Thứ ba, 05/01/2010, 10:18(GMT+7)

Cụ ông 78 tuổi tìm người yêu cũ cho vợ

Trong lúc lâm chung, người vợ nhắc tên người yêu đầu tiên của mình và hỏi chồng: "Anh Cơ vào thăm tôi, ông có buồn không?!". Người chồng không buồn mà cảm động, viết bức thư lên mạng với mong muốn tìm người ấy về cho vợ.

"Đã 55 năm, kể từ ngày gặp nhau trên đất Nghệ An, vợ chồng chúng tôi chung sống trong tình yêu thương, hạnh phúc, thuận hòa và đã có 6 mặt con với nhau. Các con chúng tôi đều đã trưởng thành, chúng tôi đã có 7 cháu nội, ngoại và 3 chắt, cửa nhà yên ấm.
 
Tuy nhiên tội cho vợ tôi - bà ấy mắc bệnh tiểu đường tuýp 2 đã 15 năm nay, lại còn bị mỗ K trực tràng cách đây 6 năm, phải khoét bỏ hậu môn, làm hậu môn nhân tạo rất trở ngại cho việc đi lại, sinh hoạt. Suốt ngần ấy năm, cha con chúng tôi hết lòng yêu thương chăm sóc, mặc dù các con chúng tôi đều phải lo công việc cơ quan, đơn vị. Cũng may trời cho tôi còn có sức khỏe nên 15 năm qua đều đặn 2 ngày mỗi tháng tôi còn đưa bà đến bệnh viện bằng xe máy để khám và nhận thuốc. Đó là chưa kể những trường hợp đột xuất khác. Nếu như sự việc chỉ có thế thì không có gì đáng nói, bởi vợ chồng con cái chăm sóc nhau là chuyện bình thường của đạo lý làm người.
 

Vợ chồng ông Đăng hạnh phúc khi bà vẫn đang còn khoẻ mạnh. (Ảnh gia đình cung cấp).

Từ đầu tháng 2/2009, đột nhiên bà nhà tôi có triệu chứng tai biến xuất hiện – đầu đau, tim khó thở, chân tay khó cử động. Chúng tôi đưa bà đến phòng cấp cứu bệnh viện và lập tức cho CT, xét nghiệm, siêu âm. Chụp Xquang… Bác sỹ thông báo hội chẩn xác định bà đã bị ung thư, di căn lên phổi và não.

10 ngày nằm ở bệnh viện theo dõi, cuối cùng bệnh viện cho về trong tình trạng bán thân bất toại, với các triệu chứng đau nhức, váng đầu, ho, tâm thần bất ổn, lúc nhớ, lúc quên, ăn uống khó nuốt…
 
Đã bốn tháng nay, thuốc tây, thuốc nam, châm cứu… nhưng bệnh tình không những không thuyên giảm mà cơ thể ngày càng teo gầy, trí óc không còn minh mẫn, không xác định được thời gian, không gian vv… sinh hoạt vệ sinh tiểu tiện không chủ động được.

Một điều rất lạ - 3 ngày qua bà thường nhắc đến anh ấy – người đàn ông đầu tiên bà đem lòng yêu thương trước khi chúng tôi đến với nhau! Số là năm 1954, chúng tôi tập kết ra Bắc, công tác tại tỉnh Nghệ An. Anh ấy là học sinh miền Nam cùng quê Thừa Thiên. Hai người gặp nhau và đem lòng yêu thương. Vì lý do nào đó anh ấy không liên lạc đi lại nữa. Hai năm sau, khoảng năm 1956 anh ấy trở lại xin nối lại mối tình cũ thì người anh cả của bà ấy không đồng ý và thế là - tôi người đến sau nhưng đã đạt được mục đích.

Năm 1961, khi chúng tôi đã có con đầu lòng, nhân một chuyến đi nghỉ phép ra Hà Nội bà nói với tôi, mẹ con sẽ ghé thăm anh Cơ ở Thanh Hóa, anh có đồng ý không? Tôi không hề ngăn cản, bởi nghĩ cho cùng mình đã là vợ chồng lại có con với nhau. Việc thăm viếng tình cũ là chuyện thường tình. Nếu thật lòng với nhau thì dù có cấm ngăn gặp mặt, trong lòng vẫn còn có chỗ để họ gần nhau. Từ ấy suốt gần 50 năm chúng tôi vẫn đầm ấm hạnh phúc gia đình, con cháu, chắt sum vầy. Không hề có tiếng to cãi vã nhau chứ đừng nói đến xúc phạm thô lỗ.

Bất ngờ trong cơn bạo bệnh, trí não rối loạn, bà lại nhớ đến anh ấy và còn hỏi tôi: - Anh Cơ vào thăm tôi, ông có buồn không?! Chao ôi! Tội nghiệp cho bà nhà tôi ngần ấy năm trời, trong lúc bệnh tình đã làm trí não bà không còn minh mẫn, tất cả mọi điều hầu như quên hết, thế mà riêng người yêu đầu tiên của bà thì vẫn còn in sâu vào bộ nhớ không hề phai nhạt! Tôi thương bà lắm, tôi không hề buồn và trách cứ bởi bà đã dành cho tôi cả cuộc đời từ tuổi thanh xuân đến giây phút cuối cùng của tuổi 75. Tôi trân trọng mối tình đầu của họ bởi đó mới là tình yêu đích thực.
 

Ông Đặng vẫn nhận mình may mắn, khi có sức khoẻ để chăm bà những ngày cuối đời. (Ảnh gia đình cung cấp).

Tôi viết câu chuyện này xin được gửi đến những ai đã có tình yêu và đi đến hôn nhân hãy yêu thương thực sự người mình yêu và biết trân trọng bảo vệ nó.

Tôi cũng kính nhờ quý báo gửi thông điệp này đến với anh Cơ (người yêu cũ của vợ tôi) trước công tác ở ty Thủy lợi tỉnh Thanh Hóa, nếu anh còn sống thì mời anh vào thăm bà ấy trước lúc bà từ giã chúng ta đi vào cõi vĩnh hằng để cho bà được toại nguyện trước khi nhắm mắt xuôi tay.

Địa chỉ liên lạc của tôi: Trương Đình Đăng, số 30 Nguyễn Văn Thoại, P. Mỹ An - Q. Ngũ Hành Sơn - Đà Nẵng. ĐT : 0511.3847.401 - ĐTDĐ: 0985.409.008".

Đã hơn 6 tháng trôi qua, kể từ ngày bức thư được gửi lên website webtamsu.com. Câu chuyện đi tìm người yêu đầu tiên cho vợ của bác Trương Đình Đăng có kết cục như thế nào? Chúng tôi đã có cuộc trao đổi chân tình với bác Đăng (một cán bộ về hưu của Công ty xây lắp công nghiệp dân dụng Quảng Nam Đà Nẵng và vợ là cán bộ cấp dưỡng của công ty này) về những ngày đi tìm người yêu đầu tiên cho vợ, lúc vợ sắp lâm chung.

"Đến bây giờ, tôi đã không nhận được hồi âm gì từ anh Cơ. Sau khi bức thư đó đăng lên 15 ngày, bà nhà tôi ra đi mãi mãi. Tôi muốn làm một điều gì đó để bà thoả mãn trước lúc đi xa mà tiếc là bà không được thấy người xưa. Giờ tôi chỉ mong, nếu anh Cơ còn sống, được gặp anh ấy, tôi sẽ nói cho anh ấy hiểu, trong lúc lâm chung, trí não rối loạn, vợ tôi vẫn nhớ đến anh ấy. Tôi mong anh ấy hiểu và thắp cho vợ tôi một nén hương" - Bác Trương Đình Đăng (78 tuổi) tâm sự.
Kể về người vợ của mình, bác Đăng cho biết, bà là người chân thật, thẳng thắn và sống hết mình: "Năm 1961, trước khi ra Hà Nội, bà ấy cũng xin phép tôi vào thăm anh Cơ. Về nhà bà còn kể lại là trêu con gái, "ở với bố Cơ nhé, không về với bố Đăng nữa" nhưng con gái không chịu. Trong cuộc sống vợ chồng, cũng có lúc sóng gió, giận hờn, nhưng có gì không hài lòng, bà đều nói ngay, không ấp ủ, không bóng gió gì. Tôi còn nhớ có lần, tôi nhận điện thoại của người ngoài, nói năng rất nhẹ nhàng, vui vẻ. Nhưng sau đó bà làm gì không vừa ý tôi, tôi nói nặng lời thì bà bảo ngay: "Tại sao với người ta ông lại nói ngọt lạt thế mà với tôi ông lại gắt?". Tôi chỉ biết cười và bảo: "Thì người ta có làm anh phật ý gì đâu. Còn bà nói sai ý tôi mà. Nhưng tôi vẫn yêu bà".

Những lúc mới có con là lúc khó khăn trong cuộc sống vợ chồng. Có nhiều mâu thuẫn trong cuộc sống, không bằng lòng về chuyện lặt vặt, hai vợ chồng nằm xoay lưng lại. Nhưng khi con ngủ ngoan, mùi sữa thơm lừng, chính bà lại là người mở lời trước: "Việc vừa qua anh sai hay em sai?" Và thế là hai vợ chồng lại nói chuyện để tìm cách giải quyết. Tôi quan niệm, giận nhau một phút là mất đi 1 phút hạnh phúc. Giận nhau 1h là mất đi 1h hạnh phúc. Thế nên, phải sống hoà thuận. Muốn vậy, phải tìm được điều tốt nhất của nhau để tiếp tục sống, tiếp tục yêu nhau. Vợ chồng tôi chưa bao giờ nói mày tao chí tớ, luôn tôn trọng nhau và sống chân thật, sống hết mình với nhau.
 

Khi bà mất, ông Đặng đã chống chếnh một thời gian dài. Để tiếp tục sống, ông đã tham gia các hoạt động xã hội nhằm vơi đi nỗi nhớ về bà. Ảnh gia đình cung cấp.


Ngày bà ấy ở cữ, một mình tôi phục vụ đến nơi đến chốn. Tôi không nề hà giặt giũ đồ đoàn, cơm nước. Nhưng khi bà ấy có thể ra ngoài làm lụng, thì tôi lại là "đứa con cưng" của bà ấy. Thời bao cấp, tôi không biết đến xếp hàng mua thực phẩm, đi chợ. Khi con cái lớn, có gia đình, bà càng chăm tôi hơn. Tôi chưa bao giờ biết giá gạo, giá rau, thịt là mấy. Một tay bà lo. Về nhà là có cơm ngon canh ngọt. Giờ bà ấy mất rồi, tôi mới cảm thấy hẫng hụt, mất mát vô cùng.

Có lúc con cháu đi làm cả ngày, chuẩn bị đồ ăn trưa cho tôi, nhưng tôi không dám vào bếp. Cứ đứng ở bếp là tôi lại nhớ bà. Mấy hôm liền tôi toàn nhịn ăn. Nhìn nồi cơm cắm nửa bơ, chỉ đủ tráng đáy nồi, tôi lại thấy chạnh lòng. Hàng xóm đưa bát cơm sang mời tôi ăn, tôi nhìn bát cơm mà không nuốt được. Nghĩ không có bà, mình phải ăn như thế này đây. Nhưng rồi con cháu động viên, bạn bè khuyên bảo, tôi cố gắng tham gia các hoạt động xã hội khác, tham gia hội nhà văn, nhà thơ. Nhưng cứ đêm về, đặt lưng xuống giường là tôi lại nhớ tới bà.

Là người đến sau, khi mối tình của vợ và anh Cơ bị hai bên ngăn cản, nhưng tôi vẫn công nhận, đó là mối tình rất tốt đẹp nhưng vì hoàn cảnh mà hai người không đến được với nhau: Tôi còn nhớ, gia đình anh Cơ không đồng ý cho anh ấy lập gia đình sớm vì anh ấy còn phải đi học. Sau khi anh Cơ có ý định trở lại, thì anh ruột vợ tôi lại không đồng ý vì anh Cơ chia tay mà không có lý do gì, sống không có thuỷ có chung. Một ngày cũng nên tình, nên nghĩa. Lúc lâm chung, bà ấy vẫn nhớ tới mối tình đầu của mình, tôi rất cảm động vì bà là người sống có tình có nghĩa.

Tuy vậy, tôi chưa bao giờ lo lắng về việc bà ấy có thể bỏ tôi đi theo anh Cơ vì chúng tôi sống rất hoà thuận. Chúng tôi là vợ chồng, có con có cái. Vì sao tôi không ghen với bà ư? Tôi cho rằng, suy nghĩ như tôi thì cuộc sống sẽ đẹp hơn là ghen tuông, đánh đập nhau. Tôi làm thế thì mới trân trọng, yêu thương nhau được.
 
Theo VTCNews

Xem ý kiến bạn đọc

Danh sách comment

  • Nthanh6/14/2010 7:59:27 AM

    Tôi hy vọng tất cả những người chồng họ đều biết trân trọng và có tấm lòng hiểu biết bao dung vị tha như bác Đặng. Vì hầu hết ai cũng có mối tình đầu thực sự và trong sáng nhưng vì lý do nào đó mà ngăn cách kghông cho họ đến được với nhau.

  • Minh Hạnh xứ dừa6/13/2010 4:28:06 PM

    Thật là cảm động. Đọc xong câu chuyện của ông, tôi không thể nào cầm được nước mắt và sự xúc động không thể nào giấu được. Tôi thương bà ấy như thể thương mình vậy . Tôi biết ơn ông thay cho bà ấy biết chừng nào. Ông hiểu đời và hiểu người là thế , bà ấy chân thật là thế, mười lăm năm chôn mối tình đầu trong đáy lòng để thương yêu chồng con cho hết mình, bây giờ sắp xa cõi trần mới nói được nỗi niềm mong gặp được người yêu trong mối tình đầu. Còn tôi câu chuyện của mình không khác gì mấy. Hơn năm nay tôi cứ tưởng mình đã quên được quá khứ vì không liên lạc với anh ấy . Chúng tôi cũng yêu nhau - một mối tình nên thơ và trong trắng chân thành nhưng khi anh ấy cầu hôn tôi thì cha mẹ tôi không cho lấy. Lý do cha anh ấy 2 vợ . Sự xúc phạm làm anh ấy đau lòng. Tôi vì vâng lời cha mẹ nên chúng tôi chia tay nhau mà không nói câu gì. Anh ấy lấy vợ còn tôi gần năm sau mới đi lấy chồng. Hiện nay thông tin qua điện thoại không mấy khó khăn cả . Chúng tôi gặp nhau qua điện thoại mà chưa một lần gặp mặt . Tôi có ý định nói với chồng tôi chuyện này song rồi lại thôi vì tôi thương chồng tôi, tôi sợ anh ấy nghĩ sai mà khổ tâm.

  • Tran Thi Hue4/13/2010 1:15:02 AM

    Cháu rất cảm phục con người của ông. Ông đã cho chúng cháu thấy được những gì đáng trân trọng và tươi đẹp nhất của cuộc đời này.

  • Nguyễn Thị Tươi3/11/2010 4:51:41 PM

    Cháu rất cảm phục ông. Chúc ông mạnh khỏe!

  • Đặng Quế Anh2/21/2010 7:44:07 PM

    Khi xem VBC phát chương trình "Mở cửa trái tim" thứ bảy ngày 20/2, tôi rất cảm động. Đây là một chương trình tôi luôn chờ đón và theo dõi thường xuyên. Tôi rất cảm kích trước tấm chân tình của bác Đăng, một con người có lòng nhân ái và rất bao dung. Câu chuyện của bác thật xúc động và hình như câu chuyện có sức lay động lòng người lớn lao. Tôi đã cảm thấy cuộc đời này thật quý giá biết chừng nào khi ta còn được sống bên nhau ! Hãy quý từng giây phút đó và hay tìm ở đó ý nghĩa đích thực của cuộc đời.

  • Vo Quoc Thang2/8/2010 3:31:56 PM

    Chào Bác! Con thật xúc động trước nghĩa cử cao quý của người chồng với người vợ quá cố. một tình cảm thiêng liêng mà con nghĩ chắc khó ai có được và dâng hiến cho nhau như vậy, thật là cao quý. Chúng con quá cảm động cần phải noi theo Bác, bác ạ!

  • Dao Lan Huong1/27/2010 12:26:31 PM

    Con rất cảm động vì tình yêu cao cả, thiêng liêng của bác dành cho vợ.

  • Loan Loan1/21/2010 11:57:39 AM

    Con rất ngưỡng mộ tình cảm của bác. Con ước mong rằng trong xã hội này có nhiều người giống bác. Con chúc bác luôn luôn mạnh khỏe.

  • Osaki1/14/2010 12:17:24 AM

    Cháu rất cảm động khi nghe chuyện của ông. Cháu cũng chỉ ước mình có được một người chồng sau này tốt như ông thôi. Giá mà ai cũng có suy nghĩ như ông thì tôt quá! Cháu chúc ông mạnh khỏe và hạnh phúc bên con cháu ông nhé!

  • Đặng Thị Mỹ Ngọc1/13/2010 7:19:30 PM

    Tôi thật không cầm được nước mắt khi đọc những dòng do bác viết. Chiến tranh không tránh khỏi những mất mát, hy sinh. Tôi từ thuở lọt lòng đã sống với mẹ nuôi nhưng tôi coi là mẹ đẻ. Mẹ tôi kể chiến tranh ác liệt lắm. Mẹ tôi và ba tôi được hứa hôn với nhau nhưng chưa được một lần ân ái, ba tôi đã phải ra đi đóng quân ở nơi khác. Sau đó, ba tôi bị thương và rồi phải lòng một người dân quân hỏa tuyến, kết quả của mối tình đó là sự có mặt của tôi trên thế gian này. Và rồi ba tôi cho người liên lạc để dẫn mẹ tôi lên thăm ba và ông đã kể sự thật việc có con với người đàn bà khác. Mẹ tôi đã khóc rất nhiều. Rồi ba tôi hy sinh anh dũng ở chiến trường. Ba tháng sau tôi được sinh ra nhưng người sinh ra tôi đã từ bỏ quyền làm mẹ, bà tìm đơn vị ba tôi và liên hệ giao tôi cho mẹ tôi bây giờ đem về Bến Tre nuôi. Tôi bắt đầu có quê hương mới và lớn lên trong sự ghẻ lạnh của người đời nhưng đầy ắp tình yêu thương của mẹ. Mẹ tôi không lấy chồng nữa dù tuổi bà còn rất trẻ và đã ở vậy nuôi tôi khôn lớn. Với tôi, câu "mấy đời bánh đúc có xương..." hoàn toàn không đúng. Thuở nhỏ tôi bệnh tật, ốm ngặt nghèo, mỗi lần như thế trong bệnh viện mẹ tôi thường khấn ba tôi là: "Anh sống khôn thác thiêng về phù hộ cho con mình tai qua nạn khỏi." Giờ mẹ tôi đã ở tuổi 75, đôi lúc mẹ vẫn nằm mơ thấy ba và kể cho tôi nghe thật say sưa, nhìn những lúc mẹ nói nói cười cười với di ảnh của ba mà lòng tôi chua xót. Vậy đấy, tôi kể các bạn nghe chuyện của mình để muốn nói rằng tuổi trẻ chúng ta sinh ra trong thời bình nhưng đã không có được một tình yêu như thế. Xin cho tôi được nói lời tri ân với những người đi trước, với mẹ tôi, với bác Đăng và những người có trái tim đã một lần yêu như thế.