Thứ Ba, 21/08/2012 16:46 (GMT+7)

Em gái yêu… người cũ của tôi

Chưa kịp quên mối tình đầu khờ dại và nỗi đau mất đi đứa con, tôi đã phải chịu một nỗi đau khác khi em gái tôi dẫn người yêu về nhà.

Gia đình tôi có 2 chị em, ba tôi mất từ khi tôi mới 7 tuổi, còn em tôi lên 5. Mẹ tôi đã một mình tần tảo nuôi 2 chị em tôi khôn lớn. Biết bao nhiêu lời ong bướm vây quanh mẹ, vì mẹ tôi là góa phụ khi chưa đầy 30 và mẹ rất xinh đẹp, nhưng mẹ chẳng chấp nhận ai, vì muốn toàn tâm lo cho chúng tôi. Hơn nữa, tình yêu mẹ dành cho ba vẫn còn sâu nặng, nên mẹ không muốn đi thêm bước nữa. Lúc nhỏ, tôi thường bắt gặp mẹ khóc thầm mỗi đêm, rồi những lúc bên bàn thờ ba.
 
Cả 2 chị em tôi rất thương mẹ và chẳng bao giờ muốn làm mẹ buồn lòng. Chúng tôi cố gắng học thật giỏi, để không phụ lòng ba nơi chín suối và không phụ công vất vả của mẹ. Chị em tôi không bao giờ cãi nhau, và tôi lúc nào cũng nhường nhịn em gái. Bất cứ thứ gì dù là tôi thích nhất nhưng nếu em tôi thích thì tôi sẵn sàng nhường cho em.

Cuộc sống mẹ con tôi tuy vất vả, khó khăn nhưng luôn tràn ngập hạnh phúc. Cứ tưởng mọi thứ đều êm đẹp, nhưng rồi tai họa giáng xuống gia đình tôi khi tôi 18 tuổi, vừa học xong lớp 12. Trong một lần đi khám bệnh, mẹ tôi phát hiện bị mắc ung thư vú. Bao nhiêu tiền của dành dụm trong nhà đội nón ra đi theo những toa thuốc, những lần hóa trị. Ngay cả căn nhà chúng tôi đang ở cũng phải bị bán đi để cứu mẹ. Mẹ tôi may mắn giữ lại được mạng sống. Chị em tôi chỉ biết ôm nhau khóc. Vì từ trước đến giờ tuy chị em tôi có vất vả làm việc nhà, nhưng mẹ vẫn là người lo cho mọi thứ, mình mẹ bươn chải lo cho 3 người. Bây giờ mẹ đau ốm, chúng tôi thấy vô cùng chới với.

Lúc đó, trong xóm tôi có vài người đi xuất khẩu lao động, gửi tiền về cho người thân. Tôi bàn với mẹ để mình đi xuất khẩu lao động, may ra còn có chút ít gửi về cho mẹ nuôi em học hết lớp 12, và có thể mua lại căn nhà để ở. Vì từ khi bán nhà, mẹ con tôi phải ở nhờ trên đất của người quen. Mẹ tôi vay mượn khắp nơi, tiền bán nhà vẫn còn một ít nữa, cũng đủ cho tôi đóng tiền đi lao động xuất khẩu.

Ở xứ người, tôi phải làm việc vô cùng vất vả. Tôi chỉ biết làm việc vì nghĩ đến mẹ và em ở quê nhà. Tôi thường khóc vì nhớ mẹ và nhớ em. Nhưng tôi quyết tâm phải cố ở lại, làm việc và kiếm tiền gửi về cho mẹ trả nợ và lo cho em.

Thời gian trôi qua, sau 3 năm bươn chải xứ người, tôi cũng quen dần với nỗi cô đơn, nỗi nhớ người thân, quê hương, bạn bè. Tôi đã có thể cười, có thể thấy mình vui vẻ hơn. Rồi tôi gặp một người con trai, anh hơn tôi 2 tuổi, cùng quê với tôi nhưng khác huyện. Chúng tôi nhanh chóng yêu nhau. Nhờ có anh mà nỗi nhớ nhà trong tôi cũng vơi bớt, nỗi cô đơn trong tôi cũng đã nhẹ nhàng hơn.

Anh đã hứa với tôi sau khi về nước chúng tôi sẽ làm đám cưới, anh nói rằng anh yêu tôi, và chúng tôi sẽ có cuộc sống hạnh phúc. Tôi yêu anh, và tôi tin anh, tin rằng anh thật lòng yêu tôi và tin rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ nên duyên chồng vợ. Sau một thời gian yêu nhau, tôi cũng trao cho anh cái quý nhất của đời người con gái. Anh đã thề thốt sẽ yêu tôi đến hết cuộc đời. Cuộc sống nơi đất khách với hai chúng tôi trở nên ấm áp hơn. Tôi viết thư về cho mẹ, nói rằng tôi đã gặp được người thương, xin mẹ chờ tôi thêm một thời gian nữa rồi chúng tôi sẽ về nước và làm đám cưới. Mẹ và em tôi vui lắm, viết thư động viên tôi đủ thứ.

Tôi tưởng mọi thứ đến với mình đều là tốt lành, nhưng không ngờ có ngày tôi như rơi xuống vực sâu của sự tuyệt vọng ê chề và đau đớn nhục nhã. Sau một thời gian qua lại với tôi, người yêu tôi thường lấy lý do bận mà ít ghé thăm. Tôi biết anh đang tán tỉnh một người khác, nhưng khi nói thì anh chối bay chối biến. Anh cho rằng tôi ghen tuông vớ vẩn, anh chỉ yêu có một mình tôi, chẳng có ai khác ngoài tôi. Những lúc anh đến, anh đều muốn làm “chuyện ấy”, xong rồi về, chẳng còn yêu thương âu yếm, chẳng còn quan tâm lo lắng như thời mới quen tôi nữa, cũng chẳng còn biết đến cảm xúc của tôi. Tôi biết ăn nói thế nào với mẹ, rồi còn ai có thể lấy tôi khi biết tôi không còn con gái. Và quan trọng hơn hết là tôi yêu anh rất nhiều.

Ngày ấy đến sớm hơn tôi nghĩ. Khi tôi báo tin có thai, anh lạnh lùng nói bây giờ chưa phải lúc sinh con. Anh muốn tôi bỏ đứa bé đi, vì lúc này anh chưa thể lo cho mẹ con tôi. Tôi ôm anh và khóc, còn anh thì ráo hoảnh lạnh lùng. Anh ra về và từ đó không tìm tôi nữa, anh luôn tránh mặt tôi, tôi không làm sao gặp được anh.

Một hôm, tôi cố gắng tìm cách gặp anh, anh đuổi tôi về và nói anh không chắc đứa bé là con anh, tôi muốn làm gì thì tùy. Anh trở mặt nhanh chóng như vậy, tôi như gục xuống vì đau đớn và tuyệt vọng. Anh rốt cuộc chỉ là một gã đàn ông hèn hạ và tầm thường như vậy sao? Vậy mà tôi đã yêu anh và tin anh, đã hy vọng ở anh rất nhiều. Tôi đau đớn đến bệnh viện một mình, khi người ta lấy đứa bé ra khỏi người tôi, tôi cảm nhận tôi đã mất đi thứ thiêng liêng nhất trên cuộc đời. Tôi gượng cười để sống và làm việc, cố chôn chặt nỗi đau. Tôi lại sống câm lặng như cái bóng. Rồi cũng đến ngày tôi về nước. Ngày về, tôi khóc lặng nghĩ đến đứa con đã mãi mãi ra đi ở xứ người.

Về với mẹ, tôi cười nói nhiều hơn, nhưng vẫn giấu kín chuyện của mình ở nước ngoài. Tôi xin làm công nhân ở một khu công nghiệp gần nhà, nơi em tôi đang làm. Sau thời gian xa mẹ, tôi muốn ở gần chăm sóc mẹ. Và tôi đã hứa với lòng sẽ ở vậy suốt đời, sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương hay kết hôn gì nữa. Cũng có vài người ngỏ ý với tôi nhưng tôi từ chối tất cả. Tôi không muốn thêm một lần nữa phải đau đớn vì tình yêu.

Nhưng rồi tôi lại một lần thêm tan nát, đau khổ và vật vã khi gặp lại người cũ, người đã làm tôi đau, đã lấy đi của tôi đời con gái, đã bỏ rơi tôi với đứa con vừa kịp tượng hình nơi đất khách thiếu thốn trăm bề. Tôi chỉ muốn hét vào mặt anh ta, muốn nói cho tất cả mọi người biết bộ mặt thật của anh ta, nhưng rồi kịp bình tĩnh, và tôi nghĩ mình nên im lặng, nên chon chặt quá khứ đau buồn để tiếp tục sống. Làm sao tôi có thể tưởng tượng được sẽ có ngày tôi gặp anh ta trong hoàn cảnh éo le này. Khi em gái tôi nói sẽ đem người yêu về ra mắt mẹ và tôi, tôi đã rất mừng cho em gái mình. Tôi và mẹ đã chuẩn bị mọi thứ để đón nó trở về với người đàn ông mà nó yêu thương, người mà nó luôn kể là người tốt nhất trên đời.

Tôi đã chết trân khi thấy em gái mình nắm tay người đàn ông kia đi vào nhà. Là anh ta, kẻ đã làm tôi đau. Nhìn em gái tôi vui vẻ và hạnh phúc, làm sao tôi dám nói ra sự thật. Em tôi có lẽ sẽ đau đớn và tuyệt vọng mà chết, và biết đâu nó sẽ hận tôi, nó sẽ cho rằng tôi là kẻ phá đám. Tôi im lặng chứng kiến kẻ sở khanh đã lừa mình bây giờ đang vui vẻ bên đứa em tôi hết mực yêu thương mà trái tim tan nát. Tôi thấy khinh bỉ anh ta vô cùng và tôi oán trách số phận sao lại trớ trêu đến thế. Em tôi không đáng phải chịu đau khổ, nếu lấy anh ta, liệu nó có được hạnh phúc không, và sự thật liệu có thể giấu suốt đời không. Tôi thấy bối rối và lo lắng vô cùng, tôi nghĩ mình nên nói ra tất cả mọi chuyện, để em tôi suy nghĩ lại trước khi quyết định, nhưng tôi không nỡ, vì thấy em lúc nào cũng rạng ngời hạnh phúc. Còn im lặng, thì mai này nếu em tôi phải đau khổ như tôi, tôi lại thấy có lỗi vô cùng. Và nếu nó biết tôi cố tình giấu nó sự thật, liệu nó có hận tôi không. Tôi phải làm sao đây, để vẹn cả đôi đường.  

Nguyễn Thanh Vân (Vũng Tàu)
Theo NĐ & ĐS  

PHẢN HỒI CỦA BẠN ĐỌC(31)

  • Minh (04/11/2012 17:25)

    Hôm nay em mới đọc câu chuyện của chị. Theo em, chị hãy nói lên tất cho em gái chị biết, mới ban đầu thì em gái có thể giận chị nhưng rồi khi hiểu ra em chị sẽ không giận chị đâu, nhưng chị không nói ra thì em chị mới giận chị.

  • Trường Giang (30/09/2012 09:09)

    Người nhà là trên hết. Không thể để hạng đệ tiện ấy bước vào nhà để tiếp tục hại đời mình và em gái ruột của mình.

  • Trâm (23/09/2012 15:42)

    Lâu rồi tôi bận quá không có thời gian vào mạng. Hôm nay vào mạng đọc trang thư của em chị thấy thương em vô cùng. Chị khuyên em nên sống kiên cường, mạnh mẽ lên. Trước sự việc này em phải nói ra tất cả với em gái mình để em nó tránh được gả sở đó em nhé.
    Chúc em sớm quên đi quá khứ để bước tiếp với thời gian.

  • Nguyen Ngoc Na Na (19/09/2012 20:28)

    Bạn nên nói tất cả với cả mẹ và em gái của bạn. Tốt nhất là bạn nên để em gái bạn chọn lựa sau nhũng hi sinh của bạn dành cho gia đình và tình thân. Nếu em gái bạn chọn người đàn ông đó thì là việc của em bạn nhưng ít ra khi em gái bạn đau khổ thì nó cũng không oán hận vì bạn đã không nói ra sự thật. Mình tin chị em của bạn sẽ đồng lòng với nhau. Chúc bạn sớm có hạnh phúc.

  • Châu Tấn Phát (07/09/2012 08:36)

    Chưa muộn chị ơi! Hãy nói nhanh không thì em chị sẽ là người đau khổ. Những người đàn ông như vậy cần tránh xa họ.
    Chúc chị và em gái có những quyết định chính xác và nhanh chóng!

  • Tuấn Huệ (24/08/2012 21:18)

    Sự thật mất lòng. Nhưng đó là điều tốt nhất cho tương lai của em chị. Chị muốn em mình có hạnh phúc thật sự thì hãy nói ra tất cả.

  • Huong (24/08/2012 10:44)

    Chị còn do dự gì mà ko nói ngay cho em gái chị biết. Có thể bây giờ chị nói cô ấy sẽ hận chị vì nghĩ chị phá đám như lời chị nói ở trên nhưng nếu chị không nói để em gái chị chịu hậu quả như chị trước đây thì đến lúc ấy chị không chỉ cảm thấy lương tâm bị dằn vặt mà nếu em chị biết sự thật cô ấy sẽ còn hận chị gấp ngàn lần. Qua những lời chị kể, tôi nghĩ em gái chị cũng không phải là người biết suy nghĩ. Chị hãy nói cho cô ấy biết trước khi quá muộn.

  • Nguyên Linh (23/08/2012 09:44)

    Em nghĩ chị nên nói ra sự thật vì dù có đau lòng đến mấy di nữa nhưng người đàn ông đó không xứng đáng với tình yêu của chị và rồi đến tình yêu của em gái chị nữa. E mong chị hãy đưa ra lựa chọn sáng suốt, đừng để sự việc trở nên muộn màng.

  • Nông Phúc Tương (23/08/2012 05:20)

    Còn làm thế nào nữa? Nói ngay cho em gái mình biết về thằng sở khanh kia. Nên nói ra tất cả, đừng nên giấu chuyện cũ. Nếu cô thực sự yêu thương em gái mình, bởi cô biết chắc rồi em gái cô sẽ chịu phận như cô nếu vẫn dan díu với thằng đàn ông đó.
    Tôi muốn được nói chuyện trực tiếp với cô trên điện thoại. Nếu được cô hãy gọi cho tôi theo số: 0904102318

  • tongtu (22/08/2012 16:26)

    Anh cung la dan ong nhung chua thay thang dan ong nao nhu the ca. Em hay noi ra toan bo su that, tuy dau long nhung se giai thoat duoc cho em gai em khoi thang khon nan ay.

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 99/GP-BC ngày 15/3/2007 của Cục Báo chí, Bộ VHTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776 – 0125.043.777
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Tel: (844) 3974.8899 ext 3739
Fax: (04) 39744081
Email: cs@admicro.vn
Hotline: 0932 267 899 (Ms.Thủy)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms.Thơm)
én bạc | phụ nữ, gia đình, làm đẹp
giải trí, xã hội | tài chính, chứng khoán, doanh nhân