Thứ Hai, 07/09/2009 16:07 (GMT+7)

Gian nan đi tìm bằng chứng... ngoại tình

Không ít người không hiểu khi nào cần tìm bằng chứng ngoại tình của bạn đời và bằng chứng phải như thế nào mới có giá trị trước pháp luật, nên họ chẳng những không cứu vãn được hạnh phúc gia đình mà còn lâm cảnh “dở khóc dở cười”, thậm chí vi phạm pháp luật.

 
Đi tìm bằng chứng

Chị Nguyễn Thanh T. (nhà ở Q.Tân Bình, TPHCM), sau nhiều ngày theo dõi, biết được chính xác chồng mình và tình nhân đang vào một khách sạn tại khu du lịch Bình Quới. Trước khi “tấn công”, chị đã điện thoại hỏi ý kiến luật sư: “Tôi với thằng em trai đang đứng trước cổng khách sạn, đem theo đủ “đồ chơi”: máy ảnh, máy quay phim và một... cái kéo. Theo luật sư, tôi phải làm gì để có đầy đủ tang chứng, vật chứng?...”.

Tôi hỏi chị  đem kéo để làm gì, chị trả lời tỉnh queo: “Luật sư yên tâm, tôi không làm gì gây thương tích, chỉ “xin” cô ấy tí tóc thôi!...”. Và, dù tôi đã cố gắng giải thích, khuyên can, vẫn không ngăn nổi cơn thịnh nộ của chị. Kết quả, chị T. có được biên bản làm việc của công an phường sở tại đem về cất giữ để lấy ra uy hiếp chồng khi cần.

Hành trình bắt ghen của chị Lê Kim N. (41 tuổi, ở Q.3) là một chặng đường vất vả và hao tốn. Từ khi lên chức trưởng phòng, chồng chị thường xuyên đi sớm về trễ, nhắn tin khuya. Hỏi thì chồng chị trả lời “xử lý công việc”. Không tin, chị N. quyết tâm “phá án”.

Tài xế riêng của chồng chị bắt đầu được nhận hai đầu lương vì kiêm thêm việc “thám tử”. Mỗi đêm, anh tài xế phải báo cáo cho chị mọi động tĩnh trong ngày của chồng chị. Chị N. còn bỏ tiệm uốn tóc để trực tiếp theo dõi chồng ở những địa điểm nhạy cảm. Cuối cùng, chị N. cũng nắm được bằng chứng phản bội. Để chồng hết chối tội, chị gửi đơn đến công ty chồng và công an địa phương kèm theo vật chứng. Tuy nhiên, cả hai nơi nhận đơn đều lắc đầu phủ định.

Bức ảnh chụp từ phía sau không rõ mặt, chẳng thể xác định người trong ảnh là chồng chị. Mà nếu đúng là chồng chị thì việc vào quán uống cà phê, nói chuyện thân mật với một cô gái không đủ để khẳng định hai người có quan hệ bất chính. Sau hơn năm trời sa đà vào chuyện bắt ghen, cuối cùng chị N. nhìn lại mà giật mình: Nhan sắc tàn phai, công việc bị bỏ phế, bếp núc nguội lạnh, con cái học hành sa sút... Trách sao chồng đã chán càng thêm chán!

Bên cạnh việc ghen có căn cứ và bắt ghen chính xác, nhiều người vợ chỉ nhìn vào hiện tượng chồng đi sớm về khuya, có mùi nước hoa bên tai, có vết son trên áo, có nội dung tin nhắn “ngọt ngào” một chút... là lập tức nổi cơn tam bành mà không cho chồng phân bua!

Nhiều bà vợ biết chồng mình có thói trăng hoa, đã dàn cảnh cho người đàn bà khác quyến rũ, mê hoặc... để bắt tại trận và “xử”. Lại có nhiều người phụ nữ không lo làm ăn, chỉ “thị sát” chồng mình bằng cách thu thập tin tức, chụp ảnh hoặc thuê thám tử tìm kiếm... để có bằng chứng theo kiểu “hết đường chối cãi”, rồi chửi bới, quậy phá...

Có người bình tĩnh hơn, mục đích bắt ghen của họ là kiếm bằng chứng để nhờ công an, ủy ban, Hội Phụ nữ hoặc thủ trưởng cơ quan đơn vị của chồng can thiệp, giải hòa nhằm bảo vệ hạnh phúc gia đình hoặc có thể xin ly hôn, tố giác hành vi ngoại tình của chồng/vợ mình.

Người ta cần bằng chứng vì nhiều mục đích và nguyên do khác nhau nhưng đều xuất phát từ bản chất của việc ngoại tình là lén lút; những người ngoại tình chẳng bao giờ chịu thừa nhận nếu không có bằng chứng cụ thể. “Cô không có bằng chứng thì đừng có nói”, là lý lẽ đầu môi của nhiều người bị nghi là ngoại tình. Chưa tính đến việc kiện thưa, có “chứng, lý” sẽ dễ nói chuyện với “đối phương” hơn. Ngoài ra, việc tìm kiếm bằng chứng ngoại tình còn là để có căn cứ nhờ đến pháp luật bảo vệ chế độ hôn nhân một vợ một chồng, xử phạt người có hành vi vi phạm.
 

Chứng cứ “chung sống như vợ chồng”

Nhiều người còn rất mơ hồ thế nào là chứng cứ “ngoại tình” và việc vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng đến mức độ nào sẽ bị xử lý hành chính, “cỡ” nào sẽ thành phạm tội hình sự.

Chứng cứ của “ngoại tình” ở đây được hiểu là tất cả những tài liệu, bằng chứng liên quan đến quan hệ bất chính. Có thể là thư từ, hình ảnh, số điện thoại, nội dung tin nhắn... chứng minh sự liên lạc giữa hai người; việc chung sống (bao gồm việc ăn, ở, sinh hoạt chung, dùng chung thu nhập...) được những người xung quanh, chính quyền cơ sở xác nhận, lời khai của người làm chứng, sự kiểm tra và lập biên bản về việc chung sống như vợ chồng trái pháp luật của công an địa phương; sự thừa nhận của một hoặc hai bên vi phạm; việc có con chung, làm ăn chung, có tài sản chung... càng dễ xác định và tìm kiếm bằng chứng.

Việc chung sống như vợ chồng thường được chứng minh bằng việc có con chung, được hàng xóm và xã hội xung quanh coi như vợ chồng, có tài sản chung đã được gia đình, cơ quan, đoàn thể giáo dục mà vẫn tiếp tục duy trì quan hệ đó...

Như vậy, chứng cứ của tội “ngoại tình” là rất rộng, không phải chỉ là chuyện nam nữ “gần nhau”, như một số người lầm tưởng. Về tội “ngoại tình”, luật Hàn Quốc quy định rõ ràng: người nào đang có vợ, có chồng mà có hành vi quan hệ tình dục với người khác thì bị phạt tù đến hai năm. Còn luật ta không đề cập thẳng hành vi này nên không ít người đã khéo “lạng lách”, “chùi mép”.

Tuy nhiên, dù có đủ chứng cứ về hành vi ngoại tình và người trong cuộc có mạnh dạn làm đơn tố cáo đi chăng nữa, thì việc xử lý hành vi vi phạm cũng chẳng dễ dàng. Về nhận thức chủ quan, người vi phạm phải biết rõ rằng người mà mình đang chung sống là đang có vợ/chồng. Trường hợp họ không biết, chẳng hạn như người kia lừa dối, bịa đặt là đang sống độc thân hoặc đã ly hôn... thì không thể xử lý hình sự người vi phạm được, vì thực tế họ chỉ là nạn nhân.

Trong thực tế tư vấn, nhiều người khi nghe luật sư trình bày và phân tích về chứng cứ, các tình tiết và điều kiện xảy ra để có thể xử lý hình sự người vi phạm thì chép miệng, thở dài: “Sao mà nhiêu khê, khó khăn quá vậy!”. Xử lý hành chính thì nhiều người cho là quá nhẹ, có đáng gì đối với người lắm tiền, nhiều của.

Do vậy, tâm trạng chung những “nạn nhân” của việc vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng là không bao giờ cảm thấy thỏa mãn sau khi được tư vấn, dù luật sư đã hết lời phân tích. Nhiều người còn đề nghị luật sư nên có ý kiến để sửa đổi luật! Cứ vi phạm là phải “xử tù” hoặc có xử phạt hành chính, phạt tiền thì nâng lên đến... vài chục triệu đồng mới răn đe được các ông chừa thói “mèo mả gà đồng”.

“Rào chồng” bằng vòng tay yêu thương

Một khi trong lòng đã có sự ghen tuông, nghi ngờ người bạn đời “vượt rào”, người trong cuộc thường không còn sáng suốt để phân tích đúng sai, phải trái hoặc tự kiềm chế nên khi đi bắt ghen, rất dễ xảy ra những chuyện đáng tiếc. Nhiều người đi bắt ghen đã đánh ghen, dùng vũ lực gây thương tích, chửi bới gây rối trật tự công cộng hoặc có hành vi làm nhục “đối tượng”, như cởi quần áo, cắt tóc...

Nghiêm trọng hơn là các hành vi dùng hóa chất hủy hoại nhan sắc, hành vi cắt “của quý” của các đức ông chồng. Làm như vậy, người bắt ghen có thể “hả giận” đôi chút, nhưng sẽ không thể tránh khỏi đối mặt với cảnh “kẻ tù, người tội” mà đối tượng gánh chịu hậu quả nặng nề nhất là những đứa con.

Những hành vi như bí mật theo dõi, đột nhập vào nhà riêng của người khác hay nhà hàng, khách sạn, nhà trọ, quán cà phê... để bắt tận tay hoặc để quay phim, chụp ảnh chẳng những không thu được kết quả gì mà còn có nguy cơ vi phạm pháp luật, chẳng hạn như phạm vào tội xâm phạm chỗ ở của công dân v.v...

Việc tìm ra chứng cứ với mục đích có đủ chứng lý để dễ nói chuyện, dễ phê phán, vạch trần thói hư tật xấu của vợ hoặc chồng mình mang ý nghĩa góp ý xây dựng; hoặc tìm kiếm chứng cứ để nhờ đến các cơ quan chức năng hòa giải hay để thưa ra pháp luật về tội “vi phạm chế độ hôn nhân một vợ, một chồng”... là cần thiết. Nhưng, điều quan trọng là thu thập và tìm kiếm chứng cứ thế nào cho hợp lý, hợp tình và đúng luật. Cần lưu ý, “chứng cứ”, như đã phân tích ở trên, là rất rộng, chứ không phải cứ chăm chăm vào chuyện nam nữ “gần” nhau.

Nhiều người đã không tiếc tiền để thuê dịch vụ thám tử tư. Thực tế hoạt động này là lén lút, vì Nghị định 108/2006/NĐ-CP ngày 22/9/2006 của Chính phủ đã nghiêm cấm, những người làm dịch vụ này đã lách luật với tên gọi là dịch vụ cung cấp thông tin. Vì thế, không ít người bị dịch vụ thám tử dùng kỹ thuật ghép hình hoặc cung cấp thông tin không đúng sự thật... Hậu quả là mất tiền, “chứng cứ” không có giá trị, hạnh phúc gia đình có nguy cơ đổ vỡ...

Tóm lại, trong đời sống hôn nhân, mỗi người nên tự giác với chính mình, không có gì bằng lòng chung thủy, tình yêu thương, sự tôn trọng và tin tưởng. Hãy bảo vệ ngay từ khi còn hạnh phúc, vì “phòng” luôn hữu hiệu hơn là “chống”. Trường hợp phát hiện có ngoại tình, người trong cuộc hãy bình tĩnh tìm cách góp ý, nhắc nhở, khuyên ngăn. Trong trường hợp thật cần thiết mới buộc phải tìm bằng chứng ngoại tình, nhưng việc thu thập phải cẩn trọng, tránh chuyện bắt ghen, đánh ghen. Về phía các nhà làm luật, cũng nên nghiên cứu sửa đổi pháp luật sao cho hoàn thiện, dễ thực thi, không có những khoảng “hở” và vùng “mờ”, bảo đảm luật thật sự đi vào cuộc sống.

Theo Luật sư Huỳnh Minh Vũ/Phụ nữ

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 79/GP-TTĐT ngày 20/4/2011 của Cục quản lý phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử, Bộ TTVTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net.vn
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Hà Nội: +84 4 3974 8899 Ext: 3739
TP.HCM: +84 8 7307 7979 Ext: 82149
Email: giadinh@admicro.vn
Mobile: 0909 707 866 (Ms. Hằng)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms. Nguyễn Thị Thơm)
Add: Tầng 5 & tầng 11, số 25-27 Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội
én bạc | gia đình | giải trí | tài chính