Thứ Tư, 04/07/2012 09:50 (GMT+7)

Cửa nhà không khóa

Anh khẽ nói: “Mình xa nhau một thời gian thôi, nếu vẫn không muốn nhìn mặt nhau nữa thì lúc ấy giải tán cũng chưa muộn”.

Quá nhiều việc dồn đến một lúc khiến sức chịu đựng của chị dường như bị vỡ tung. Chị hét lên: “Cả nhà anh tạo cho tôi quá nhiều áp lực, ngay cả khi tôi mang thai, sinh nở rồi nuôi con mọn. Tôi ý kiến thì anh gạt phắt hết, kêu ai có việc người ấy. Rồi anh cứ thích mua sắm vung vít, chi vượt quá thu, chưa kể những khoản anh liều mang cho vay mà chả đòi được. Nhà lúc nào cũng cạn tiền.

Tôi còn đến khổ sở với người thân của anh, lúc nào cũng yêu cầu tôi phải chính xác, chỉn chu từng chân tơ kẽ tóc. Sao phải xiềng xích mình trong khuôn khổ khó chịu ấy? Tôi chỉ muốn nói rằng tôi đã yêu xong một người, chả còn gì để luyến tiếc nữa”.

Từng lời của chị như ngàn mũi dao xỉa thẳng tới, lòng anh ít nhiều bị tổn thương song vẫn từ tốn nhắc: “Em bắt đầu không kiểm soát được lời nói rồi đấy”. Đoạn anh nhìn sang thằng bé con đang ngơ ngác: “Ơ, ơ, trêu nhau à?”

Chị hít một hơi thật dài rồi quyết định im lặng. Anh lặng lẽ dẫn con vào phòng của nó, giọng anh cất lên đều đều: “Hôm nay mình cùng đến với câu chuyện về bạn Thỏ có một vườn cà rốt nhé…”.

Chị ngồi thừ trong phòng, nước mắt lăn dài, phải chịu thiệt thòi bao lâu nữa đây, sao cứ khổ sở gồng gánh chuyện nhà chồng thế này, mà họ có hiểu cho đâu, lúc nào cũng phải tìm bằng được điểm mà chê. Phải rồi, chị sai, quá sai khi lấy anh, có thế thôi. Cơn giận trong chị lại bốc lên ngùn ngụt…

Anh bước vào báo con đã ngủ, chị lại giở giọng ca thán rên rỉ và muốn anh biến đi đâu đó, để chị yên, giờ chị rất muốn ly dị cho xong. Anh chỉ khẽ nói: “Mình xa nhau một thời gian thôi, nếu vẫn không muốn nhìn mặt nhau nữa thì lúc ấy giải tán cũng chưa muộn”.

Họ giấu bố mẹ hai bên về việc ly thân, anh thu xếp quần áo đến tá túc nhà cậu đồng nghiệp. Được chục ngày thì chị liên lạc với anh: “Anh ở đâu mấy hôm mà mẹ gọi điện không được, gọi cho em hỏi, làm em ú ớ chẳng biết nói sao”. “Anh đi công tác Hàn Quốc gấp quá, hôm ấy tính gọi báo mà em không nghe máy. Con ngoan không? “Vẫn ngoan ạ”. Chị ngần ngừ định nói con khóc hỏi bố suốt nhưng rồi ngại lại thôi. “Đợt này bận quá, thu xếp được anh sẽ về thăm con”. Chị nghe mà thấy vui rồi lại ngao ngán nghĩ cảnh hai mẹ con cứ phải “đấu trí” với nhau.

Mọi khi vợ chồng cùng dạy con, nó nghịch dại bố sẽ lớn tiếng, đe nẹt, mẹ thì nhỏ nhẹ, chỉ bảo, nói lý. Rồi cả hai đều nói con làm thế là không được, là chưa ngoan. Giờ mình chị chẳng thể xuất sắc kiêm nhiệm hết khiến thằng bé có vẻ sợ sệt.

Rồi căn nhà cứ vắng vẻ, quạnh quẽ khiến hai mẹ con ít cười hẳn. Những lúc chị nấu cơm, thằng bé cứ quẩn quanh bên chân, thấy vướng chị lại quát cho, mọi khi bố con nhà nó cứ đùa nhau, sằng sặc suốt ngày cơ.

Chị lại lo âu nghĩ cảnh anh đang cơm niêu nước lọ với anh bạn, hay lại sà vào quán xá nhếch nhác nào đó không chừng. Tối khuya chị ngồi nhớ lại sự việc đã qua và thấy hối hận. Chị dặn mình hãy thử bớt đi những mặc cảm, suy nghĩ, kết luận về chuyện gia đình chồng. Học chấp nhận những sở thích riêng của mọi người và biết chấp nhận bố mẹ chồng như họ vốn thế từ bao năm nay. Được thế hẳn mình đã không phải nhọc lòng và khiến chồng khó nghĩ...

Chị khóc khi nhớ lại câu anh nói trước lúc đi “Em đang stress, nên nghỉ ngơi đi, việc gì cũng có thể tháo gỡ được, miễn là bình tĩnh và hai vợ chồng đồng tâm nghĩ cách”.

Anh gọi điện, chị đưa cho con nói chuyện “Con đang làm gì đấy?”. “Đang xếp hình ạ”. “Nhớ bố không?”, “Nhớ bố nhắm”. “Bố cũng nhớ con lắm. Thế mẹ đang làm gì?”. “Mẹ đang khóc… ơ mẹ ơi… đừng khóc”, thằng bé quẳng chiếc điện thoại xuống chạy lại ôm mẹ. Anh sững sờ, lòng nghèn nghẹn.

Phóng xe về, anh lấy chìa khóa mở cổng, khẽ khàng bước vào: “Bố đi công tác về rồi, có quà đây. Hai mẹ con khỏe không?”. Chị cố kìm nước mắt lại, giục anh vào rửa tay, để chị dọn mâm, cơm nấu xong cả rồi.

Giận hờn phút chốc được xóa nhòa, chị nói dỗi: “Sao anh không về sớm hơn. Từ hôm anh đi, nhà có khóa bao giờ đâu”.
 
Theo Dân trí

PHẢN HỒI CỦA BẠN ĐỌC(1)

  • Trần Thị Hoa (04/07/2012 14:54)

    Mình cũng đang trong tâm trạng như chị vợ trong câu chuyện. Mình cũng sống cùng gia đình chồng, có cả bố mẹ chồng lại cả bà ngoại của chồng và cả vợ chồng em chồng không ở đấy nhưng gửi con ở đấy. Hôm nào chúng về cũng tay xách nách mang nào là rau nào là quả, mình thì mệt công tưới rau mà chúng có biết cho đâu, mà nếu có ăn cơm ở đấy là phải đỗi xử như khách, không động chân động tay đến việc gì, tắm xong là vứt quần áo ở đấy, ăn xong là ngồi xem ti vi. Bà ngoại chồng thì khỏi phải nói, nấu mặn thì kêu nhạt, nấu nhạt thì kêu. Hồi mới thì mình tức không chịu nổi, nhưng giờ thì mình kệ. Không nhìn, không nghe, không nói. Ước gì chồng mình được như anh chồng nhà chị.

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 99/GP-BC ngày 15/3/2007 của Cục Báo chí, Bộ VHTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776 – 0125.043.777
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Tel: (844) 3974.8899 ext 3739
Fax: (04) 39744081
Email: cs@admicro.vn
Hotline: 0932 267 899 (Ms.Thủy)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms.Thơm)
én bạc | phụ nữ, gia đình, làm đẹp
giải trí, xã hội | tài chính, chứng khoán, doanh nhân