Thứ Sáu, 13/07/2012 21:18 (GMT+7)

Anh bỏ tôi vì "cái ngàn vàng"?

GiadinhNet - Tôi đang sống trong hoang mang lo sợ. Tôi không nghĩ sẽ có ngày tôi như thế này...

Gia đình tôi là công viên chức nhà nước, các cô và dượng tôi đều làm giáo viên. Từ nhỏ tôi được cưng chiều và quản lý rất nghiêm về đạo đức, lối sống. Vì vậy, tôi tránh xa thế giới xung quanh, chỉ biết từ trường về nhà và ở nhà. Tôi cô đơn, tôi không tự chủ dù chỉ là vấn đề nhỏ.
 
Từ nhỏ tôi cũng không sống cùng ba mẹ vì mẹ tôi không được lòng gia đình chồng. Hiện tại họ đang cãi nhau, ba lúc nào cũng muốn ly dị mẹ, bỏ mặc xem như tôi không tồn tại.
 
Ngày trước, tôi luôn ao ước được lên thành phố, được tự lập cuộc sống. Tôi đã yêu và trao đời con gái cho mối tình đầu tiên và mối tình này trải qua thời sinh viên đến lúc ra trường đi làm cũng được 4 năm. Tuy nhiên, kế hoạch kết hôn thất bại, chúng tôi phát sinh mâu thuẫn và chia tay.
 
Đó cũng là lúc tôi gặp anh. Anh làm tôi hạnh phúc vì anh nói rằng yêu tôi vì con người tôi chứ không vì chuyện "còn" hay "mất". Tôi tự tin là tôi có chút nhan sắc. Tôi biết có nhiều vệ tinh luôn vây quanh tôi. Tôi kiêu ngạo lắm. Tôi nghĩ là anh không thể yêu ai khác ngoài tôi trừ khi bố mẹ anh giới thiệu.
 
Mọi người khuyên tôi đừng yêu anh, anh chẳng vừa lòng gia đình tôi, nhưng không hiểu sao tôi vẫn muốn quen anh. Và mối tình ấy cũng trải qua 3 năm, chúng tôi cùng dự tính trong năm nay làm đám cưới. Đi đến đâu tôi cũng khoe là đã có chồng, tôi gọi anh là "ox" (ông xã). Tôi hạnh phúc lắm.
 
Nhưng mâu thuẫn lại xảy ra, tôi không được lòng bố mẹ anh vì anh ở bên tôi suốt. Bố mẹ anh chê tôi là gái quê, dễ dãi và tôi bắt đầu lo lắng cho cuộc hôn nhân của mình. Tôi ghét làm dâu, tôi sợ điều đó. Tôi luôn mong anh tự lập đi làm như thời chúng tôi quen nhau vì hiện tại anh đã nghỉ làm để về làm việc cho gia đình.
 
Vậy nhưng, lời nói của tôi không tác động được anh. Tôi bắt đầu dao động và đã quen một người khác. Lúc đầu tôi nghĩ làm thế để anh hiểu, anh sợ sẽ mất tôi. Cái tôi của tôi quá lớn, sự tự tin cao ngạo đã giết chết tình yêu của tôi và anh. Thế là anh và tôi chia tay được hơn 2 tháng.
 
Tôi thật bất ngờ là sau đó bố mẹ anh giới thiệu một người cho anh. Khi nhìn thấy anh up hình lên một trang mạng, tôi đã ngất ở công ty, hình như tôi đã mất tự chủ từ đó. Đến giây phút đó tôi mới chợt nhận ra tôi yêu anh rất nhiều và tôi không thể mất anh. Tôi như sụp đổ, tôi van xin để anh quay lại. Tuy nhiên, tất cả đều tuyệt vọng. Anh không nỡ bỏ cô ấy vì cô gái đó còn trinh và anh đã so sánh tôi với cô ấy.
 
Tôi biết tôi đã sai vì phản bội anh trước. Tôi mong anh tha thứ, bao dung để làm lại tất cả và dù có ra sao tôi vẫn chấp nhận.
 
Tôi đã suy sụp nghĩ đến cái chết. Tôi uống thuốc ngủ, tôi đứng trước đường xe buýt chạy, tôi cầm dao cắt mạch máu. Song tất cả đều không kết thúc được. Tôi không quên được anh. Anh nói là phải chi tôi nhận ra sớm hơn. Anh không nỡ bỏ cô gái ấy vì không biết ăn nói ra làm sao. Anh kêu tôi đừng suy nghĩ nhiều.

Tôi đã 2 lần phá thai vì tôi luôn có ý niệm không muốn có thai trước hôn nhân, nhưng anh thì luôn muốn tôi có thai để dễ đến với nhau. Bởi tôi biết khi tôi có bầu, gia đình tôi sẽ chết mất, gia đình anh càng coi khinh tôi hơn.
 
Tôi đã hết cách để níu giữ anh lại, muốn được bên anh, chỉ thế là quá đủ, cho dù tôi làm tình nhân anh suốt đời tôi vẫn cam chịu. Tôi xin anh cho tôi một đứa con và khi tôi có quyết định này tôi đã chấp nhận điều tiếng của dư luận. Tuy nhiên, anh không chấp nhận.
 
Anh vẫn còn yêu tôi nhưng tại sao không đến bên tôi? Anh không tin tôi, sợ tôi thay đổi hay anh coi trọng chuyện "còn" hay "mất"?. Anh nói là không muốn làm thằng tồi tệ với cô gái ấy, "chơi" xong rồi bỏ, vậy còn tôi thì thế nào? Hay vì tôi sai nên giờ đây tôi là người đến sau, không được lòng gia đình anh, không còn trong trắng như người ta nên anh đã không quay lại? 

Mấy tháng nay tôi xơ xác, không tập trung vào công việc, nhan sắc xấu đi, thay đổi tính cách, không ăn uống gì được và lúc nào cũng hy vọng anh quay trở về. Nếu như anh không về đồng nghĩa với việc tôi kết thúc cuộc đời. Tôi thấy chán nản tất cả, tôi lạc lõng giữa cuộc sống này. Tôi chỉ cần có anh. Tôi mù quáng quá phải không?
 
Tôi mong mọi người chỉ cách cho tôi biết làm sao để có anh bây giờ? Tôi chịu đựng hết nổi rồi. Tôi sợ cô ấy có thai sẽ làm đám cưới với anh.  Tôi đang sống trong hoang mang, lo sợ, tôi mất tự chủ, tôi sợ tôi điên mất. Hãy giúp tôi có được anh…
 

PHẢN HỒI CỦA BẠN ĐỌC(5)

  • Hoa (16/07/2012 11:23)

    Hãy lấy lại bình tĩnh đi bạn. Anh ấy bây giờ đã có cô gái mới, chắc chắn anh ấy cũng có tình cảm với cô ta và anh ta đã quan hệ với cô ta rồi thì chắc sẽ không quay lại với chị đâu. Chị không nên níu kéo làm gì, đừng suy nghĩ lung tung, mà làm gia đình phải khổ. Hãy tự đứng dậy và đừng bao giờ thử thách con trai như vậy nữa, nếu sau này đến với người khác. Có như thế anh ta mới không khinh chị chứ. Hãy cố lên nhé và sau này cũng đừng quá dễ dãi nữa.

  • Lan Anh (14/07/2012 08:50)

    Em thật ích kỷ. Hãy nhìn nhận lại tất cả mọi việc. Ở đây đều xuất phát từ em trước. Ý kiến của chị Kim Anh rất đúng, em nên đọc và tự mình rút kinh nghiệm.

  • Hung (14/07/2012 01:46)

    Bạn suy nghĩ gì mà đặt tựa đề như vậy? Tôi nghĩ đây là bài học thích đáng cho sự kiêu căng của bạn

  • Minh An (14/07/2012 00:50)

    Chị là người có lỗi trước thi bây giờ chi trách được ai. Tìm được một người yêu mình thật lòng và không quan tâm quá khứ của chị như anh ấy là rất khó, vậy mà chị lại phản bội anh ta, sau đó quay lại trách móc và than thở làm gì. Mình làm mình chịu thôi, đừng quay ra trách móc người khác hay đỗ lỗi cho số phận hết chị ạ! Thân.

  • Kim Anh (13/07/2012 22:44)

    Qua bài viết, chị thấy em là cô gái nông nổi, tính cách hời hợt, kiêu ngạo lại thiếu chung thủy. Chẳng trách cha mẹ anh ta không chịu em làm dâu, vì người lớn rất tinh tường, họ nhận thấy em không phải là cô gái tốt. Bây giờ có buồn than thì cũng vậy thôi, chi bằng em nên lấy lại tinh thần, tu tâm dưỡng tính, mua thêm sách để học hỏi kiến thức. Trinh tiết tuy quan trọng nhưng khi yêu người đàn ông có thể bỏ qua cho em, quan trọng là em phải là cô gái có bản lĩnh, có lòng tự trọng, dịu dàng, chân thành, cởi mở, tự tin, giản dị, nghiêm túc trong tình yêu và còn nhiều yếu tố khác nữa thì em mới có thể chiếm được trái tim của anh ấy.
    Còn việc cầu xin anh đứa con, hay suốt đời làm người tình, hay gì đó của anh ta thì em nên quên chuyện đó đi vì càng nói thì em lại chẳng níu kéo được gì mà anh ta càng thêm khinh bỉ em mà thôi.
    Hôn nhân là do duyên nợ, một nửa của em không phải là anh ta, gia đình anh ta không bao giờ chấp nhận em nữa. Do vậy, em hãy đứng lên mạnh mẽ làm lại từ đầu.
    Mong rằng em sẽ gặp người tốt và yêu em hơn. Nhưng em hãy nhớ, nếu bản chất con người em không thay đổi thì chi nghĩ rằng em khó mà gặp được người bạn đời đi với em suốt quãng đường còn lại.

GỬI Ý KIẾN BẠN ĐỌC

2008 © Bản quyền thuộc về GiaDinh.net.vn - Báo điện tử của Báo Gia đình và Xã hội - Bộ Y tế – Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình
Giấy phép Báo điện tử số: 99/GP-BC ngày 15/3/2007 của Cục Báo chí, Bộ VHTT
Điện thoại: 04.22120681 | Fax: 04.8463556
Điện thoại báo in Gia đình và Xã hội: 043.8463567 – Fax: 043.8463556
Đường dây nóng: Hà Nội: 043.8235807 máy lẻ 24 - 0904852222
Đường dây nóng: TP HCM: 082.2405776 – 0125.043.777
Toà soạn: 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội
Email: toasoan@giadinh.net
® Ghi rõ nguồn "Giadinh.net.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam

Liên hệ quảng cáo: AdMicro
Tel: (844) 3974.8899 ext 3739
Fax: (04) 39744081
Email: cs@admicro.vn
Hotline: 0932 267 899 (Ms.Thủy)
Hỗ trợ & CSKH: 01268 269 779 (Ms.Thơm)
én bạc | phụ nữ, gia đình, làm đẹp
giải trí, xã hội | tài chính, chứng khoán, doanh nhân