thế thì có lẽ mẹ đã nhận lại được nhiều hơn. Chồng và các con trai của mẹ sẽ biết nghĩ khi mẹ ốm mệt mà chăm sóc mẹ hay ít ra cũng mua được cho mẹ một tô cháo.

Nếu mẹ biết nghĩ cho mình một chút, có vài ba cái áo đẹp, có một đôi dép không hàn nhựa rồi thỉnh thoảng đi thăm người này người kia, tham gia vào các hội nhóm tìm niềm vui cho mình. Như thế, chồng mẹ và những đứa con của mẹ sẽ được nhìn thấy cả những khi mẹ xinh đẹp, mẹ cười nói rộn ràng, cả nhà ai cũng sẽ vui hơn là nhìn thấy gương mặt mẹ buồn bã vì những việc không tên mỗi ngày. Ai cũng biết ơn khi mẹ hi sinh nhưng ai cũng muốn được trông thấy mẹ tự tin vui vẻ.

Nếu mẹ đừng hi sinh đến thế, ngày phụ nữ, mẹ đừng ngồi ở nhà làm hết việc nhà rồi chờ đợi một bó hoa trong khi chồng mẹ đi liên hoan với cơ quan, các con mẹ tổ chức với bạn hay đem hoa tặng cô giáo hết rồi mẹ lại khóc. Thà rằng mẹ cứ quẳng cái giẻ lau nhà xuống, để mặc bát đĩa chất trong bồn, tham gia các cuộc vui với bạn bè của mẹ ngoài kia thì mẹ đã chẳng buồn đến thế, mọi người trong nhà cũng không có cảm giác tội lỗi đến vậy. Cả nhà, ai cũng sẽ nhìn thấy nhau vui.

Nếu mẹ đừng hi sinh đến thế, đừng thao thức ngồi bên mâm cơm nguội ngắt chờ chồng về, đừng dành hết tất cả cho chồng mà hi sinh đi công việc, sự nghiệp và cuộc sống cá nhân của riêng mình thì con gái của mẹ cũng sẽ học được cách kiêu hãnh hơn, biết vì chính mình hơn và biết cách để trở nên hạnh phúc hơn.

Phụ nữ đừng hi sinh quá nhiều

Mẹ của tôi giờ đã gần sáu mươi, giờ mẹ mới bắt đầu tập sống cho mình. Buổi sáng, thay vì lục đục dậy sớm mua đồ cho cả nhà ăn sáng thì mẹ đi tập thể dục để giảm cân. Mẹ thôi không còn cặm cụi trong bếp, thức khuya đợi ai về, cũng không còn giành mọi việc cho mình. Mẹ tham gia vào hội phụ nữ, cùng họ đi du lịch, đi hát, đi chơi. Cả đời mẹ lựa chọn hi sinh, không một lời ca thán nhưng đến khi tuổi xế chiều, mẹ lại dạy tôi rằng, muốn hạnh phúc thì đừng hi sinh nhiều quá.


Phụ nữ càng đảm đang bao nhiêu thì càng khiến đàn ông vô tâm giống...khách trọ bấy nhiêu. Ảnh minh họa

Phụ nữ càng đảm đang bao nhiêu thì càng khiến đàn ông vô tâm giống...khách trọ bấy nhiêu. Ảnh minh họa

Nếu muốn hi sinh thì ấy là vì hạnh phúc của chính bản thân mình chứ không phải mong chờ được sự đáp lại. Vì mong chờ nhận được sự đáp lại nên phụ nữ dễ rơi vào cảm giác bị bỏ mặc, buồn khổ khi không được người đàn ông của mình thấu hiểu và thông cảm. Những nỗi buồn và cả stress khi cứ quanh quẩn với bếp núc trong nhà sẽ khiến mình trở nên bực dọc, cáu kỉnh với mọi người trong nhà. Như thế, dù mình có hi sinh đến mấy, hình ảnh mọi người trong nhà nhìn thấy chỉ là một người cau có, hay cáu gắt mà cố tránh né. Mẹ dạy rằng đừng bao giờ ôm đồm hết mọi việc, đừng nhận căn bếp là của riêng mình.

Phụ nữ càng đảm đang bao nhiêu thì càng khiến đàn ông vô tâm, vô trách nhiệm giống khách trọ bấy nhiêu. Phải biết giao việc cho chồng, cho con để chồng con thấu hiểu được nỗi vất vả của mình, biết trân trọng mình hơn và gia đình thêm tương tác, gắn kết hơn. Cũng đừng hi sinh làm tất cả những việc bẩn thỉu, hôi hám trong nhà như chùi rửa vệ sinh, dọn dẹp, hay bếp núc. Bởi vì không ai muốn nhìn thấy mình bù xù tóc rối, ám đầy mùi hôi với áo quần xộc xệch. Phải biết làm đẹp cho chính mình, đừng tiết kiệm hết tất cả sắm sửa cho chồng con để đến khi có khách đến nhà, họ lại tưởng mình là người giúp việc.

Cũng đừng chọn cách lùi về phía sau, đánh mất quyền lên tiếng trong gia đình. Có thể nhún nhường, có thể mềm mỏng nhưng không có nghĩa là phó thác mọi quyết định cho chồng. Đừng hi sinh hết tất cả công việc sự nghiệp để chăm sóc chồng và gia đình chồng, để rồi không có cho mình lấy một đường lui nếu có chuyện không hay xảy ra.

Và tôi nhận ra rằng, khi mẹ thôi lựa chọn bớt hy sinh để dành thời gian cho mình thì nụ cười của mẹ rạng rỡ hơn, trong nhà cũng nhiều niềm vui hơn. Chúng tôi vẫn yêu mẹ và biết ơn mẹ như vậy dù mẹ giao phó gần hết việc nhà lại, ngay cả bố tôi cũng không hề phàn nàn gì mà còn vui vẻ hơn khi tự nhận mình khéo léo đảm đang không thua gì vợ.

Có lẽ, muốn hạnh phúc thì nên bớt hi sinh đi một chút.

Tuệ San

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC