Ngày 10 Tháng 5, 2016 | 02:00 PM

Chuyện tình đẹp khó tin (2): Chồng mù, vợ cụt chân và những đứa trẻ như thiên thần

GiadinhNet - Năm 16 tuổi, tai nạn giao thông đã vĩnh viễn cướp đi chân phải của người vợ, chồng bị mù từ năm 10 tuổi. Duyên phận cuộc đời đã đưa họ xích lại gần nhau.

Chuyện tình đẹp khó tin (1): Hạnh phúc của người đàn ông “nhặt vợ” giữa Thủ đô Chuyện tình đẹp khó tin (1): Hạnh phúc của người đàn ông “nhặt vợ” giữa Thủ đô

GiadinhNet – Ở cái tuổi “gần đất xa trời” tưởng rằng sẽ cô đơn đến hết đời thì ông “nhặt” được vợ. Hạnh phúc của đôi bạn già đã chứng minh được rằng, tình yêu không bao giờ là muộn khi gặp đúng người, đúng thời điểm.

Sóng gió hai mảnh đời

Chuyện tình của anh Tạ Đình Hán và chị Vũ Hoài Thanh (Xuân La, Hoàn Kiếm, Hà Nội) như cổ tích giữa đời thường.

Số phận đã lấy đi của họ nhiều thứ quý giá khiến họ không thể có cuộc sống như những người bình thường. Nhưng ý chí vươn lên, không đầu hàng số phận đã giúp họ vượt lên, hướng tới cuộc sống tốt đẹp. Năm nay, cả hai ngoài 30 tuổi.

Nằm sâu trong ngõ 38 Xuân La, ngôi nhà 3 tầng, sạch sẽ, khang trang là tổ ấm của anh Hán, chị Thanh. Ít ai biết rằng, để có được cơ ngơi như ngày hôm nay chứa đựng những gian truân, có cả mồ hôi và nước mắt của cặp vợ chồng trẻ.

Rót chén nước mời khách, anh Hán bắt đầu với chúng tôi từ câu chuyện thơ ấu bất hạnh. Anh là con trong một gia đình Hà Nội gốc, sinh ra là một đứa bé khỏe mạnh, thông minh. Tuổi thơ của anh cũng êm đềm trôi qua cùng bạn bè trang lứa trong khu. Lên 8 tuổi, anh Hán lên cơn sốt kèm theo biểu hiện co giật. Sau cơn sốt định mệnh ấy, mắt anh mờ dần. Theo thời gian, mắt anh càng nặng thêm, đến năm 10 tuổi mọi vật giờ đây là màn đen bí ẩn.

Đang tuổi cắp sách đến trường, bố mẹ khuyên anh ở nhà nhưng Hán không chịu, thấy các bạn đi học, Hán đòi đi theo. Và rồi những lần vấp ngã ngoài ý muốn cộng với đôi mắt không nhìn thấy khiến Hán không theo kịp. Ngậm đắng nuốt cay, bất đắc dĩ anh phải nghỉ học.

Gia đình anh Hán chị Thanh. Ảnh: Ngọc Thi
Gia đình anh Hán chị Thanh. Ảnh: Ngọc Thi

Không muốn người thân lo lắng, bề ngoài Hán tỏ ra mạnh mẽ đầy nghị lực. Về phần bố mẹ, cứ có người mách thầy nọ bà kia có khả năng chữa bệnh thì ông bà tìm đến. Thế nhưng, đến đâu cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu ngao ngán. Bác sĩ kết luận anh bị thoái hóa sắc thái võng mạc trung tâm.

Không đầu hàng số phận, năm 2000, được sự động viên của gia đình, anh Hán tham gia Hội Người mù quận Hoàn Kiếm. Tại đây, anh được theo học chữ nổi, học nghề xoa bóp, tẩm quất, bấm huyệt… Được tiếp xúc với bạn bè dần dần Hán trở nên tự tin, hòa nhập với cuộc sống. May mắn hơn nữa là với tay nghề khá nên anh được giữ lại làm việc tại Trung tâm phục hồi chức năng cho trẻ em ở Trường Khiếm thị Nguyễn Đình Chiểu.

Với chị Thanh, số phận nghiệt ngã, tai nạn khủng khiếp năm 16 tuổi đã cướp đi của chị một phần chân phải. Chị Thanh là một thiếu nữa duyên dáng, hiền lành, sinh ra và lớn lên ở Gia Lâm, Hà Nội. Ở cái tuổi tràn trề nhựa sống và sung sức nhất đời người, tuổi của khát khao chiến đấu và cống hiến thì bỗng dưng tắt lịm.

May mắn hơn anh Hán, mặc dù khiếm khuyết về cơ thể nhưng đôi mắt sáng. Nén nỗi đau, chị tiếp tục đăng ký học Cao đẳng Kinh doanh Công nghệ Hà Nội. Khoảng thời gian học tập tại trường chị được bạn bè giới thiệu tham gia Câu lạc bộ sinh viên khuyết tật Hà Nội.

Trong những buổi giao lưu giữa CLB sinh viên khuyết tật với đoàn vận động viên khuyết tật Hà Nội, vận động viên Bạch Quang Thái đã nhìn thấy ở Thanh có tố chất của một vận động viên cầu lông đầy triển vọng và khuyên chị chơi môn thể thao này.

Tình yêu chắp cánh

Năm 2002, anh Hán tham gia môn điền kinh dành cho người khuyết tật của Hiệp hội Thể thao người khuyết tật Hà Nội. Trong những ngày khổ công luyện tập trên thao trường đầy nắng gió, cơ duyên được sắp đặt từ trước, anh gặp chị Vũ Hoài Thanh, vận động viên cầu lông của Câu lạc bộ thể thao khuyết tật Hà Nội.

Mắt không nhìn thấy, quá mệt mỏi với những cơn nắng gắt mùa hè, cái giá buốt của mùa đông nhiều lần bị ngã bầm dập chân tay nhưng sự động viên của Thanh giúp anh vượt qua tất cả.

Anh Hán nhớ lại: “Những người trong CLB đều có khiếm khuyết về cơ thể, chúng tôi dễ hòa nhập với nhau bởi cùng cảnh ngộ. Tôi với Thanh ban đầu cũng chỉ nói chuyện với nhau nhưng càng tiếp xúc tôi càng mến mộ người con gái có giọng nói trong trẻo đó”.

Cùng cảnh ngô, Hán và Thanh động viên nhau cố gắng. Cả hai đem lòng yêu nhau từ lâu nhưng không ai nói ra. Anh Hán không tỏ tình bởi sợ mình không thể đem lại hạnh phúc cho Thanh, không thể sinh ra những đứa con khỏe mạnh.

Sau nhiều đêm nằm vò võ suy nghĩ, cuối cùng anh quyết định bộc bạch những suy tư ấp ủ bao ngày. Hạnh phúc với anh như một điều kỳ diệu khi chị Thanh thông cảm và nhận lời yêu, cả hai trân trọng nâng niu những tháng ngày êm đềm.

Khi gia đình biết chuyện, họ phản đối kịch liệt, đặc biệt là phía nhà chị Thanh. Cả hai không tránh khỏi nản lòng. Phụ huynh phản đối vì cả hai không có kinh tế, nỗi lo con cái sinh ra ảnh hưởng từ người bố. 3 năm yêu nhau, hạnh phúc xen lẫn buồn đau, những trăn trở không thể nói nên lời.


Chị Vũ Hoài Thanh bên cạnh giấy khen về thành tích trong hoạt động thể thao. Ảnh: Ngọc Thi

Chị Vũ Hoài Thanh bên cạnh giấy khen về thành tích trong hoạt động thể thao. Ảnh: Ngọc Thi

Bản thân chị Thanh có rất nhiều người theo đuổi. Chị kể: “Tôi có nhiều người để ý lắm. Trong đó đa phần là những người lành lặn, kinh tế khá giả. Nhưng tôi không quan trọng điều đó, trong lòng chỉ có mỗi anh Hán. Tôi yêu anh từ cách anh ứng xử với mọi người và tin tưởng đó là người có thể đem lại hạnh phúc cho mình”.

Yêu nhau sâu đậm, bố mẹ hai bên cũng xuôi lòng khi thấy cả hai hiền lành, tử tế, họ đồng ý tát thành. Đám cưới nhỏ diễn ra trước sự chứng kiến, chúc phúc của bà con hai họ. Như một giấc mơ, những đứa con lần lượt chào đời, đẹp, lành lặn và khỏe mạnh như thiên thần.

Sau khi cưới, cuộc sống bộn bề những lo toan, hằng ngày hai vợ chồng dậy từ mờ sương. Ngoài tập luyện thể thao, anh chị làm đủ các nghề. Anh Hán làm người mẫu cho sinh viên vẽ để kiếm sống. Lúc đó, mỗi tiết học của sinh viên anh được trả 4 nghìn đồng. Buổi sáng tập luyện thể thao phục vụ cho các kỳ thi đấu, còn từ 12h đến 18h chị Thanh làm việc tại Khu công nghiệp Sài Đồng và dành thời gian theo học cao học kế toán tại Trường Đại học Thương mại.


Một cơ sở tẩm quất của anh Hán ở Ngõ Gạch. Ảnh: Ngọc Thi

Một cơ sở tẩm quất của anh Hán ở Ngõ Gạch. Ảnh: Ngọc Thi

Ý thức được việc không thể đi làm thuê mãi, anh Hán bỏ nghề người mẫu, cùng vợ mở cơ sở tẩm quất mang tên “Tẩm quất thật”. Vốn không có, cả hai vợ chồng vay mượn người thân. Gia đình anh được Hội Người mù quận Hoàn Kiếm đứng ra tín chấp cho vay 15 triệu đồng, lãi suất 0,3%/năm.

Hiện, vợ chồng anh là chủ 3 cơ sở tẩm quất ở phố Hồng Hà, quận Hoàn Kiếm và đường Âu Cơ, phường Quảng An, Tây Hồ. Tổng doanh thu của 3 cơ sở đạt hơn tỷ đồng/năm, tạo việc làm ổn định cho 30 lao động, trong đó có 26 lao động khiếm thị với thu nhập bình quân 3,5 triệu đồng/người/tháng.

Cuộc sống vẫn chứa đựng lo toan vất vả nhưng vợ chồng họ đang nắm chặt tay nhau giữ gìn tổ ấm nhỏ và đồng hành cùng người khuyết tật ở Hà Nội.

Ngọc Thi/Báo Gia đình & Xã hội

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC