Thứ Năm, 21/06/2012 16:10 (GMT+7)

Chồng méo mặt vì vợ bắt... đái ngồi

Vợ tôi in ra hẳn một bản quy định gia đình, gồm 10 điều bắt buộc, hãi hùng nhất vẫn là: "Cấm đái đứng!".

Tôi theo đuổi Lệ suốt thời gian dài mới chiếm được trái tim cô ấy. Vợ tôi vốn dĩ là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, rất cao ngạo trong tình yêu. Cô chưa từng thể hiện một cử chỉ tùy tiện, phóng khoáng nào khi ở bên tôi suốt quãng thời gian hai đứa tìm hiểu. Tôi thích tính cách ấy của nàng, rất đường hoàng, chân thực, lại luôn chu đáo trong tất thảy mọi việc. Không chỉ tôi, mà ngay cả bố mẹ cũng phải gật đầu cái rụp, công nhận Lệ là mẫu hình lý tưởng của dâu hiền vợ thảo trong gia đình. Nếu được chung sống trọn đời với một cô gái tuyệt vời như vậy, quả là niềm hạnh phúc với nhiều đấng mày râu. Chả vậy mà rất nhiều chàng trai đã quyết tâm theo đuổi cô ấy. Nhưng phúc phận lại thuộc về tôi. Tôi không hiểu mình hơn người ở điểm nào, chỉ biết dùng tình cảm chân thực mà theo đuổi nàng. Trong số những vệ tinh luôn vây quanh, Lệ đã chọn tôi. Sự lựa chọn ấy khiến tôi luôn có cảm giác lâng lâng của kẻ chiến thắng.
 
Vợ tôi là một y tá. Bệnh viện nơi cô ấy công tác cách xa nhà tôi gần hai chục cây số. Thời còn đeo đuổi cô ấy, tôi không ngần ngại ngồi xe buýt lòng vòng khắp các con phố để được tới thăm người yêu mình. Thậm chí, trong lòng một anh chàng đang phơi phới tuổi yêu như tôi còn cảm thấy hứng khởi. Trên xe, tôi luôn nghĩ tới nụ cười hồn nhiên, tới những phút tinh nghịch đáng yêu của cô ấy. Khi ấy, tôi xem Lệ như một thiên thần.
 
Có lần, tôi còn đề nghị hai đứa dọn về sống chung để nếm trải cuộc sống lứa đôi hạnh phúc. Nhưng cô ấy nhất mực từ chối, viện cớ hay phải trực ca đêm và không thích nếm trái cấm trước khi thành vợ chồng.
 
Sau ba năm theo đuổi, cuối cùng Lệ cũng đồng ý cưới tôi. Quãng thời gian yêu đương dài dằng dặc ấy, lúc đầu còn khiến tôi thích thú, nhưng càng về sau tôi càng thấy nản lòng. Thái độ nghiêm túc tới mức cứng nhắc của cô ấy vô tình đẩy tôi vào biển cả tự ti. Tôi luôn cảm thấy bản thân vô dụng, vô dụng tới mức không khống chế nổi nàng. Lệ rõ ràng là một người phụ nữ mạnh mẽ, có cá tính, có thể hô phong hoán vũ bất chấp cảm nhận của tôi. Nhưng khi tôi muốn rời xa thứ tình cảm nhạt nhẽo này, thì cô ấy lại lên tiếng đòi kết hôn. Chỉ cần một lần chủ động của cô ấy cũng đủ sức làm tôi mềm lòng. Vậy là mọi suy tính về tương lai đường ai nấy đi bỗng chốc bay biến khỏi tâm trí tôi. Tôi cuống quýt đồng ý, dường như không muốn để tuột mất cơ hội ngàn vàng này.
 
Sau khi kết hôn, Lệ quả thực là người vợ lý tưởng. Cô luôn thu vén nhà cửa ngăn nắp, gọn gàng. Chỉ cần đặt chân về tới nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, tôi đều thấy ấm lòng bởi mâm cơm đầy ắp những thức ăn đủ dinh dưỡng đã được bày sẵn trên bàn. Quần áo tôi thay ra hàng ngày cũng được vợ đem đi giặt giũ, phơi phóng cẩn thận. Với tôi, đó là thứ hạnh phúc giản dị, ấm cúng mà chưa hẳn người đàn ông nào cũng có được.
 
Nhưng thật không ngờ, vợ tôi không chỉ là người ưa sạch sẽ mà còn sùng bái nó một cách điên cuồng. Thời gian đầu, cô ấy kêu ca nhà cửa nhiều bụi bặm, kêu ca sự hiện diện vô duyên của đôi giày đã có phần cũ kỹ của tôi, thậm chí than phiền thói quăng quật quần áo bừa bãi của tôi và đặc biệt dị ứng với tàn thuốc lá vương vãi trên bàn. Lâu dần, thói ưa sạch sẽ một cách thái quá của Lệ trở thành nguyên nhân dẫn tới những trận cãi vã, những rạn nứt trong tình cảm giữa chúng tôi. 
 
Tôi vẫn luôn ý thức rằng, vợ mình than vãn suốt ngày cũng chỉ vì muốn vun vén gia đình. Đôi khi, để vợ đỡ phiền lòng, tôi cũng cố dọn dẹp đồ đạc. Nhưng Lệ lại chẳng coi đó là hành động mang ý “cải tà quy chính” của chồng, mà ngày càng đưa ra những yêu cầu thái quá. Điều khiến tôi điên tiết nhất là cô ấy thẳng thừng cấm tôi tiểu tiện theo tư thế quen thuộc của cánh mày râu. “Anh cứ đứng tồng ngồng như vậy, nước tiểu văng tung tóe xuống sàn nhà, em ngày nào cũng phải kỳ cọ bở hơi tai. Không thể cứ hầu hạ như ông hoàng bà chúa mãi được!”, vợ tôi chẳng hề kiêng nể gì, vừa dọn dẹp vừa oang oang chỉ trích.
 
Nghĩ rằng lời trách móc của mình chỉ như “nước đổ đầu vịt”, vợ tôi in ra hẳn một bản quy định gia đình, trong đó gồm 10 điều kiện bắt buộc. Hãi hùng nhất vẫn là “Cấm đái đứng!”. Mỗi lần tôi vi phạm, đều phải khổ sở “thi hành án phạt”, hết giặt quần áo rồi đến nấu cơm, lau dọn đồ đạc…Nhìn vào bảng nội quy ngớ ngẩn ấy, tôi chỉ còn nước dở khóc dở cười. Dù rất muốn đưa Lệ đi khám bác sĩ tâm lý, nhưng tôi lại sợ động chạm tới lòng tự ái của vợ.
 
Cô ấy kêu ca mệt mỏi, lẽ nào tôi sung sướng thanh thản. Chỉ vì vài việc nhà cửa cỏn con mà tình cảm vợ chồng dần trở nên vô vị, nhạt nhẽo. Thậm chí giờ đây, tôi có cảm giác ớn sợ không muốn bước chân về nhà. Tôi nhớ lại Lệ của thời còn thiếu nữ, nhớ lại quãng thời gian ấm áp của buổi đầu yêu đương, thời ấy thật mộc mạc, nhưng cũng thật hạnh phúc…
 
Nghĩ đi rồi nghĩ lại, không thể vừa mới cưới vài năm đã nghĩ tới chuyện ly hôn. Tôi bèn thuê ô sin về lo liệu chuyện nhà cửa. Dù người giúp việc mới chỉ đảm đương công việc vài tháng nay, nhưng tôi đã thấy nhẹ nhõm phần nhiều. Bởi “bà chằn” nhà tôi giờ không còn mấy bận tâm tới chồng, mà quay ra săm soi ô sin. Nhà cửa còn vương chút bụi, cô ấy lập tức tra vấn ô sin, quần áo giặt xong chưa gấp gọn, lại vẫn là ô sin đứng mũi chịu sào. Tôi như tù nhân vừa được phóng thích, cảm giác tự do thoải mái thật dễ chịu! Nhưng liệu giải pháp ấy có phát huy công dụng lâu dài, hay chỉ một thời gian sau, tôi lại quay về vị trí cũ, lại là nạn nhân của màn “bạo lực tinh thần” do chính vợ gây ra?
 
Ý kiến chuyên gia
 
Người vợ ưa sạch sẽ, gọn gàng, có ý thức chăm sóc gia đình là một diễm phúc của các quý ông. Tuy nhiên, để thay đổi tính cách luộm thuộm, ưa bừa bãi của chồng, người phụ nữ cũng không nên cáu gắt, bực bội, thậm chí trách móc, chỉ trích nặng lời. Cách hành xử như vậy càng động chạm tới lòng tự ái của đức lang quân, khiến người chồng càng đâm ra chây ỳ để trả đũa. Ưa sạch sẽ một cách thái quá như cô vợ trong câu chuyện này còn trở thành nguyên nhân khiến hai người càng xa cách nhau hơn. Người chồng trong câu chuyện trên đã nghĩ ra giải pháp tình thế khá hợp lý, đó là thuê ô sin, giúp vợ giảm bớt gánh nặng gia đình. Tuy nhiên, xét về bản chất, anh vẫn chưa thể thay đổi được tính cách của vợ.
 
Hãy thẳng trao đổi với nhau, nêu ra những mong muốn của bản thân và chia sẻ việc nhà với vợ. Không có gì tuyệt vời hơn là cùng nhau thay đổi, để bầu không khí gia đình trở nên hài hòa, ấm áp.
Theo M.H
Báo Đất Việt

PHẢN HỒI CỦA BẠN ĐỌC(5)

  • Pinky (01/07/2012 18:32)

    Đọc xong bài viết của anh này tôi nghĩ giốnngg như bạn HUY nói,đàn ông đúng là động vật cấp thấp. Tôi không hiểu nổi anh ấy nghĩ gì khi cho rằng chỉ cần thuê osin thế là xong, hết bị vợ càm ràm. Nhưng anh ấy không hiểu nếu không thay đổi thì không chóng thì chầy người phụ nữ ấy sẽ chán chồng chỉ vì tích cóp nhiều cái nhỏ nhặt: quần áo bạ đâu vứt đấy, tàn thuốc vẩy lung tung... mặc cho mọi người khó chịu nhưng vẫn cứ làm theo ý thích. Cái vụ đi toalet vung vãi ra ngoài là điều tởm lợm nhất mà tôi cũng là người từng phải gánh chịu nên tôi biết rất rõ cảm giác đó như thế nào. Nào có tinh khiết gì cho cam, toàn bia với rượu nên thú thực có dùng con vịt cũng khó thoát mùi, mà đâu phải ngày nào cũng cắm mặt vào cái nhà vệ sinh đâu. Lại còn nọ kia ra giọng chỉ là vài việc vặt. Chúng ta sống trong một thế giới bình quyền, đều phải đi làm để kiếm tiền chứ vợ có được ở nhà làm việc nhà và chăm chút cái toalet đâu. Cả ngày kiếm tiền về đến nhà lại lao đầu vào dọn dẹp giặt giũ đã không giúp đõ thì thôi lại còn bày ra cho người khác hầu, ai mà không tức. Chẳng việc quái gì phải thay đổi cả, con giun xéo mãi cũng quằn, nhẹ nhàng thế nào được mãi, có mà là thánh mới hầu đươc mấy bố. Nếu thích như chốn không người tốt nhất đừng lấy vợ.

  • Nguyen Xuan (26/06/2012 14:22)

    Đàn ông ích kỷ quá, lúc nào cũng đòi hỏi người phụ nữ phải thế này, thế khác mà không nhìn lại bản thân mình. Một người chồng không nhìn thấy sự vất vả của vợ: cũng công việc xã hội như đàn ông nhưng lại kiêm thêm việc chăm sóc con cái, việc dọn dẹp gia đình, quan hệ nội ngoại, tất cả đổ lên đầu người phụ nữ chân yếu tay mềm. Còn "phái mạnh" của chúng ta chỉ biết sáng đi làm, tối về ăn cơm, đi ngủ và trách vợ. Cần phải đổi lại đàn ông là "phái yếu" cần che chở.

  • tinhle (22/06/2012 07:14)

    Theo toi thay nguoi vo do khong co gi phai thay doi ca. Co thay doi la nguoi chong phai thay doi kia. Theo nhu anh noi do la nhung viec con con. Vay con con sao anh khong giup vo anh lam, anh thu lam duoc sach se nhu the coi no co con con con nua khong? Nha co 2 vo chong ma mot nguoi bay mot nguoi don trong khi ai cung con co viec rieng cua minh. Nguoi chong da khong giup do con bay nua thi sao chiu noi?

  • Huy (21/06/2012 22:45)

    Trước khi viết bài trên thì phải sờ lên gáy mình, tất nhiên vợ hơi quá quắt, có thể mềm mỏng nói chuyện góp ý nhưng nếu văn hóa sống quá tồi thì nói chuyện vài lần không được thì chẳng thành cãi nhau. Đàn ông chẳng khác gì động vật cấp thấp khi đi vệ sinh không nhấc miếng kê lên, đi vãi tung tóe khắp nơi, thuốc lá một mình hút cả nhà chịu... Luộm thuộm không tự sửa đổi còn lắm chuyện. Tự mình dọn đồ của mình mà còn đòi người khác phải tán dương. Đúng là nực cười... Lấy vợ về làm vợ hay lấy vợ về làm ô sin???

  • Tam Nguyen (21/06/2012 22:02)

    Nói thật lòng thì người vợ trong câu chuyện này sạch sẽ đúng như lối sống ở châu Âu. Tôi ở châu Âu đã lâu và thấy họ ăn ở rất sạch sẽ, những người đàn bà ở đây đa phần là như vậy! Hỡi các đấng phu quân, một khi các bạn đã có điều kiện ăn ở đàng hoàng, có nhà cao cửa rộng, trang thiết bị nội thất hiện đại thì cũng nên thay đổi lối sống bừa bộn, cẩu thả đi, đừng tự ái nhé! Nói thật là con trai tôi từ nhỏ đi học ở mẫu giáo đã được dạy dỗ từ cách thức đi tiểu đấy. Đi tiểu phải ngồi, đi xong cần dùng giấy vệ sinh lau tránh rơi rớt nước tiểu ra ngoài! Còn các bạn phụ nữ ơi, các bạn hãy hướng dẫn các con mình từ bé ăn ở vệ sinh, ngăn nắp, biết giữ vệ sinh cho mình, cho gia đình và xã hội. Khi đó những người đàn ông bảo thủ, ăn ở không sạch sẽ sẽ thấy vô duyên, lạc lõng thôi! Chắc họ sẽ từ từ mà sửa!

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 99/GP-BC ngày 15/3/2007 của Cục Báo chí, Bộ VHTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776 – 0125.043.777
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Tel: (844) 3974.8899 ext 3739
Fax: (04) 39744081
Email: cs@admicro.vn
Hotline: 0932 267 899 (Ms.Thủy)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms.Thơm)
én bạc | phụ nữ, gia đình, làm đẹp
giải trí, xã hội | tài chính, chứng khoán, doanh nhân